Ông bực bội day day giữa mày. Dẫu sớm muộn gì cũng tìm đạo lữ cho nàng, nhưng ông bao giờ nghĩ đến chuyện kết Đồng Tâm Khế. Cái thứ đồng sinh cộng t.ử đó gì ? Vạn nhất gã liên lụy đến Thư Vân thì ?!
Ông tính kỹ , nếu nàng ưng Ôn Nguyên thì cứ tìm vài gã tiểu bạch kiểm mã về cho nàng giải khuây cũng .
giờ thì ? Con gái bảo bối của ông cuỗm mất !
Thẩm Hoằng đanh mặt , trầm giọng hỏi: “Là kẻ nào?”
Thẩm Thư Vân rùng , cha nàng khi nổi giận trông thật đáng sợ.
Thấy con gái im lặng, Thẩm Hoằng đoán phần nào, nhướng mày hỏi: “Người trong tông môn ?”
“Ta xem xem là gã ranh con nào!” Ông hừ lạnh, hỏi tiếp: “Người của Thái Hư Phong?”
“May mà . Nếu là kẻ nào dám quyến rũ con ngay mắt , sẽ lột da .”
Nàng im lặng sự thẩm vấn của cha, chỉ gật đầu hoặc lắc đầu.
Cuối cùng nàng cũng chịu nổi nữa, đành lí nhí đầu hàng: “Cha cũng mà, cha còn từng khen thiên phú trác tuyệt, thể đảm đương trọng trách.”
“Ai?”
“Giang Biệt Hàn ạ.”
Thẩm Hoằng nhanh ch.óng nhớ , đó là thiếu niên "trời sinh kiếm tâm", từng lấy tu vi Kim Đan đối đầu với Nguyên Anh sơ kỳ. giờ thì…
Ông con gái bảo bối của , nhếch môi : “Đó là chuyện thôi. Tại bí cảnh Đông Kê lạc đàn, đám tà tu Ma tộc phế Kim Đan, giờ căn cơ hủy, chẳng qua chỉ là một con bệnh mà thôi.”
Ông từng tán thưởng thiên tài , giờ cũng thấy xót xa cho cảnh ngộ của , nhưng điều đó nghĩa là ông chấp nhận con rể.
Không ông tuyệt tình, nhưng bậc cha nào thể chịu đựng việc con gái kết Đồng Tâm Khế với một con bệnh chứ.
Thẩm Thư Vân tươi tắn: “Cha, bệnh của Giang sư cách nào chữa khỏi ạ?”
Thẩm Hoằng cảm thấy con gái bắt đầu "ăn cây táo rào cây sung" , ông nhạt: “Không !”
“Cha, Giang sư đường chăm sóc con nhiều, cha chẳng luôn dạy con ơn ?” Nàng nhận sự bất thường trong giọng điệu của cha, bèn hạ giọng nài nỉ.
“Hắn là thiên tài tông môn dốc lòng bồi dưỡng. Một kinh tài tuyệt diễm như thế, nếu cách chữa thì từ lâu .”
“ nể mặt con, ít đan d.ư.ợ.c cường kiện thể ở đây, con mang cho dùng .”
Không cách chữa trị , Thẩm Thư Vân chút nản lòng, nhưng đan d.ư.ợ.c của Tiên Tôn thì cũng gọi là an ủi phần nào.
Nàng gật đầu lia lịa: “Cảm ơn cha ạ.”
Thẩm Hoằng chút lay động, hừ một tiếng: “Đừng giở trò đó . Ca ca con về , hái một gốc Công Hề Phong Thảo trăm năm tác dụng tẩy tủy phạt cốt. Từ nay về con cứ theo mà luyện kiếm cho t.ử tế.”
Mắt nàng tối sầm , vẻ mặt đau khổ cha .
Số kiếp "cá mặn" của nàng cuối cùng cũng phá vỡ ? Thời đại ngay cả cá mặn cũng bắt lên luyện tập .
Dồn hết thời gian luyện kiếm cũng , để nàng khỏi thời gian tìm tên Giang Biệt Hàn .
Thẩm Hoằng thầm tính toán kế hoạch "một mũi tên trúng hai đích", ngoài mặt vẫn tỏ bình thản.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/phu-quan-ta-khong-the-la-ke-phan-dien/chuong-71.html.]
