Phụ vương, mở cửa! Bản quận chúa báo đời xong về nè! - Chương 9: Hai cha con nhất quyết phải tiến thủ
Cập nhật lúc: 2026-01-15 10:42:34
Lượt xem: 39
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tiền của phủ Đoan Vương con cũng phần, dựa cho con đụng tới?”
Diệp Quỳnh lập tức cảnh giác, giọng đầy nghi ngờ:
“Cha, cha khác bên ngoài ?”
“Con cho cha , cần cha bao nhiêu con riêng ở ngoài, phủ Đoan Vương nhất định là do con kế thừa. Con tuyệt đối cho phép bất kỳ ai đến chia gia sản của con!”
Đoan Vương nàng với vẻ thể tin nổi.
“Con bắt đầu tính chuyện chia gia sản của lão t.ử ?”
Diệp Quỳnh mặt dày gật đầu.
“Sớm muộn gì cũng là của con mà.”
“Lão t.ử còn c.h.ế.t!” Đoan Vương tức giận chộp lấy cái bát bàn, định ném thẳng qua.
Vương quản gia thấy vội lao tới ôm c.h.ặ.t lấy ông, khó khăn :
“Vương gia, ném ! Cái bát … giá trị rẻ.”
Nửa tháng nay chi tiêu trong phủ quá lớn, thật sự chịu nổi hai vị tổ tông tiếp tục phá của nữa.
Đoan Vương cái bát trong tay, mặt đầy hoài nghi.
“Giờ trong phủ đến cả bát cũng mua nổi ?”
Vương quản gia gật đầu, ánh mắt còn mang theo chút trách móc.
Vương gia xưa nay từng để tâm đến sản nghiệp, ngày ngày chỉ ăn chơi hưởng lạc, trong phủ nữ chủ nhân quán xuyến. Nếu nhờ Thái hậu và bệ hạ âm thầm trợ giúp, phủ Đoan Vương sớm trụ nổi.
Giờ thêm quận chúa tiêu tiền như nước.
Càng nghĩ, mặt Vương quản gia càng buồn khổ.
Đoan Vương thấy bộ dạng , chỉ cảm thấy trời đất sụp đổ.
“Nghịch nữ đó… chẳng lẽ đem cả phủ Đoan Vương cầm ?”
“Thì đến mức đó, nhưng… với tốc độ tiêu tiền của quận chúa, chuyện vương phủ đem cầm chỉ là sớm muộn.”
Đoan Vương xong, đầu óc choáng váng.
Nhất thời nên tức giận vì con gái quá phá của, nên than thở vương phủ quá yếu, chịu nổi phá.
“Chẳng trong phủ vẫn còn ít sản nghiệp ?”
Vương quản gia ông với vẻ khó thành lời.
“Vương gia, quên ? Trước chọi gà với Anh quốc công, thua sạch những sản nghiệp đáng giá. Nay những sản nghiệp còn phần lớn đều ăn thua lỗ. Những năm qua, nếu Thái hậu nương nương và bệ hạ tiếp tế, phủ Đoan Vương sớm cạn gạo cạn thóc .”
Diệp Quỳnh vốn lén lút tới cửa, lập tức phắt .
“Vương bá… bá gì cơ?”
“Cha … sớm phá sạch gia sản của ?”
Vương quản gia vội vàng bịt miệng.
“Quận chúa, lão nô… lão nô gì cả.”
Đoan Vương mặt mày lúng túng.
“Gia sản gì của con chứ, đó là của bổn vương…”
Diệp Quỳnh ông với vẻ hận thể rèn sắt thành thép.
“Cha, cha thật sự khiến con thất vọng. Vừa cha còn mặt mũi trách con phá của!”
Nàng còn tưởng xuyên thành con nhà quyền quý, cả đời vinh hoa phú quý, tiền tiêu hết.
Ai ngờ cha chịu phấn đấu thì thôi, còn đem gia sản đ.á.n.h bạc.
Đoan Vương trừng mắt Vương quản gia, cãi :
“Rõ ràng là con phá của! Dù bổn vương kém cỏi đến , cũng từng ngu ngốc tiêu hàng đống tiền để mua một thanh lâu ai thèm!”
“Cha đem gia sản đ.á.n.h bạc mà còn dám lý?” Diệp Quỳnh tức đến nhảy thẳng lên lưng ông, túm c.h.ặ.t tai, bộ dạng liều mạng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/phu-vuong-mo-cua-ban-quan-chua-bao-doi-xong-ve-ne/chuong-9-hai-cha-con-nhat-quyet-phai-tien-thu.html.]
