“Muốn tổ chức tiệc nhận ?”
Biên Chí Văn trầm ngâm: “Thôi khỏi, hiện tại kết hôn cũng chẳng mấy nhà tiệc, nhận kết nghĩa thì cứ thế mà nhận, bày vẽ gì.”
Thái Quyên lo lắng: “ nếu tiệc nhận , liệu tin Tiểu Hồng là con gái nuôi của chúng ?”
Biên Chí Văn trấn an: “Chuẩn cho Tiểu Hồng ít lễ gặp mặt, mấy thủ tục nhận qua loa cho nhà họ Lưu để vì thôi, còn hàng xóm xung quanh thì...”
Hai bàn bạc một hồi, dám trì hoãn, ngay ngày hôm thực hiện việc nhận con nuôi .
Tối ngày thứ hai, Kiều Linh Lan dẫn tìm đến.
Đêm hôm khuya khoắt mà tiếng gõ cửa dồn dập và nặng nề như , chẳng khác nào đang vội vã đầu thai.
Tim Biên Chí Văn đập thình thịch một cái.
Sắc mặt Thái Quyên trắng bệch: “Là bọn họ ?”
Biên Chí Văn gật đầu: “ mở cửa, bà phòng mấy đứa nhỏ , đừng để chúng nó sợ.”
Thái Quyên vội vàng chạy phòng trẻ con.
Biên Chí Văn mở cửa, quả nhiên đúng như ông dự đoán.
vì Kiều Linh Lan vóc dáng quá thấp bé, là đêm tối nên lúc đầu Biên Chí Văn chú ý, chẳng hề phát hiện sự hiện diện của cô .
Mãi đến khi Kiều Linh Lan lên tiếng, Biên Chí Văn mới giật lùi hai bước, kỹ mới thấy mặt một “nhóc con”.
Kiều Linh Lan diện một bộ tây trang đen may đo riêng, mái tóc cắt ngắn chải sáp ngược bóng loáng, ánh mắt và chân mày toát lên vẻ bạc bẽo, lạnh lùng. Cô nghênh ngang dẫn sân.
Biên Chí Văn của Kiều Linh Lan đẩy sang một bên.
Kiều Linh Lan lạnh lùng : “Chúng nhận tin báo, nhà các đang giấu giếm những thứ nên giấu.”
Biên Chí Văn vội vàng thanh minh: “Không thể nào! Nhà chúng tuyệt đối bao giờ giấu thứ gì phạm pháp cả!”
Kiều Linh Lan châm chọc: “Ông là ? Vậy thì còn cần những như chúng gì nữa?”
Cô thản nhiên nhả một chữ: “Lục!”
Biên Chí Văn dám ngăn cản. Thái Quyên dắt hai đứa nhỏ từ trong phòng bước , vội vã về phía chồng.
Thấy bọn họ lục lọi đồ đạc một cách thô bạo, chút nể nang, Thái Quyên tức đến đỏ cả mắt. Bà định lên tiếng nhưng Biên Chí Văn kéo , khẽ lắc đầu hiệu.
Đại ca dặn, con gái của Kiều Tư lệnh thù hằn với . Người thể cố tình tới tìm phiền phức, chỉ mong bọn họ tranh cãi để cơ hội bắt .
Lục soát suốt nửa giờ đồng hồ, từ trong ngoài vài lượt nhưng chẳng tìm thấy bất cứ thứ gì nên tồn tại.
Sắc mặt Kiều Linh Lan trở nên khó coi. Dưới ánh đèn mờ ảo, ánh mắt cô âm u đến đáng sợ.
Biên Chí Văn thấy bọn họ tìm gì thì lấy tự tin: “Các tìm cũng tìm , lục cũng lục , nếu gì thì bây giờ thể ?”