*
Sau khi từ biệt cha, Thẩm Thư Vân phi thẳng về Tố Khê Các, chui chăn định ngủ một giấc thì tiếng đập cửa dồn dập đ.á.n.h thức.
Tức thật chứ, phá hỏng giấc ngủ của là tội ác đấy!
Nàng miễn cưỡng chui khỏi chăn để mở cửa. Một khuôn mặt tuấn tú phi phàm đập mắt nàng. Thiếu niên đang khoanh tay tựa hành lang, gió thổi bay những lọn tóc mái trán . Chiếc tua rua thắt nút lộn xộn thanh bảo kiếm khẽ đung đưa. Nghe thấy tiếng cửa mở, nghiêng đầu nàng bằng ánh mắt nhàn nhạt.
Người đến chính là Thẩm Huyền Thanh, vị ca ca "cuồng tu luyện" của nàng.
Thẩm Thư Vân vẫn còn ngái ngủ, giọng đầy vẻ bực bội vì đ.á.n.h thức: “Ca việc gì ? Không thì ngủ tiếp đây.”
Thẩm Huyền Thanh trong việc tu luyện giống Hồng Vũ Tiên Tôn thời trẻ. Hắn nhíu mày: “Giờ mà còn ngủ ?”
???
Thẩm Thư Vân ngẩn , ngước bầu trời nắng gắt đến ch.ói mắt.
Nàng bực đáp: “Nắng to thế ngủ trưa thì gì?”
Nghe , chân mày Thẩm Huyền Thanh càng nhíu c.h.ặ.t hơn: “Ban ngày ban mặt tất nhiên là chăm chỉ tu luyện .”
“Thế buổi tối thì ?”
“Tĩnh tâm đả tọa, hấp thụ tinh hoa của trăng.”
Thôi xong, nàng đúng là nên mở lời với cái tên cuồng tu luyện .
Thẩm Huyền Thanh nhớ mục đích đến đây, sắc mặt trở nên khó coi: “Muội với Giang Biệt Hàn kết Đồng Tâm Khế ?”
Bánh gấu
Đây là một câu hỏi nhưng mang sắc thái khẳng định. Rõ ràng chuyện nhưng vẫn thấy quá đỗi kinh ngạc.
Nàng thành thật gật đầu.
Thẩm Huyền Thanh: “……”
Hắn im lặng hồi lâu, bực bội thốt lên: “Ta mã, nhưng dẫu đến mấy thì cũng thể kết Đồng Tâm Khế với chứ!”
Vị ca ca cuồng em gái lúc đ.á.n.h mất sự điềm tĩnh và phong độ của một truyền nhân Tiên Tôn, chỉ tay lên mặt trời đang tỏa nắng rực rỡ: “Giang Biệt Hàn giờ Kim Đan phế, tìm thì cũng tìm kẻ như mặt trời ban trưa, chứ tìm một mặt trời sắp lặn như !”ổi tối thì ?”
“Tĩnh tâm đả tọa, hấp thụ tinh hoa của trăng.”
Thôi xong, nàng đúng là nên mở lời với cái tên cuồng tu luyện .
Thẩm Huyền Thanh nhớ mục đích đến đây, sắc mặt trở nên khó coi: “Muội với Giang Biệt Hàn kết Đồng Tâm Khế ?”
Đây là một câu hỏi nhưng mang sắc thái khẳng định. Rõ ràng chuyện nhưng vẫn thấy quá đỗi kinh ngạc.
Nàng thành thật gật đầu.
Thẩm Huyền Thanh: “……”
Hắn im lặng hồi lâu, bực bội thốt lên: “Ta mã, nhưng dẫu đến mấy thì cũng thể kết Đồng Tâm Khế với chứ!”
Vị ca ca cuồng em gái lúc đ.á.n.h mất sự điềm tĩnh và phong độ của một truyền nhân Tiên Tôn, chỉ tay lên mặt trời đang tỏa nắng rực rỡ: “Giang Biệt Hàn giờ Kim Đan phế, tìm thì cũng tìm kẻ như mặt trời ban trưa, chứ tìm một mặt trời sắp lặn như !”