Ngày hôm , Lâm Vu đưa Phong Cảnh Tâm ngoài chơi.
Những nơi họ đến đều là nơi Phong Cảnh Tâm nên cô bé chơi vui vẻ.
Đến chập tối, Lâm Vu hỏi: “Tâm Tâm, tối nay ở đây đốt lửa trại, sáng mai cũng còn những hoạt động khác, tối nay con ở đây một đêm ?”
Vì Phong Đình Thâm và Dung Từ đều rảnh chơi với con, Phong Cảnh Tâm thực sự cảm thấy khá buồn chán, Lâm Vu , cô bé lập tức gật đầu: “Được ạ.”
“Được , để dì với ba con một tiếng.”
“Vâng ạ.”
Lâm Vu cầm điện thoại lên, vốn định gọi cho Phong Đình Thâm nhưng khi cuộc gọi sắp thực hiện, cô đổi thành nhắn tin.
Tin nhắn nhanh gửi .
Gần đây Phong Đình Thâm về cơ bản đều mấy khi điện thoại của cô , cô gửi tin nhắn cũng ít khi trả lời, cho dù trả lời thì cũng lâu mới hồi âm.
Lần cô tưởng cũng sẽ như .
Tuy nhiên, điều ngờ tới là tin nhắn của cô gửi bao lâu, Phong Đình Thâm nhắn : [Được, , vất vả cho em .]
Lâm Vu tin nhắn của Phong Đình Thâm, khựng một chút gửi cho một tin nhắn nữa: [Anh vẫn đang bận ?]
Lần , bên phía Phong Đình Thâm một lúc lâu mới trả lời: [Ừ.]
Lâm Vu câu trả lời của , thấy hề hỏi cô và Phong Cảnh Tâm hôm nay cũng hỏi họ chơi vui , cô liền , Phong Đình Thâm tuy trả lời tin nhắn nhưng cô vẫn cảm nhận sự qua loa và lạnh nhạt của .
Nhìn màn hình, một lúc lâu , thực cô hỏi tối mai rảnh nhưng cuối cùng vẫn gửi mà chỉ nhắn: [Em và Tâm Tâm ăn cơm đây.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/phong-tong-phu-nhan-muon-ly-hon-tu-lau-roi/chuong-506-quan-trong-hon.html.]
Lần , Phong Đình Thâm lâu mới trả lời: [Được.]
Tối hôm đó, Lâm Vu và Phong Cảnh Tâm ở khách sạn gần khu du lịch.
Khi về đến khách sạn, Phong Cảnh Tâm gọi điện thoại cho Phong Đình Thâm, bên phía Phong Đình Thâm nhanh bắt máy.
Phong Cảnh Tâm bật loa ngoài, cho nên Phong Đình Thâm và Phong Cảnh Tâm chuyện gì Lâm Vu đều rõ mồn một.
Phong Đình Thâm lẽ vẫn đang ở xe, đối mặt với sự hào hứng chia sẻ những chuyện thú vị trong ngày của Phong Cảnh Tâm, Phong Đình Thâm ở đầu dây bên lắng nghiêm túc, hơn nữa câu nào cũng đều phản hồi, vô cùng kiên nhẫn và dịu dàng.
Đừng nhóm Kỳ Dục Minh, ngay cả Lâm Vu giờ cũng luôn cảm thấy Phong Đình Thâm đối xử với Phong Cảnh Tâm thực sự .
Thậm chí ngay cả khi tình cảm giữa cô và nhất, lúc Phong Đình Thâm say đắm cô nhất, cô cũng thường xuyên cảm giác rằng trong lòng Phong Đình Thâm, Phong Cảnh Tâm còn quan trọng hơn cả cô .
rõ ràng là khi Phong Cảnh Tâm lên ba bốn tuổi, Phong Đình Thâm căn bản hề thích con bé.
Một lúc lâu , Lâm Vu hồn, lúc mới chen : “Anh đang chuẩn tiếp khách ?”
Phong Đình Thâm: “Ừ.”
“Em và Tâm Tâm chắc sẽ chơi ở đây thêm một ngày nữa, ngày mai rảnh qua đây cùng ăn bữa cơm ?”
Phong Cảnh Tâm cũng nhớ Phong Đình Thâm, Lâm Vu hỏi cũng vội vàng theo: “ đó ba, ngày mai là ba cũng qua đây chơi với bọn con nửa ngày ạ.”
Phong Đình Thâm đưa câu trả lời chắc chắn, chỉ : “Để ba xem ngày mai sắp xếp thời gian , nếu thì lúc đó ba sẽ báo với hai .”
Phong Cảnh Tâm: “Vâng ạ...”
Phong Đình Thâm và Phong Cảnh Tâm trò chuyện thêm một lúc, khi họ chuẩn cúp điện thoại, Phong Đình Thâm lịch sự với Lâm Vu: “Hai ngày nay vất vả cho em chăm sóc Tâm Tâm .”
Lâm Vu , : “Không vất vả , Tâm Tâm cùng em chơi, em cũng thấy vui.”