Phụ vương, mở cửa! Bản quận chúa báo đời xong về nè! - Chương 8: Cha cầu xin con, con đừng cố gắng nữa
Cập nhật lúc: 2026-01-15 10:42:33
Lượt xem: 34
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cô mẫu, còn một chuyện nữa. Nghe nha hồi môn của Thái t.ử phi một tỷ tỷ sống nương tựa với , chỉ là về thất lạc. Nha vẫn luôn tìm kiếm, đây cháu cũng từng nhờ dò hỏi. Nghe hiện tại tỷ tỷ đang ở Xuân Phong Lâu.”
“Chúng thể tay từ tỷ tỷ thất lạc của nha .”
Đời , nàng loáng thoáng , tỷ tỷ của nha là ở Xuân Phong Lâu. Nơi đó vốn là chốn trăng hoa, về tỷ tỷ mất mạng. Nha vì báo thù tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t tên thư sinh lừa gạt tỷ tỷ , Thái t.ử phi cũng vì thế mà liên lụy ít.
Chỉ là kiếp nàng còn lo xong, tâm tư để ý xem tỷ tỷ là ai, chỉ đang ở Xuân Phong Lâu.
Nếu bọn họ thể sớm tìm tỷ tỷ đó…
Đức phi , lông mày nhướng cao.
“Ồ? Lại còn chuyện như ?”
“Sống nương tựa với , từng từ bỏ việc tìm kiếm, xem là trọng tình nghĩa. Mà trọng tình nhất, là kẻ dễ nắm thóp nhất.”
Bà chậm rãi ngẩng mắt Cố Thanh Ngữ, trong mắt tràn đầy tán thưởng.
“Bên Xuân Phong Lâu, bổn cung sẽ cho điều tra. Bất kể tỷ tỷ của nha còn sống c.h.ế.t, là phận gì, chúng nhất định tìm .”
Một bên khác, Diệp Quỳnh khi khỏi hoàng cung, tuổi thọ của đột nhiên tăng thêm năm ngày, trong chốc lát ngơ ngác hiểu.
“Nhiệm vụ cập nhật ?”
Hệ thống vội vàng kiểm tra bảng nhiệm vụ.
“Không .”
Diệp Quỳnh cẩn thận hồi tưởng những việc .
“Hay là lát nữa đ.á.n.h Cố Tam Lang thêm một trận?”
Vụ ăn quá hời, chỉ cần đ.á.n.h là thể tăng tuổi thọ.
Hệ thống hiếm khi lương tâm trỗi dậy, khuyên nhủ.
“Không , chờ vài ngày nữa, đợi đỡ hơn hãy đ.á.n.h.”
Dù đ.á.n.h c.h.ế.t thì cũng chẳng còn lông cừu mà cạo.
“Cũng !”
Diệp Quỳnh mang theo năm ngày tuổi thọ mới tăng, vui vẻ trở về phủ.
Kết quả bước cổng, liền thấy phụ mặt mày đen sì trong sân.
Diệp · hiếu thuận · Quỳnh lập tức tiến lên quan tâm:
“Cha, cha ? Ai chọc giận cha ? Đừng sợ, cho con , bản quận chúa đào cả mồ tổ nhà !”
Đoan Vương chỉ tay Diệp Quỳnh, tức đến run .
“Con còn dám hỏi bổn vương nữa! Nói , mấy lời đồn bên ngoài do con tung ?”
Ngoài nghiệt nữ , ông thực sự nghĩ còn ai thất đức đến .
Diệp Quỳnh gãi đầu, vẻ mặt ngơ ngác.
“Cha, lời đồn gì cơ?”
Đầu nàng lúc là chuyện tăng tuổi thọ, thật sự để ý gần đây kinh thành tin gì.
Đoan Vương thấy nàng vô tội như , tức đến nhảy dựng.
“Bổn vương ngủ một giấc dậy, bên ngoài truyền rằng bổn vương c.h.ế.t ! Thậm chí còn kẻ bổn vương chôn hoàng lăng!”
Diệp Quỳnh trừng to mắt.
“Dân chúng năng vô lý đến ?”
“Nói , con lén lút chuyện xằng bậy gì lưng bổn vương?”
Diệp Quỳnh chột sờ mũi.
“Phụ vương, con giải thích…”
“Mấy ngày nay bên ngoài đều đồn phụ vương cưỡng đoạt nam nhân, con lo thanh danh của cha hủy, cho nên…”
Đoan Vương cắt ngang:
“Khoan , thanh danh của bổn vương là do ai hỏng?”
“Là con, là con, chuyện con nhận! cha , cho dù là con mượn danh nghĩa của cha cướp, cha dám cha trách nhiệm gì ?”
“Bổn vương trách nhiệm gì?”
