"Ngài đang gì ?" Một giọng nữ quái dị vang lên từ phía .
Thẩm Thư Vân như chim sợ cành cong, cố nuốt tiếng hét sắp bật khỏi cổ họng, quyết định "địch bất động bất động", chậm rãi .
Một cô gái mặc y phục màu xanh thúy, b.úi tóc kiểu thị nữ, đang mỉm nàng.
Không do tâm lý , nhưng nàng thấy nụ đó vô cùng rợn .
Bàn tay đặt cánh tay nàng chuyển thành nắm c.h.ặ.t, chính xác hơn là đang kiềm chế nàng.
Cái lạnh thấu xương từ nơi tiếp xúc xộc thẳng Thẩm Thư Vân.
"Có chuyện gì ?" Một giọng quen thuộc vang lên từ cửa, phá vỡ bầu khí căng thẳng.
Mắt Thẩm Thư Vân sáng lên, về phía cửa như thấy cứu tinh.
khi thấy Giang Biệt Hàn , phía là mấy cô gái mặc y phục xanh thúy, b.úi tóc y hệt đang bắt giữ , ngọn lửa hy vọng trong mắt Thẩm Thư Vân như dội một gáo nước lạnh, tắt ngóm.
Sư cũng bắt ?
Nàng liên tục nháy mắt hiệu, nhưng Giang Biệt Hàn dường như thấy, về phía thị nữ cạnh nàng, hỏi nữa: "Có chuyện gì ?"
Đôi mắt đen sâu thẳm của phản chiếu hình ảnh bàn tay Thẩm Thư Vân đang nắm c.h.ặ.t. Thị nữ ngây , ánh mắt trống rỗng lướt qua những đồng loại phía , từ từ buông tay Thẩm Thư Vân .
Thẩm Thư Vân lập tức chạy đến bên Giang Biệt Hàn, nắm c.h.ặ.t lấy tay áo , rõ ràng vẫn hết bàng hoàng chuyện .
"Phu nhân dường như rời khỏi đây."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/phu-quan-ta-khong-the-la-ke-phan-dien/chuong-27.html.]
Ngươi đúng là ngậm m.á.u phun ! Không, đúng, nàng phu nhân gì !
Hoàn hồn , Thẩm Thư Vân vô cùng bất bình lời hàm hồ của kẻ , định lên tiếng cãi thì bàn tay Giang Biệt Hàn đặt vai khẽ nhấn xuống.
Bánh gấu
Hắn đặt tay lên vai nàng, nghiêng , trông như đang ôm nàng lòng.
Giọng Giang Biệt Hàn bình thản, chút cảm xúc: "Phu nhân chỉ là mệt , cần nghỉ ngơi."
? Thẩm Thư Vân đầy dấu hỏi chấm trong đầu, nghi hoặc hiểu gì, nhưng cũng chỉ tự trấn an : Sư chắc chắn dụng ý của . Mọi chuyện cứ theo chỉ huy !
Hắn thuận theo lời thị nữ, tựa như đang chứng thực phận cho cả hai. Bàn tay từ vai dời xuống eo, tư thế ôm eo vô cùng mật, mỗi thở đều thể ngửi thấy mùi hương thoang thoảng thiếu nữ.
"Các ngươi lui xuống ."
Ánh sáng trong phòng mấy sáng sủa, cộng thêm nỗi sợ hãi lúc nãy, giờ Thẩm Thư Vân mới nhận sắc mặt của mấy thị nữ trắng bệch như tờ giấy. Bọn họ đó như những pho tượng đọng , hề chớp mắt, cũng thấy nhịp thở phập phồng.
Trông thì giống , nhưng chẳng . Cảm giác kỳ quái (hiệu ứng Uncanny Valley) tấn công mạnh mẽ dây thần kinh đang căng như dây đàn của nàng.
Các thị nữ chậm rãi hành lễ: "Rõ, chủ nhân." Rồi lượt ngoài, quên đóng cửa .
Thấy những "thị nữ" quái dị khuất, thần kinh sắp suy nhược của Thẩm Thư Vân mới thả lỏng. Nàng Giang Biệt Hàn bằng đôi mắt long lanh như nước.
Có thể , đôi mắt chứa đựng cả một hồ nước xuân , dù là lạnh lùng nhất thấy cũng mủi lòng.
"Mạo phạm sư ." Ngay khi cửa đóng , Giang Biệt Hàn lập tức lùi một bước, vẻ mặt đầy hối : "Ủy khuất phối hợp diễn kịch với ."
====================