PHONG XUÂN LỆNH - 6
Cập nhật lúc: 2026-02-01 06:41:04
Lượt xem: 97
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
Cập nhật lúc: 2026-02-01 06:41:04
Lượt xem: 97
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
Ta chọn một gian phòng để ở.
Ngày đầu tiên, dọn sạch cỏ dại trong viện, múc nước giếng quét rửa, từ sân đến hành lang, bỏ sót một góc nào.
Mỗi khi thêm chút việc, lòng vững hơn một phần.
Sáng hôm , trời hửng, bên ngoài vang lên tiếng động.
Ta đẩy cửa sổ , thấy giữa sân xuất hiện một cô nương mắt sáng răng trắng, chừng mười lăm mười sáu tuổi.
Nước da nàng sậm hơn các quý nữ ở thượng kinh một chút.
Dường như nàng phát hiện mảnh đất quý giá , tưởng ai, liền vụng về tập luyện một điệu múa.
Ta hồi lâu, miễn cưỡng nhận , nàng đang nhảy chính là điệu “Lục Yêu” mà Hiền cô nương dạy .
Gió lùa qua hành lang từng đợt, nàng cũng chẳng sợ lạnh, cứ nhảy hết đến khác, nhảy đến mức kinh thiên động địa, quỷ thần sầu, ngã sấp ngã ngửa mấy liền.
Cuối cùng cũng hiểu tâm trạng của Hiền cô nương khi mắng ngày , nhịn đẩy cửa sổ thêm chút nữa, nhỏ giọng :
“Động tác nối của ngươi chút vấn đề.”
“Ai đó?”
“Lục Chi, nô tỳ là Lục Chi.”
Ta chỉnh y phục, bước ngoài, khuỵu gối hành lễ với nàng.
Nàng mừng rỡ khôn xiết, hỏi nhảy cái điệu vớ vẩn , nếu thì dạy nàng một chút.
Ta vụng miệng, nghĩ những lời Hiền cô nương từng dạy , đoạn nào quên thì trực tiếp mẫu cho nàng xem.
Nàng bên cạnh ngừng trầm trồ:
“Lục Chi, ngươi nhảy cứ như tiên nữ .”
Ta lấy lạ, nàng dùng những lời đẽ như thế để khen , nhanh liền hiểu , nàng ít từng trải như , hẳn là theo An Vương thế t.ử từ Lương Châu thành tới.
Nếu Hiền cô nương một đồ nên như , một ngày thể ở nơi cao môn chỉ điểm khác múa, bà kinh ngạc đến rớt cằm .
Nghe là Hầu phủ đưa tới, nàng vô cùng khó tin:
“Lại ở ? Ngươi cái đầu là giả ?”
Trong lòng chấn động.
Cái đầu đẫm m.á.u khiến liên tục hai ngày liền gặp ác mộng, là giả ?
“Đó là , sợ trưởng bắt nạt.”
Chỉ một tiếng “ trưởng” đủ để hiểu phận của nàng, nữ t.ử mắt chính là của An Vương thế t.ử.
Nàng nàng tên là Tạ Phách Vân, từ nhỏ cùng trưởng lớn lên ở Lương Châu thành.
Ngày hôm , cũng một chuyện cũ từ nhiều năm .
An Vương từng trấn thủ Bắc Cương Lương Châu, lấy mồi, dụ Bắc Nhung Hồ Quan, vốn bàn bạc với Vương Sưởng, trấn giữ quan ải, kế sách tiền hậu giáp kích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phong-xuan-lenh/6.html.]
Ai ngờ Vương Sưởng bỏ chạy giữa trận, chẳng những tiếp ứng cứu viện, mà còn phong tỏa Hồ Quan.
“Hắn hại phụ Bắc Nhung c.h.ặ.t đ.ầ.u, treo trận kỳ để nhục.”
Thánh thượng trách An Vương tham công liều tiến, ai quan tâm chân tướng .
Vương Sưởng tuy c.h.é.m, nhưng Lương Châu thành mất.
Vị An Vương Tạ Văn Diên từng như thiên thần che chở cho Thừa Ký quốc, cuối cùng thây cốt còn.
Bao nhiêu từng ca tụng, thì cũng bấy nhiêu kẻ c.h.ử.i rủa.
An Vương phi mang con cái kinh, cầu xin thánh thượng đòi hài cốt phu quân.
ai nấy đều sợ Bắc Nhung, cắt đất bồi bạc còn đủ để nguôi giận họ, nào ai để tâm tới việc một bộ hài cốt vạn phỉ nhổ về nhà .
An Vương phi dẫn Tạ gia khắp nơi cầu xin, các quý nhân ở thượng kinh ai nấy đều tránh xa kịp.
Mãi đến hai năm , An Vương thế t.ử Tạ Chẩm kế thừa di chí của phụ , dẫn Tạ gia quân liên tiếp hạ mấy tòa thành, đoạt Lương Châu.
Kể đến đây, n.g.ự.c Tạ Phách Vân phập phồng dữ dội:
“Giờ về kinh thành , mèo ch.ó gì cũng tới kiếm chút lợi, dựa ?”
Nàng dựng mày, ánh mắt đột nhiên quét về phía nguyệt môn:
“Tạ Tùy Dương, ngươi to gan thật, dám trộm chúng chuyện?”
An Vương thế t.ử tên là Tạ Chẩm, Tùy Dương là tiểu tự của .
Ta hồn khỏi những hồi ức cũ, đầu , liền thấy một nam nhân trẻ tuổi áo đai hoa lệ đó.
Một gương mặt thật tuấn tú.
Ngày chiếc mặt nạ xanh nanh vàng che lấp dung mạo, chỉ cảm thấy đáng sợ.
lúc nơi đó, giọng như kim thạch chạm ngọc:
“Mạnh đại ca của ngươi g.i.ế.c một con dê, nhưng chỉ mổ chứ nấu, Khúc nương t.ử trong phủ, sai tới hỏi ngươi.”
Tạ Phách Vân một tay chỉnh mái tóc rối:
“Cứ trực tiếp mời một đầu bếp từ t.ửu lâu bên ngoài về là , chuyện nhỏ thế cũng hỏi ?”
Tạ thế t.ử , dường như giận, nhưng cũng rời .
Trong viện yên tĩnh đến quá mức, khiến thể nghĩ xem nên hành lễ , sợ lúc lên tiếng đường đột sẽ quấy nhiễu bầu khí hòa hợp của hai họ.
Phách Vân tiểu thư thấy cúi đầu, liền che miệng khúc khích:
“Huynh trưởng khiến ngưỡng mộ đấy nhỉ? Đó là nhờ quanh năm đeo mặt nạ, ủ đó.”
Những lời đồn như .
Dân gian Tạ thế t.ử thương ở mặt trong một trận chiến, mặt rạch một vết lớn, chữa khỏi càng xí chịu nổi, vì thế mới quanh năm lấy mặt nạ che mặt.
Ta nên gì, chỉ đành cứng da đầu mở miệng:
“Con dê mổ , thể thử .”
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.