Phòng không gối chiếc mười năm, thủ trưởng trở về nhà tức phụ chạy - Chương 88: Ác Giả Ác Báo, Màn Dạy Dỗ Trong Bệnh Viện

Cập nhật lúc: 2026-02-09 06:15:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không ngờ bà Biên đến nước mà vẫn còn tâm tư hại cô.

Lưu Tiểu Hồng mang nước sôi tới, thấy bà Biên như phát điên c.h.ử.i bới loạn xạ, nhưng cô cũng hiểu.

Thẩm Lưu Phương chú ý tới khi Lưu Tiểu Hồng khom lưng đặt phích nước nóng xuống, mặt cô , lớp tóc mái lòa xòa ba vệt m.á.u tươi rói. Liên tưởng đến việc chính suýt chút nữa bà Biên cào trúng.

Cô hỏi: “Vết thương mặt cô là do chồng cào?”

Nga

Lưu Tiểu Hồng lí nhí: “ cẩn thận bà nội Biên đau.”

Thẩm Lưu Phương cũng tin tin: “ đút cho bà chút nước, lau cho bà . thấy gầm giường còn chậu quần áo giặt, cô giặt .”

Đối phương là con dâu của bà Biên, Lưu Tiểu Hồng cũng phòng gì, cầm lấy chậu quần áo bẩn của bà Biên giặt.

Thẩm Lưu Phương rót nước sôi cái ca tráng men: “Bà cứ nhất quyết đòi tới hầu hạ bà?”

Bà Biên trừng mắt cái ca trong tay Thẩm Lưu Phương, bên trong đó là nước sôi sùng sục!

Độc phụ gì?

cố ý đổ nước sôi mồm bà ?

cố tình bỏng c.h.ế.t ?

“Uống nước?” Thẩm Lưu Phương tiến gần định đút nước cho bà .

Bà Biên hoảng loạn, đột nhiên vung tay lên, hất văng cái ca tráng men!

Thẩm Lưu Phương tránh động tác của bà , lùi một bước, nhàn nhạt : “Bà hiện tại uống, bà thể một ngày uống? Hai ngày uống? Sớm muộn cũng uống...”

Ánh mắt bà Biên đầy vẻ hoảng sợ. Độc phụ hại c.h.ế.t bà ! Tiện nhân! Cô lấy mạng bà !

Thẩm Lưu Phương đổ một chậu nước sôi, bưng hướng về phía giường bệnh của bà Biên tới.

Đồng t.ử bà Biên co rút !

gì?

tạt c.h.ế.t bà ? Muốn bỏng c.h.ế.t?

“Mày mày mày... Độc... phụ! %¥#...”

Bà Biên hối hận xanh ruột, sớm thế bà đòi ở phòng bệnh đơn!

Hiện tại Lưu Tiểu Hồng ở đây! Trong phòng bệnh bệnh nhân khác! Cũng y tá nào!

Vậy chẳng sẽ mặc cho Thẩm Lưu Phương gì thì ?

Chỉ cần Thẩm Lưu Phương , chậu nước sôi thể chuẩn xác tạt lên ?

Liệu Thẩm Lưu Phương dám tạt ?

đều dám động thủ tát chồng, cô còn cái gì mà dám?

Bà Biên sợ hãi kêu oa oa!

“Mợ?” Cửa phòng bệnh truyền đến thanh âm nho nhỏ, mang theo chút vui mừng và ngữ khí dám xác định.

Thẩm Lưu Phương ngẩn , đầu , hóa là bé Chiêu Đệ.

Chiêu Đệ thấy mợ, khuôn mặt nhút nhát sợ sệt bỗng phát ánh sáng kinh : “Mợ!”

Từ khi tỉnh đến giờ, cô bé liền mong ngóng mợ tới thăm .

mợ từng tới thăm cô bé một nào.

Thẩm Lưu Phương nhớ , bé Chiêu Đệ cũng đang ở bệnh viện quân khu : “Cháu cũng ở đây !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/phong-khong-goi-chiec-muoi-nam-thu-truong-tro-ve-nha-tuc-phu-chay/chuong-88-ac-gia-ac-bao-man-day-do-trong-benh-vien.html.]

