Phu Nhân Nhà Ta Nghe Không Hiểu Tiếng Người… Nhưng Biết Lấy Mạng Người - Chương: 03
Cập nhật lúc: 2025-12-28 05:07:31
Lượt xem: 89
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7V9isjfm8I
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta nửa hiểu nửa mà gật đầu. Ba ngày , cha dẫn Ngọc Nương cưỡi ngựa ở ngoại ô.
Lúc băng qua con suối nhỏ, con ngựa đột nhiên nổi điên.
Cha ngã xuống, đúng lúc va đầu tảng đá bên bờ suối. Mạng tuy giữ nhưng đại phu ông thương chỗ hiểm, e là thể con cái nữa.
Lúc nương thăm, bà đến lả .
Cha giường, mặt xám như tro tàn.
Sau khi nương trở về liền kéo phòng đóng c.h.ặ.t cửa, chằm chằm: "Niệm Nhi, con thật cho , con ngựa của cha con..."
"Ngựa mệt ạ."
Ta ngẩng mặt lên, nghiêm túc , "Con thấy nó chạy đến thở dốc nên cho nó ăn một ít cỏ giúp tỉnh táo."
"Cỏ gì?"
"Con hái ở núi, loại mà thỏ con ăn sẽ nhảy cao ạ." huơ tay múa chân, "Cha Ngọc di nương nhẹ cân, ngựa chạy nhanh thêm chút, nên con giúp một tay thôi."
Sắc mặt của nương chuyển từ trắng sang xanh, từ xanh chuyển về trắng. Bà mở miệng mấy nhưng cuối cùng chẳng lời nào, chỉ ôm lấy mà run rẩy khắp . Đêm đó thấy bà lầm rầm niệm kinh trong phật đường, niệm suốt cả một đêm.
Năm mười hai tuổi, tại tiệc thưởng hoa của nhà Liễu thị lang. Liễu Mộng Ly mặc một bộ gấm vân hà, một nhóm tiểu thư vây quanh. Ta mặc một chiếc váy màu hoa sen cũ, yên lặng trong góc ăn bánh ngọt. Nàng chẳng hiểu chú ý đến , tới đ.á.n.h giá một lượt khẩy: "Chà, đây chẳng là vị tiểu thư gỗ mục nhà họ Thẩm ? Mặc thế mà cũng dám đến dự tiệc ?". Những bên cạnh rộ lên. Ta nuốt miếng bánh quế hoa trong miệng, lau tay ngẩng đầu nàng .
"Liễu tiểu thư hôm nay thật ."
Ta thành khẩn , "Giống hệt hoa đán sân khấu kịch."
Xung quanh tức khắc im phăng phắc. Mặt Liễu Mộng Ly đỏ bừng lên. Ai mà chẳng nàng kiêng kị nhất là khác bảo dáng vẻ đào hát, cảm thấy đó là hạng thấp kém.
"Ngươi cái gì? Nói nữa cho !"
Giọng Liễu Mộng Ly sắc lẹm và ch.ói tai.
"Ta là ngươi ."
Ta chớp chớp mắt, "Không đúng ?"
"Ngươi dám mắng là đào hát?"
"Đào hát ?"
Ta nghiêng đầu, " thấy lắm mà."
Liễu Mộng Ly tức đến run rẩy cả , chỉ tay mũi : "Thẩm Niệm, ngươi thật là thô bỉ! là, đúng là một con hồ ly tinh!"
Hồ ly tinh?
Ta ngẩn . Sau khi tiệc tan, túm lấy tay áo nha hỏi: "Xuân Đào, hồ ly tinh là cái gì?". Xuân Đào ấp úng: "Thì, chính là... phụ nữ giỏi quyến rũ đàn ông..."
"Quyến rũ đàn ông?"
Ta nhíu mày, "Ta thế mà"
"Không ý đó... ôi chao, tóm là lời mắng nhiếc thôi"
"Mắng giống hồ ly ?"
"Cũng, cũng đại loại ..."
Ta cúi đầu vẻ suy nghĩ.
Sáng sớm hôm , cửa Liễu phủ vang lên một tràng thét ch.ói tai.
Lúc môn phu mở cửa thì thấy bậc thềm một con gà c.h.ế.t đẫm m.á.u, cổ gà vặn gãy, m.á.u chảy lênh láng khắp mặt đất.
Liễu Mộng Ly lập tức dọa đến phát ốm. Ta xách theo đồ bồi bổ đến tận nhà thăm hỏi, bên giường nàng mà chân thành : "Liễu tiểu thư, hồ ly thích ăn gà nên đặc biệt chọn con béo nhất. Nếu ngươi thích, chỗ vẫn còn nữa".
Ánh mắt Liễu Mộng Ly cứ như thấy quỷ . Từ đó về , trong kinh thành dần lan truyền lời đồn rằng đích nữ nhà họ Thẩm dung mạo thì đấy, nhưng tiếc là đầu óc linh hoạt, chuyện chỉ hiểu theo nghĩa đen, việc cũng kỳ quái vô cùng.
Nương càng thêm sầu não. Bà cứ nắm lấy tay mà bảo: "Niệm Nhi , con đây? dạy con bao nhiêu , chuyện thì cái ý tại ngôn ngoại"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/phu-nhan-nha-ta-nghe-khong-hieu-tieng-nguoi-nhung-biet-lay-mang-nguoi/chuong-03.html.]
"Ý tại ngôn ngoại là cái gì ạ?"
Nương nghẹn lời. Chính bà cũng giải thích rõ , bởi vì bà sống cả đời trong những mưu tính vòng vo đó, dựa việc suy đoán nhẫn nhịn, cam chịu để vẹn đường. Bà dạy nhưng dạy nổi, thế nên quyết định tự học lấy.