Đoan Vương gào to:
“Xuống ngay cho lão t.ử!”
“Lão t.ử xuống! Cha trả gia sản thua cho con, nếu con liều với cha!”
Mới hưởng nửa tháng cuộc sống ăn chơi xa hoa, giờ cho nàng trong nhà sắp cạn tiền.
Chuyện khác gì mạng nàng.
Đoan Vương giãy giụa mấy cũng hất nàng xuống , tức đến c.h.ử.i lớn:
“Con gọi ai là lão t.ử hả! Bổn vương là cha con!”
“Vương bá, kéo con nghịch nữ xuống cho lão t.ử!”
Vương quản gia trốn ngoài cửa , thì lập tức co giò chạy mất.
Theo kinh nghiệm mấy , mỗi khi hai cha con đ.á.n.h , hễ ông tiến lên can ngăn, cuối cùng cái tội phá của kiểu gì cũng úp thẳng lên đầu ông .
Trong phòng mãi thấy ai khuyên, Đoan Vương nghĩ cả trăm cách dạy con, cuối cùng chỉ đành chịu thua.
“Cha cam đoan với con, nhất định sẽ kiếm bộ sản nghiệp mất.”
Đoan Vương nước mắt. Chỉ vài câu , kẻ phá của của phủ Đoan Vương biến thành chính ông.
Diệp Quỳnh , lúc mới chịu nhảy xuống.
Nàng thở dài, vẻ mặt đau lòng khuyên nhủ:
“Cha , cha thật sự khiến con thất vọng.”
“Tuổi cha thì già, con cái, ngày nào cũng chỉ ăn chơi lười biếng, chẳng chịu việc đàng hoàng? Cha chí cầu tiến, cố gắng, kiếm tiền chứ.”
Đoan Vương nàng với vẻ còn lời nào để .
“Cầu tiến như con ? Vậy vương phủ sụp còn nhanh hơn.”
“Sao cha nghĩ ? Cha nỡ để con gái cha theo cha chịu khổ ? Chẳng lẽ con sống cảnh , tiền hả?”
“Những công chúa quận chúa khác đều cha lo toan, chỉ con là tội nghiệ” nhất, cha thương, còn, đến quần áo cũng mua nổi, ngoài còn c.h.ế.t.”
Diệp Quỳnh lau nước mắt, phịch xuống đất, đau buồn chịu nổi.
“Trời mưa bong bóng phập phồng, cha thua hết tiền, con ở với ai. Theo cha sống qua ngày, ngày tháng lạnh lẽo. Lại sợ cha cưới kế, kế sinh con, em ăn thịt, con húp canh, bưng bát mà nước mắt rơi lã chã…”
“Được , đừng hát nữa! Bổn vương sẽ nghĩ cách kiếm tiền!” Đoan Vương ôm trán, nàng hát đến tim nhói từng cơn.
Thấy cha cuối cùng cũng chịu “tiến thủ”, Diệp Quỳnh vô cùng hài lòng.
“Cha, từ ngày mai, hai cha con cùng cố gắng kiếm tiền.”
“Cha quản phía tây thành, con quản phía đông thành, đỉnh cao gặp .”
Nói xong, nàng lập tức bật dậy, hùng hùng hổ hổ trở về viện của .
Đoan Vương con gái như kích thích, chỉ cảm thấy rờn rợn sống lưng.
“Nó ? Ban ngày cung còn việc, mới đầy một ngày như ma nhập, đòi phấn đấu ?”
Đổi là con gái nhà khác thì là chuyện , nhưng con gái ông thì bình thường.
Vương quản gia đúng lúc , thấy lời liền an ủi:
“Có lẽ quận chúa thông suốt , thấy trong phủ thiếu tiền nên nghĩ cách kiếm.”
Dù ông hề tin quận chúa năng lực kiếm tiền, nhưng chủ t.ử nhất quyết, hạ nhân cũng chỉ chịu.
Nhắc tới chuyện , Đoan Vương nổi giận, đập mạnh bàn.
“Con bé đúng, nghĩ cách kiếm tiền .”
“Cái lão cáo già Anh Quốc công đó, thật sự nghĩ bổn vương thắng nổi lão ?”
“Ngươi lập tức tìm cho một con gà trống cao lớn, hung mãnh, sức khỏe hơn . Sáng mai hẹn lão trường đấu gà!”
“Lần bổn vương nhất định rửa sạch mối nhục, thắng tất cả những gì mất!”