Phu Quân Thiếu Đòn Của Ta - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-03-23 17:31:02
Lượt xem: 56
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kể từ đó.
Bà mạnh tay cải cách bộ cơ chế hậu cung.
Lập vô phòng ban kinh thiên động địa.
Trong đó.
Nơi khiến chấn động nhất chính là Tòa soạn biên tập.
Đích Thái hậu cầm b.út chắp cánh cho đời vô tác phẩm văn học vĩ đại.
Tỷ như: 《Nỗi Đau Hậu Cung: Quý Phi Bản Cung Yêu Mà Không Có Được》.
《Ta Trở Thành Thái Hậu Để Bao Nuôi Đông Xưởng》.
《Lão Ma Ma Hắc Hóa Thu Hút Sự Chú Ý Của Trẫm》…
Thế nhưng phòng ban khiến Thái hậu mãn nguyện nhất.
Chính là Vũ đạo bộ.
Tục gọi là khiêu vũ quảng trường.
Bà là lĩnh xướng múa chính.
Và giờ đây.
Bà truyền trọng trách cho .
Ta: …
24
Thái hậu ép uổng bá vương ngạnh thượng cung.
Thành công quản giáo ngoan ngoãn phục tùng.
Một đứa nữ nhi nhà võ tướng, phá lệ từng cầm hai dải lụa đỏ uốn éo trong gió l.ồ.ng lộng.
Nghe đồn hôm Bùi Diễm cũng đến chiêm ngưỡng.
Sau đó thì ốm liệt giường gượng dậy nổi.
Nằm mơ vẫn còn sảng gọi: “Con khổng tước lòe loẹt g.i.ế.c Trẫm!”
25
Mang trong tư tưởng “Làm vợ hiền thục”.
Ta quyết định tìm Bùi Diễm… thông qua hai thị thông phòng từ thời xưng đế.
“Hai ngươi cũng là kề vai sát cánh cùng Hoàng thượng suốt chặng đường dài.”
“Cứ qua đó thăm ngài .”
Hai thị xong liền kích động quỳ sụp xuống đất.
Đồng loạt thét lên: “Bọn nô tỳ còn kịp sủng ái mà thủ tiết !”
26
Sau khi hóa giải hiểu lầm.
Hai nàng hớn hở .
Chưa mấy hôm đồng loạt thét chạy về.
Ta thoáng sững sờ.
Lập tức cảm giác đầu lìa khỏi cổ: “Lẽ nào bệnh tình của Hoàng thượng vô phương cứu chữa?”
Khỉ thật!
Múa một điệu thôi mà, đến mức hù sợ c.h.ế.t khiếp thế !
Hai lóc ỉ ôi thê t.h.ả.m.
Mỗi ôm c.h.ặ.t lấy một bên đầu gối mà bó lấy.
Sống c.h.ế.t chịu buông.
“Hoàng thượng gọi nô tỳ qua.”
“Không những chẳng thèm sủng ái.”
“Mà bắt bọn nô tỳ lúc thì từ, lúc thì đối thơ.”
“Kẻ nào trả lời xong liền đ.á.n.h đòn lòng bàn tay!”
“Da dẻ nô tỳ thức đêm đến úa vàng cả !”
“Mụn nhọt cũng mọc lên mấy cục đây !”
“Cầu xin nương nương thành , thả bọn nô tỳ với!”
Ta lập tức cạn lời.
Có những ngoài mặt thì Hoàng đế.
lưng chủ nhiệm giáo huấn cơ đấy.
27
.
Đừng nghi ngờ.
Ở chung với Thái hậu lâu ngày nên thi thoảng cũng bật vài từ ngữ vô cùng kỳ quái.
Thái hậu thẳng thắn.
Cách thức giao tiếp vô cùng bí ẩn.
Bà thích gặp mặt chuyện trực tiếp.
Mà chỉ đam mê truyền giấy nhớ.
Bảo rằng như mới là dư vị của cuộc sống.
Tiểu thái giám chạy vặt giữa hai cung mệt đến gãy rụng cả hai chân.
Vẫn tàn ma dại chống gậy lạch cạch chuyển thư cho hai .
Dốc lòng gìn giữ tình thâm bà bà nhi tức kiêm luôn tỷ .
“Nương nương, đây là thư Thái hậu gửi ạ.”