Kiều Linh Lan nheo mắt Biên Chí Văn: “Ngày hôm qua đại ca ông về đây?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phong-khong-goi-chiec-muoi-nam-thu-truong-tro-ve-nha-tuc-phu-chay/chuong-525-kieu-linh-lan-dot-kich-song-gio-nha-ho-bien.html.]
Biên Chí Văn đầy vẻ phòng : “Đại ca về nhà liên quan gì đến cô?”
Kiều Linh Lan nhạt, đáy mắt tràn ngập hàn quang. Chuyến hành động chắc chắn bại lộ từ . Ở Ủy ban Tư tưởng, kẻ dám quản chuyện bao đồng của cô ngoài Vương Quy Nhân thì chẳng còn ai khác.
“Ta đại ca ông chuẩn cho nhà ông một bảo mẫu?”
Da đầu Biên Chí Văn tê dại, căng thẳng đến mức suýt nên lời: “Bảo mẫu gì? Sao ?”
Kiều Linh Lan bất ngờ đạp lên ghế thẳng dậy, tung một cái tát nảy lửa mặt Biên Chí Văn!
Đồng thời, cô một tay vịn bên cạnh, tung một cú đá hiểm hóc khiến Biên Chí Văn ngã lăn đất!
Đây là đòn trả thù vì Biên Chí Văn lúc mở cửa thấy sự hiện diện của cô ngay lập tức.
Cô nhảy xuống ghế, một chân giẫm lên mặt Biên Chí Văn, nhục mạ: “Bản ông mù mắt, còn tưởng mắt cũng dùng ?”
Mặt Biên Chí Văn giẫm đến biến dạng!
Đồ ch.ó má! Đồ khốn nạn!
Kiều Linh Lan chỉ tay Lưu Tiểu Hồng: “Trong mấy ở đây, đứa dư là ai?”
Biên Chí Văn gian nan mở miệng: “Nó là con gái nuôi của .”
Nga
Kiều Linh Lan lạnh, đế giày càng thêm dùng sức: “Nó là con nuôi của ông? Ta còn là tổ tông của ông đây !”
Thái Quyên vội vàng : “Tiểu Hồng thật sự là con nuôi của chúng . Nếu cô tin, thể hỏi hàng xóm xung quanh, đều chuyện , chúng cần thiết lừa cô.”
Sắc mặt Kiều Linh Lan sầm xuống, ánh mắt độc địa chằm chằm Lưu Tiểu Hồng: “Mày là con nuôi của bọn họ?”
Lưu Tiểu Hồng run rẩy gật đầu.
Kiều Linh Lan đột ngột cao giọng: “Nói chuyện!”
Lưu Tiểu Hồng phản xạ điều kiện hét lên: “Phải! Bọn họ là cha nuôi nuôi của !”
Ánh mắt Kiều Linh Lan đóng đinh mặt Lưu Tiểu Hồng, đầy rẫy ác ý như một con dã thú đang rình mồi, sẵn sàng lột da róc xương nuốt chửng cô bé bất cứ lúc nào.
Lưu Tiểu Hồng bủn rủn chân tay, nước mắt sợ hãi vô thức trào .
ánh mắt Kiều Linh Lan đột nhiên trở nên ôn nhu, cô nở nụ thương hiệu, đôi mắt cong cong hiền từ đến cực điểm. Chỉ giọng là âm lãnh, như mang theo ẩm của vực sâu: “Ngoan, cho , bọn họ trả cho mày bao nhiêu tiền lương?”
“Bọn họ cho mày bao nhiêu, sẽ trả gấp đôi.”
Lưu Tiểu Hồng lắc đầu, ngừng lắc đầu: “Không ... tiền, ... chỉ là giúp đỡ chăm sóc bà nội Biên thôi.”
Kiều Linh Lan lật mặt nhanh như lật sách, gương mặt lập tức còn chút biểu cảm nào: “Mày nhắc nữa xem.”
Đôi mắt lạnh lẽo, tàn khốc như thể giây tiếp theo sẽ nhe nanh độc lao c.ắ.n xé cô bé.