Nói xong, cô đặt chậu nước lên tủ đầu giường.

Bà Biên toát mồ hôi đầy đầu, thở phào nhẹ nhõm!

Có Chiêu Đệ ở đây, Thẩm Lưu Phương khẳng định dám động thủ!

“Đi... Bùn &%¥# @#? Đi...” (Đi... Mày cút ...)

Thẩm Lưu Phương trò mặt trẻ con xác thật sẽ gì quá đáng, ôn tồn : “Ngày mai con đến thăm , sẽ hầu hạ hiếu kính ngài lão nhân gia thật .”

Trong mắt Chiêu Đệ tràn đầy những ngôi nhỏ. Mợ dịu dàng! Lại còn cứu cô bé, cô bé thích mợ...

Bà Biên cảm thấy Thẩm Lưu Phương giống như ác quỷ khoác da , cảm xúc càng kích động, miệng càng rõ: “Không... Không %¥@& tới!”

Thẩm Lưu Phương tự quyết định: “Yên tâm, con khẳng định sẽ tới.”

Bà Biên tức đến ngao ngao kêu! Nước miếng chảy thành dòng!

Mẹ kiếp! Nghe hiểu tiếng !

Một cánh tay cử động ngừng đập mạnh xuống mép giường!

“&¥%@!”

Thẩm Lưu Phương định ở bà Biên chảy nước miếng, tính toán chuồn lẹ.

Chiêu Đệ níu lấy vạt áo cô: “Mợ...”

Thẩm Lưu Phương nghĩ nghĩ, từ trong túi lấy một nắm kẹo sữa Đại Bạch Thỏ: “Cho cháu ăn .”

Nhà Chiêu Đệ nghèo, nhưng trừ dịp Tết , ngày thường cô bé ít cơ hội ăn loại kẹo sữa cao cấp .

Cô bé chút dám nhận.

Thẩm Lưu Phương nhét mạnh kẹo Đại Bạch Thỏ tay cô bé, xoa xoa đầu nó: “Chăm sóc vết thương cho , mợ về đây.”

Chiêu Đệ đuổi theo vài bước, theo bóng lưng cô rời , ánh mắt ảm đạm xuống.

Biên Hồng Kiều tới bệnh viện thăm ruột, đụng Thẩm Lưu Phương đang rời , vội vàng trốn sang một bên, thấy Thẩm Lưu Phương khuất mới dám ló mặt .

“Nó gì với mày?”

Thân thể Chiêu Đệ run lên, rụt rè xoay : “Mẹ...”

Biên Hồng Kiều hít sâu một , nén xuống cảm giác bài xích tâm lý, “Tao hỏi mày, gì với mày? Nó tới gì? Nó tới chăm sóc bà ngoại mày ?”

Trong lòng Chiêu Đệ chút sợ hãi, bước chân lùi về phía : “Mợ... Mợ tới thăm bà ngoại.”

Biên Hồng Kiều bộ dạng vụng về của con bé liền thấy phiền, một câu hỏi hỏi mấy , thật là ngu như heo!

“Nó gì với mày?”

Chiêu Đệ khẩn trương : “Mợ bảo con dưỡng thương cho .”

Biên Hồng Kiều nhạo một tiếng: “Cũng bộ tịch gớm!”

Chiêu Đệ mím c.h.ặ.t môi, cô bé rõ ràng trong lòng mợ nghĩ như !

Biên Hồng Kiều thấy con bé còn đực đó: “Mày còn đây gì! Còn về phòng bệnh của mày ! Chạy lung tung cái gì!”

Sắc mặt Chiêu Đệ trắng bệch, định tới thăm bà ngoại, nhưng nghĩ đến bộ dáng đáng sợ của bà ngoại trong phòng bệnh, cũng dám gì nữa, lặng lẽ lùi về hướng phòng bệnh của .

Biên Hồng Kiều mặc kệ con bé, phòng bệnh của bà Biên.

Trong phòng bệnh, bà Biên lóc t.h.ả.m thiết, mặt nước mũi nước mắt tèm lem, bên thì đại tiểu tiện tự chủ.

 

 

Loading...