Ta nhận lấy thư, khẽ sững sờ.
Nhìn tiểu thái giám hỏi: “Sao ngươi lùn tịt thế?”
À.
Hóa là chuyển sang xe lăn .
Thái hậu ăn cực kỳ súc tích.
Đánh thẳng trọng tâm: “Một, nam nhân đều thích những thứ kích thích.”
“Hai, đặc biệt là lúc đêm khuya thanh vắng.”
“Ba, con hiểu ý Ai gia chứ?”
Ta hiểu .
28
Ta tìm Bùi Diễm.
Mặc dù thích .
thích mẫu .
Chậc.
Nghe sai sai kiểu gì nhỉ?
Khụ.
Yêu ai yêu cả đường lối về!
Thành hơn ba tháng trời.
Đây là đầu tiên chủ động tìm .
Bùi Diễm đang phê duyệt tấu chương.
Hắn khoác lớp trường bào màu minh hoàng.
Ánh nến leo lét rọi lên khuôn mặt tuấn mỹ một nét ôn hòa tĩnh lặng.
Hắn gầy nhiều.
Chàng thiếu niên rực rỡ hăng hái năm xưa nay mang theo vài phần mỏi mệt.
dù cũng chẳng thể che lấp dung mạo vô song tuấn lãng.
Ta nhịn bèn lén nuốt nước bọt.
Kết quả sặc cái ho khù khụ.
Nói thật là chính cũng hiểu nổi nữa.
Làm tự hoảng sợ một phen.
Hiển nhiên Bùi Diễm cũng dọa sợ.
Hắn cau mày: “Vừa thấy Trẫm nàng buồn nôn đến thế ?!”
29
Ta thầm an ủi bản .
Ta và Thái hậu tình như tỷ .
Cái tên dù do đẻ nhưng cũng chẳng khác nào con ruột.
Thế là toét miệng .
Ra lệnh cho thái giám cung nữ lui hết ngoài.
Dưới ánh mắt ngỡ ngàng khó hiểu của Bùi Diễm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/phu-quan-thieu-don-cua-ta/chuong-3.html.]
Ta chậm rãi bước về phía .
Biểu cảm ám mơ màng mờ ảo.
Đêm đó quả thực vô cùng hòa hợp.
Hắn chong đèn thức đêm phê tấu chương.
Ta chuyên tâm mài mực kể chuyện ma.
Bùi Diễm ngẩng đầu .
Nở một nụ cực kỳ thông hiểu: “Cút xa Trẫm một chút.”
Ta thể cút chứ?
Ta lập tức sấn tới một bước.
Chỉ thẳng vấn đề mấu chốt: “Câu chuyện trứng phục sinh.”
“Tuyệt đối thể bỏ lỡ!”
Bùi Diễm nhướng mày.
Rõ ràng là bắt đầu hứng thú đây: “Trứng phục sinh là cái gì thì Trẫm .”
“ nàng đạp trúng chân Trẫm đấy!”
30
Lúc hai ả thị rời .
Có để cho một đống bí kíp chân truyền.
Trong đó một quyển tựa là 《Ba Khoảnh Khắc Níu Giữ Trái Tim Nam Nhân》.
Haiz.
Ta thế cũng hẳn là vì Thái hậu.
Mà còn là vì cha nữa.
Ông bảo: “Thế gia võ tướng nhà xưa nay dũng g.i.ế.c giặc.”
“Đầu óc thông tuệ.”
“Được tổ tiên phù hộ nên uy phong lẫm liệt suy chuyển.”
“ núi lúc lở, sông lúc cạn.”
“Một dòng huyết mạch thể kế thừa mãi mãi.”
“Uy nghiêm của thiên t.ử tuyệt đối thể coi thường.”
“Xảo Xảo , vạn sự cẩn trọng.”
Trọng tâm của câu đó chính là: Hiện giờ cả nhà chúng lũ ngốc.
Tuyệt đối đắc tội với Hoàng đế!
Đặc biệt là con đấy!
31
Ta lật giở nội dung trong sách.
Quyết định thực hành liền tay.
Khoảnh khắc thứ nhất là dùng lời lẽ mật ngọt dịu dàng để lay động .