“Sao dân chúng đồn cha cưỡng đoạt nam nhân mà đồn khác? Cha cũng nên tự kiểm điểm xem danh tiếng đây quá kém, mới dẫn đến loại lời đồn . Cho nên phương diện danh dự , cha vẫn nên học con gái cha đây một chút.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/phu-vuong-mo-cua-ban-quan-chua-bao-doi-xong-ve-ne/chuong-8-cha-cau-xin-con-con-dung-co-gang-nua.html.]
“Nghịch nữ, con còn dám trách bổn vương?”
“Nếu thì !” Diệp Quỳnh chẳng lý mà vẫn hùng hồn.
Hai cha con sắp cãi to, Vương quản gia vội vàng tiến lên giảng hòa.
“Vương gia, quận chúa, đến giờ dùng bữa tối , là ăn xong tiếp?”
Hai xoa bụng đói, lập tức đình chiến, cùng ăn cơm.
Chuyện trời đất to đến , ăn cơm vẫn là lớn nhất.
Chỉ là khí hòa thuận bao lâu, quản sổ của vương phủ vội vã chạy tới, tay ôm một xấp sổ sách dày cộp.
“Vương gia, đây là sổ chi phí quận chúa điện hạ trùng tu Xuân Phong Lâu, xin xem qua.”
Đoan Vương no nê cầm sổ, ban đầu còn thong thả vuốt râu, nhưng càng xem lông mày càng nhíu c.h.ặ.t, râu trong tay sắp vuốt đứt.
Khi rõ con trời , ông đập sổ xuống bàn, chỉ Diệp Quỳnh đang lò mò cửa định chuồn mất, trợn mắt thổi râu.
“Nghịch nữ, cho ông đây!”
“Bỏ tiền lớn mua một thanh lâu rách nát, còn tính sổ với con, giờ con còn dám tiêu xài hoang phí như !”
“Trùng tu cái lầu gì mà cần tốn nhiều tiền đến thế?”
“Con đúng là đồ phá của, cứ phá thế thì sớm muộn gì cả nhà cũng cạp đất mà ăn!”
Diệp Quỳnh chuồn , đầu gượng.
“Phụ vương, bớt giận. Đây là đầu tư, đều kiếm . Chờ ăn khấm khá, con đảm bảo trả cho cả vốn lẫn lời. Sau rượu ngon của cha, con bao hết.”
“Đầu tư?” Đoan Vương tức đến tìm đồ tiện tay.
“Kinh thành bao nhiêu thanh lâu con mua, bỏ tiền lớn mua một nơi ăn kém nhất, vị trí cũng tệ nhất. Chưa đợi con phát đạt, vương phủ con phá đổ!”
Diệp Quỳnh chạy quanh bàn, tránh giày cha ném tới.
“Cha, con cũng là vì cho phủ Đoan Vương thôi!”
“Chẳng hoàng bá phụ chúng chỉ ăn chơi, chẳng ngày nào việc đàng hoàng ? Con mua một thanh lâu về kinh doanh, để hoàng bá phụ thấy con chí tiến thủ.”
Đoan Vương xong, suýt quỳ xuống.
“Cha cầu xin con, con đừng tiến thủ nữa! Con tiến thủ thêm nữa thì cả nhà đến đất cũng để cạp!”
Vốn dĩ tiền bạc của phủ Đoan Vương đủ cho hai cha con ăn chơi cả đời.
Giờ con gái chí tiến thủ, tiền trong phủ liền chảy như nước.
Tiếp tục thế , đừng nửa đời , đến tháng ăn chơi cũng chắc đủ.
Diệp Quỳnh vui.
“Cha, cha coi thường con ?”
“Cha coi thường con, chỉ là cha hiểu, con bỏ tiền lớn mua một thanh lâu quanh năm lỗ vốn thì thôi, giờ còn tốn thêm tiền trùng tu nó gì?”
Đoan Vương chỉ cảm thấy đau đầu. Kinh thành nhiều thanh lâu như , nàng mua, cứ nhất quyết kẻ ngốc, mua một Xuân Phong Lâu bao năm ai nhận.
Diệp Quỳnh mặt đầy tự tin.
“Cha, tin con . Dạo con nhiều sách buôn bán, con phát hiện cũng tiềm chất trở thành phú hộ một kinh thành.”
Đoan Vương mắt tối sầm.
“Không khả năng đó!”
“Khuê nữ , chúng cứ ngoan ngoãn kẻ ăn chơi là , con cố tiến tới gì?”
Tiếp tục tiến tới kiểu , tuổi già của ông chắc chắn thê t.h.ả.m.
Diệp Quỳnh vỗ vai cha, bắt đầu vẽ bánh.
“Cha yên tâm, chờ Xuân Phong Lâu trùng tu xong, ăn nhất định phát đạt. Sau con chính là phú hộ một kinh thành. Đợi con kiếm tiền, cha uống rượu ngon gì con cũng mua.”
Đoan Vương ôm n.g.ự.c, nữa.
“Cút! Sau tiền bạc của phủ Đoan Vương, con… con đừng hòng đụng một đồng!”
“Muốn tiêu tiền thì tự kiếm!”