Diệp Tông xoay một cách hào sảng đối diện với đám Ma tộc, rút kiếm giọng mỉa mai: "Chỉ bằng các ngươi mà cũng đòi g.i.ế.c tiểu gia ? Nằm mơ !"
Thẩm Thư Vân Diệp Tông bằng ánh mắt cạn lời: "Diệp sư , sương mù chỉ vây bọn chúng một lát thôi."
Huynh đừng chọc giận nữa!
"Hả?" Diệp Tông há hốc mồm, "Á!"
Một chữ phát từ miệng thể hiện đầy đủ các cung bậc cảm xúc khác tùy theo tình cảnh.
Làn sương mù đột ngột co rút , tựa như sắp bùng nổ.
Thẩm Thư Vân và Diệp Tông , đồng thanh hô lớn: "Chạy mau!"
Nàng dán một lá Phi Hành Phù lên , lập tức vọt một xa.
"Sư , xin nhé!" Giọng Diệp Tông vang lên trong gió.
Vì tốc độ quá nhanh, bên tai chỉ tiếng gió rít ù ù, tiếng của Diệp Tông trở nên mờ nhạt, rõ ràng.
Thẩm Thư Vân đại khái đoán gì, hừ lạnh một tiếng: "Huynh đừng dùng chiêu nữa, nếu còn sống mà ngoài , nhất định sẽ đoạn tuyệt quan hệ với ."
"Đừng mà, đừng mà." Diệp Tông liên tục kêu khổ, "Quan hệ giữa hai thế nào chứ, đến mức đó , thật sự đến mức đó ."
Ánh mắt Giang Biệt Hàn lạnh lẽo, khóe miệng nở một nụ châm biếm, đúng là kẻ dẻo miệng.
Sau khi cắt đuôi đám Ma tộc, Diệp Tông tựa một gốc cây thở hồng hộc: "Nghỉ một lát , , chạy nữa là mệt c.h.ế.t mất."
Giang Biệt Hàn thấy xung quanh , liền đề nghị: "Cứ theo lời Diệp , nghỉ ngơi một chút, đám Ma tộc đó tạm thời đuổi kịp tới đây ."
Hắn thi triển một cái Thanh Khiết Thuật xuống một tảng đá lớn. Thẩm Thư Vân thấy chẳng còn chỗ nào hơn, đành xuống cạnh .
Diệp Tông thì chẳng nề hà gì, bệt xuống đất, nhặt một cành cây múa may tay.
"Ba chúng là lập đội , cũng thể hỗ trợ lẫn ." Hắn hì hì .
Thẩm Thư Vân ngẩng đầu Diệp Tông, lập tức giơ tay lên thề: "Yên tâm , kẻ chuyên gây họa ."
Nàng lo chuyện đó, tình đồng hương giữa hai vẫn còn chút giá trị. Nàng ngại lập đội, chỉ là khác đồng ý .
Dù thì mặt Diệp Tông cũng rõ dòng chữ "Ta đáng tin cậy".
Bánh gấu
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/phu-quan-ta-khong-the-la-ke-phan-dien/chuong-53.html.]
Hiểu ý qua lời , Giang Biệt Hàn mỉm , tỏ vẻ chút để tâm: "Hỗ trợ lẫn cũng ."
Diệp Tông thấy hớn hở bắt đầu kể những gì : "Ta đoán đây chắc chắn là động phủ của một vị tiên nhân, chúng gặp may lớn ."
là một tràng lời vô thưởng vô phạt, cũng như .
Diệp Tông xoa cằm, dùng cành cây vẽ bậy xuống đất: "Chủ nhân của động phủ chắc tên là Đông Lăng, lúc nãy thấy một tấm bia đá khắc hai chữ đó."
Đông Lăng? Thẩm Thư Vân khoanh tay trầm tư, nàng hình như qua cái tên ở đó.
Diệp Tông vung cành cây xóa sạch những hình vẽ lộn xộn, vẽ một vòng tròn, chỉ vị trí gần rìa: "Trời tròn đất vuông, động phủ tiên nhân chắc cũng hình tròn. Ta đoán chúng vẫn còn ở vòng ngoài, thứ mà Ma tộc chắc chắn ở đây."
Cành cây chỉ điểm chính giữa: "Càng sâu bên trong càng nguy hiểm. Ngay ở vòng ngoài đụng Kiếm Lan Xà tấn công, nhất nên cẩn thận."
Thẩm Thư Vân kinh ngạc: "Huynh gặp Kiếm Lan Xà tấn công ?"
Diệp Tông bi phẫn gật đầu, than thở: "Sư , đường của gian nan vô cùng, quả thực là khỏi hang hùm hang sói."
" mà... và sư suốt quãng đường chẳng gặp chuyện gì cả." Nàng ngạc nhiên .
Đây là cách giữa "Âu hoàng" ( may mắn) và "Phi tù" ( xui xẻo) ? Diệp Tông ngẩn , chìm đắm trong nỗi đau "con thể thấu hiểu lẫn ".
"À thì là , chủ nhân tiên phủ cũng chút dữ dằn đấy." Thẩm Thư Vân vẻ mặt còn khó coi hơn cả của Diệp Tông, tặc lưỡi .
Giang Biệt Hàn ở nơi bọn họ thấy, khẽ mỉm .
---
Lời tác giả:
Hôm nay là:
Giang - thấy từ xa - Biệt Hàn: Kẻ lừa dối ôn nhu, ẩn giấu công danh.
Thẩm - vẻ Âu hoàng - Thư Vân: Ta may mắn đến !?
Diệp - kẻ xui xẻo hoài nghi nhân sinh - Tông: Hu hu hu hu.
---