Thế là liền mở miệng khen ngợi Bùi Diễm vô cùng thông minh: “Cái đầu nhỏ của ngài mọc trông cũng xinh xẻo phết đấy.”
Bùi Diễm tràn đầy tán thưởng giơ thẳng ngón giữa mặt .
Hắn mỉm : “Nói lắm.”
“Lần cấm nữa.”
Khoảnh khắc thứ hai là lặng lẽ bảo vệ bên cạnh .
Thế là bê một cái ghế đẩu nhỏ.
Ngoan ngoãn một góc chiêm ngưỡng Bùi Diễm phê duyệt tấu chương.
Đáng nhẽ khen ngợi một câu.
Cái dáng vẻ chuyên tâm việc của tên trông cũng mát nhãn trò.
Hàng lông mi đen nhánh cong v.út khẽ rung động.
Đôi mắt phượng hẹp dài…
Rồi đột nhiên trừng to như hai hòn bi ve!
“Viết tấu chương mà cũng chính tả !”
“Thật nực !”
Đại ca .
Con mắt của ngài biến dạng cũng nực lắm đấy.
Khoảnh khắc thứ ba thì phần nan giải.
Chính là dùng mỹ thực để thâu tóm trái tim nam nhân.
Hồng Anh thấy cuối cùng cũng chịu thông suốt.
Liền thì thầm: “Nương nương.”
“Nô tỳ Hoàng thượng cực kỳ thích ăn bánh đường.”
Bánh đường á?
Cháu chắt chút chít của con dâu nhà v.ú nuôi của còn chẳng thèm ăn bánh đường nữa .
Nào ngờ Bùi Diễm sở thích ẩm thực .
Lúc bưng đĩa bánh đường lên cho Bùi Diễm.
Hắn im lặng ngắm nghía mất nửa ngày.
Rồi cất lời hỏi: “Cục than hả?”
Ta tỏng là cái vẻ ngoài trông mắt cho cam.
Bèn kiên nhẫn khai sáng: “Nếm thử một miếng là ngay mà.”
Bùi Diễm bán tín bán nghi nhón một miếng.
Cắn một miếng.
Gương mặt bừng tỉnh ngộ: “ là cục than !”
32
Ta vặn hỏi lẽ nào ngài từng ăn cục than ?
Hắn bảo chính vì ăn bao giờ nên mới thấy giống.
Hôm đó chịu đả kích nặng nề.
Lủi thủi ôm cục tức trở về tẩm cung.
Hồng Anh vội vàng dỗ dành : “Nương nương.”
“Người nhớ năm xưa ở phủ Tướng quân.”
“Lúc nấu ăn chẳng những cho nổ tung cả gian bếp.”
“Mà còn nát bét mấy cái răng cửa của A Phúc cơ mà!”
“So với bây giờ thì kết quả tiến bộ vượt bậc ạ.”
Cảm ơn.
chẳng thấy an ủi chút nào.
“À .”
“A Phúc là đứa nào?”
“Là con ch.ó mà lão gia nuôi đó ạ!”
“Sau bắt gặp một con ch.ó cái chê bai nó.”
“Hai đứa nó tư bôn bỏ nhà luôn .”
33
Nghe đồn Bùi Diễm ăn xong cục than…
À , ăn xong đĩa bánh đường thì tào tháo rượt đến m.ô.n.g.
Ta nơm nớp lo sợ tưởng ý mưu phản.
Bèn lóc cóc chạy nhận .
Kết quả tông thẳng màn lén lút vụng trộm giữa và Thịnh Âm Diệu!
Nàng đang sụt sùi quệt nước mắt.
Khóc lóc liễu rủ gió bay.
Bùi Diễm thì vỗ về bờ vai nàng nhẹ giọng dỗ dành.
Cái sự dịu dàng ân cần đó là thứ từng trải nghiệm.
Chẳng hiểu tại .
Trong lòng nảy sinh chút khó chịu.
Vốn dĩ cuộc hôn nhân chỉ là gán ghép khiên cưỡng.
Nếu vì Tiên hoàng băng hà để tang ba năm.
Thì Bùi Diễm ắt nóng lòng rước nàng về rinh từ lâu .
Ta mà nghẹn ứ nơi l.ồ.ng n.g.ự.c.
Vừa định xoay lưng rời .
Thì thấy Thịnh Âm Diệu …