PHU QUÂN CẦU TA THAY CÔNG CHÚA ĐI HÒA THÂN - 5

Cập nhật lúc: 2026-02-03 06:35:31
Lượt xem: 329

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta nhướng mày diễn trò:

“Nếu Thẩm đại nhân thật sự yên tâm, cầu chỉ theo cùng?”

 

Hắn thoáng sững , đổi giọng dịu dàng:

“Hôm đó trong cung yến, thực sự là lúc gấp gáp quá nên…”

 

“Lúc gấp gáp thì đem thê t.ử đầu ấp tay gối đẩy hố lửa?”

Ta nhạt:

“Giờ còn giả vờ thâm tình cho ai xem? Mong sử quan ghi chép một giai thoại ‘cắn răng tiễn vợ hòa ’ chắc?”

 

Bị trúng tim đen, mặt biến sắc.

 

“Ta nàng oán …”

 

“Biết mà còn đến chướng mắt?”

 

Cha đặt nồi sắt xuống đất cái rầm, vang một tiếng chấn động:

“Không thấy chúng sắp ? Tin lão t.ử cho ngươi vô nồi ninh luôn!”

 

Dân chúng quanh đó ầm lên.

 

la lớn:

“Thẩm đại nhân, thận hư thì nên tĩnh dưỡng, mau về nghỉ ngơi !”

 

“Thẩm đại nhân, mau chạy thì nhạc phụ đại nhân đập cho đấy!”

 

Mặt Thẩm Nghiễn trắng xanh đan xen, ghé sát , hạ giọng :

 

“Đừng phí công nữa, tiếng tăm của ngươi trong kinh thành thối ngửi nổi , ngươi chẳng thể đổi gì cả.”

 

Ta cố tình liếc xuống hạ bộ :

“Trời sinh bất túc, hậu thiên vô phương, e là tiếng lưu truyền muôn đời.”

 

Trong tiếng vang lớn hơn, Thẩm Nghiễn cúp đuôi chạy mất.

 

Đoàn đưa dâu khỏi Ải Ngọc Môn, cảnh sắc liền trở nên hoang vu tiêu điều.

 

Chiếc nồi sắt to của cha rốt cuộc cũng phát huy tác dụng.

 

Ban ngày dùng chiêng trống mở đường, ban đêm thì nhóm lửa nấu thịt dê.

 

Các quan viên Lễ Bộ theo ban đầu còn chau mày, thấy mùi thơm, cũng lén tới xin một bát canh.

 

“Con gái ,” cha khuấy nồi thịt , “chờ đến Bắc Cương, chúng mở một quán mì nước , nơi lạnh, canh nóng là bán chạy nhất.”

 

“Không , thăm dò khẩu khí của Man vương .”

 

Hòa xét cho cùng chỉ là hình thức.

 

Phía Bắc Cương chắc cũng chẳng quá để tâm là công chúa thật giả.

 

trong kinh chắc chắn tai mắt của họ, chuyện hòa chắc truyền về từ lâu.

 

Nếu Man vương cảm thấy xem thường, cố tình bắt bẻ chính chủ, lấy đó cớ để sinh sự…

 

Thì lập tức đưa cha chạy trốn ngay trong đêm.

 

Ngày đến Bắc Cương, Man vương chinh dẫn đón.

 

Hắn cưỡi tuấn mã cao lớn, khoác áo lông sói, ngũ quan sắc bén như đao khắc.

 

Thấy bước xuống xe, lập tức phi xuống ngựa, ánh mắt dừng mặt một lát.

 

“Công chúa Trung Nguyên,” bằng Hán ngữ pha giọng ngoại tộc, “so với tưởng tượng của thần sắc hơn.”

 

Ta đón ánh của :

“Vương của Bắc Cương, cũng so với lời đồn… tuấn tú hơn nhiều.”

 

Hắn ngẩn , đó phá lên lớn.

 

Tiếng bầy chim nơi xa hoảng sợ bay lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/phu-quan-cau-ta-thay-cong-chua-di-hoa-than/5.html.]

 

Ta thở phào trong lòng.

 

Ổn , cần chạy trốn trong đêm nữa.

 

Ngày đại hôn, hoàng đình Bắc Cương thắp lên hàng ngàn ngọn đuốc mỡ bò.

 

Ta khoác lên bộ giá y nặng nề, theo nghi lễ cùng Man vương uống rượu hợp cẩn.

 

Động tác của phần vụng về, chắc là đầu lễ thế .

 

Sau khi nghi lễ kết thúc, cho lui tả hữu, tự tay tháo chiếc mũ phượng nặng nề của .

 

“Lễ nghi Trung Nguyên thực phiền phức.”

 

Đầu ngón tay lướt qua tóc :

kiên nhẫn.”

 

Trong ánh nến chập chờn, chợt nhớ đến lời vị phu nhân từng trong yến tiệc cung đình.

 

“Quả thực… .”

Ta nghĩ thầm, tay xoa nhẹ eo đau nhức.

 

Khi mặt trời lên cao, cha bưng một hộp cơm trướng vương.

 

“Con gái , cha hầm canh thịt dê cho con bồi bổ thể đây.”

 

Mùi thơm ngào ngạt lan khắp cả trướng.

 

Man vương theo mùi hương mà , ánh mắt dừng bát canh nghi ngút khói.

 

“Ngửi thơm.”

 

Ta nhấp từng ngụm canh, ngẩng đầu:

“Muốn uống thì tự hỏi cha bằng lòng nấu cho ngươi .”

 

Hắn rõ ràng khựng một chút.

 

“Cha của nàng?”

Hắn cúi tới gần:

“Không sợ nàng công chúa thật?”

 

Ta đặt bát xuống, đối diện với ánh mắt dò xét của :

“Mắt xích ở kinh thành của ngươi chắc còn nhanh hơn cả Cấm Vệ Quân, nếu định truy cứu, lẽ đêm qua động thủ . Nay phong vương phi, còn để tâm đến hư danh gì nữa?”

 

Trong mắt thoáng qua chút bất ngờ, đó bật :

“Quả thật, nàng là thê t.ử của thần t.ử…”

 

Hắn cố tình dừng , giọng trầm xuống:

“Cũng nàng từng mạnh miệng rằng chiêu nhiều hán t.ử Bắc Cương phu quân.”

 

Trong trướng vang lên một tiếng khẽ đè nén, là một tỳ nữ trẻ nhịn mà bật .

 

Nàng vội quỳ xuống xin tội, vai vẫn còn run rẩy.

 

Man vương liếc nàng một cái, nổi giận, ngược sang tiếp:

để tâm mấy thứ đó. Ta quan tâm nàng từng kết hôn xuất thế nào.”

 

Hắn đưa tay nâng cằm , ánh mắt thẳng thắn:

“Mấy công chúa nuôi trong cung cấm, hứng thú.”

 

Khóe môi cong lên:

“Còn nàng, dám thẳng giữa cung yến rằng phu quân thể đàn ông, dám đơn đến Bắc Cương hòa , thậm chí còn dám lớn tiếng chiêu phu — nàng thú vị hơn hẳn bọn họ.”

 

Cha ở bên gật đầu liên tục.

 

Ra dáng tự hào “con gái đúng là giỏi như ”.

 

Man vương với cha , đầu , trong mắt mang theo vài phần trêu chọc:

“Có điều chuyện chiêu phu thì vương phi nên sớm dẹp ý định, Bắc Cương tuy nhiều hán t.ử, nhưng tìm hơn … sợ là .”

 

Loading...