Trong gương đồng, khóe môi từ từ nhếch lên thành một đường cong. "Lục Hà," xoay , "ngày mai về Thẩm phủ một chuyến, nhớ nương ". " còn phía Hầu gia..."
"Hầu gia đang ở Liễu gia ?"
Ta càng thêm ôn nhu, "Chúng về nhà ngoại, cần báo cáo với ".
Lục Hà cúi đầu lệnh. Ta màn đêm dần buông ngoài cửa sổ, ngón tay khẽ gõ lên bàn trang điểm. Liễu Mộng Ly, bao nhiêu năm mà ngươi vẫn học cách ngoan ngoãn . Muốn cướp đồ của thì giác ngộ gánh chịu hậu quả.
Ngày về Thẩm phủ trời âm u dữ dội, tiếng bánh xe ngựa lăn đường lát đá xanh phát những âm thanh trầm đục. Lục Hà đối diện , thỉnh thoảng vén rèm ngoài buông xuống, vẻ mặt thôi.
"Muốn gì thì cứ ."
小鱼翻译 - Cá Nhỏ Dịch Truyện
Ta nhắm mắt dưỡng thần.
"Phu nhân," Lục Hà hạ thấp giọng, "Hầu gia tối qua về nhà nổi trận lôi đình, đập phá tan hoang phân nửa thư phòng. Sáng nay lúc khỏi cửa mắt ngài vẫn còn đỏ ngầu, ánh mắt khác thật đáng sợ."
"Ừm, Tô Vân Hòa mất , đau lòng cũng là lẽ đương nhiên."
" còn phía Liễu gia..."
"Liễu gia thì ?"
Ta mở mắt tươi tắn con bé, "Liễu tiểu thư gả đây là chuyện mà. Trong phủ vắng vẻ, thêm thêm nhộn nhịp." Lục Hà nữa. Con bé theo bao nhiêu năm nay, thừa hiểu đằng vẻ ngây thơ là thứ gì.
Xe ngựa dừng cửa Thẩm phủ. Lúc vén rèm xuống xe, vặn thấy Trần ma ma bên cạnh nương đang ở cửa ngóng trông.
Thấy bà liền rảo bước đón lấy, viền mắt đỏ lên : "Tiểu thư... , Hầu phu nhân về !". "Ma ma." Ta cúi hành lễ, "Nương ?". "Ở trong phật đường, từ sớm luôn miệng nhắc đến ." Trần ma ma dẫn trong, hạ thấp giọng , "Lão gia cũng ở nhà, lúc đang ở thư phòng, là chờ qua đó chuyện". Ta gật đầu vội đến thư phòng mà thẳng về phía phật đường. Sân vườn Thẩm phủ nhỏ hơn Vĩnh Xương Hầu phủ nhiều, nhưng từng nhành cây ngọn cỏ đều thuộc. Xuyên qua cửa nguyệt động liền thấy tiếng mõ trong phật đường kêu cốc cốc, gõ đến mức khiến lòng phiền muộn. Ta ở cửa đợi một lát, tiếng mõ cuối cùng cũng dừng . "Vào ." Giọng nương truyền , vẻ mệt mỏi.
Ta đẩy cửa bước .
Trong phật đường khói hương nghi ngút, nương trong bộ váy áo màu tối nhạt đang quỳ bồ đoàn, tay vẫn còn tràng hạt. Bà ngoảnh đầu , chỉ chằm chằm tượng Quan Âm mặt.
"Nương."
Ta gọi một tiếng. Lúc nương mới chậm rãi xoay . Bà năm nay còn đến bốn mươi mà hai bên thái dương lốm đốm tóc bạc, nếp nhăn nơi khóe mắt hằn sâu, đó là dấu vết của việc thường xuyên nhíu mày để .
"Niệm Nhi," bà vẫy tay bảo gần, nắm lấy tay ngắm một hồi, "gầy "
"Hầu phủ ăn uống lắm, con gầy ."
Ta sát bên cạnh bà. Bà chằm chằm mắt , đôi môi mấp máy, cuối cùng chỉ thở dài một tiếng: "Chuyện ở hồ sen, nương đều cả ".
"Vâng."
"Thật sự là ngoài ý ?".
Ta nghiêng đầu: "Quan phủ là trượt chân rơi xuống nước".
"Nương hỏi con là ngoài ý ." Tay bà siết c.h.ặ.t .
Ta bà. Trong ánh mắt bà sự lo lắng, nỗi sợ hãi, và cả một tia cảm xúc phức tạp mà thể hiểu. Từ nhỏ đến lớn bà vẫn luôn như . Giống như một đứa trẻ thể gây họa bất cứ lúc nào, giống như một quái vật mà bà cách nào thấu hiểu.
"Nương," khẽ rút tay về, chỉnh ống tay áo, " nương vẫn luôn Niệm Nhi đầu óc linh hoạt, chẳng hiểu lời khác ? Sao bây giờ đến hỏi con câu hỏi khó như ?".
Nương nghẹn lời. Nửa ngày bà mới mở miệng, giọng thấp đến mức gần như thấy: "Hầu gia sắp đến Liễu gia cầu . Là đích nữ của Liễu thị lang, Liễu Mộng Ly".
"Con ."
"Con định thế nào?"
Nương chằm chằm , "Liễu tiểu thư giống Tô Vân Hòa, nàng là đích nữ nhà quan chính thống, tính tình kiêu kỳ nhà ngoại chống lưng. Nàng mà cửa..."
"Nàng mà cửa thì chính là bình thê, ngang hàng với con." Ta tiếp lời, giọng điệu bình thản, "Người là con nên nhẫn nhịn, đúng ?"
Bà gì, nhưng ánh mắt đưa câu trả lời.