Phượng Mệnh Nghịch Thiên - Chương 1
Cập nhật lúc: 2025-04-08 08:21:31
Lượt xem: 959
Ta bừng tỉnh khỏi giấc mộng.
Ngoài trời, mưa bụi vẫn rơi lất phất.
Quỳ nơi sân viện, chính là Kì Trạm, hình thẳng tắp, cơn mưa dầm dề thấm ướt tự lúc nào.
Hắn cúi đầu, dáng vẻ ngoan ngoãn đầy phục tùng, mái tóc đen dính bết nơi trán, thoạt trông yếu ớt đến đáng thương.
Nếu là của , ắt hẳn đau lòng, lập tức đưa trong.
Thế nhưng…
Giấc mộng quá đỗi tàn khốc cho .
Trong mộng, hao hết tâm tư lấy lòng , chẳng qua chỉ để mượn tay nuốt trọn giang sơn của phụ hoàng.
Hắn ở trong mộng, diễn cái vai quả thật giống đến lạ.
Vì mà vẽ mày, b.úi tóc.
Vì mà xuống bếp nấu canh hầm t.h.u.ố.c.
Vì mà trèo hàng ngàn bậc thang, chỉ để cầu một lá bùa bình an...
Thế , hung hăng kéo khỏi tầng mây cao vợi rơi thẳng xuống vực sâu.
Phụ hoàng , thậm chí còn nguyện truyền ngôi cho , chỉ mong tha cho một mạng.
vì để ý trong lòng , hề do dự, một kiếm c.h.é.m đầu phụ hoàng.
Ngực đau buốt như kim châm đ.â.m loạn xạ.
Ta chau mày.
Tất cả hết thảy trong mộng, lẽ chính là điềm báo của tương lai.
Đầu óc rối như tơ vò, bảo Xuân Đào đến giúp trang điểm, định bụng cung thỉnh ý phụ hoàng.
Suy cho cùng, về chuyện mưu lược, chẳng hiểu gì.
Khi ngang qua Kì Trạm, đột ngột ôm c.h.ặ.t lấy chân .
Hắn ngẩng đầu , đôi môi tái nhợt run run, giọt lệ đọng nơi khóe mắt càng khiến thêm tiều tụy, yếu ớt:
“Cầu xin công chúa thương xót vi thần.”
Ta cúi , nhướng mày khẽ hỏi:
“Ngươi bản cung thương xót thế nào?”
Hắn lắp bắp:
“Hôm qua công chúa trong lòng thần, thần… thần vui quá nên ngây .”
“ thần còn kịp lời hồi đáp thì giận mà bỏ .”
Nói , đôi mắt đào hoa long lanh của gắt gao , ánh như cắm móc tâm can:
“Hôm nay thần đến đây, là để thưa rõ tâm ý của .”
“Thật , thần cũng yêu mến công chúa từ lâu.”
“Chỉ cầu cho thần một danh phận.”
Ta nghẹn lời.
Ngươi xem, đó mới gọi là nghệ thuật dối!
Hôm qua, lẽ còn đang cân nhắc: nên vì đại nghiệp mà hiến .
Chứ như lời vui đến ngây ngẩn.
Đáng tiếc, ở trong mộng quá ngu dại, nên tin những gì .
Chỉ vì để phong phò mã, còn dám nhịn ăn nhịn uống, giận dỗi với phụ hoàng.
Ta hận thể đ.ấ.m cho kẻ ngu trong mộng một trận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/phuong-menh-nghich-thien/chuong-1.html.]
khi chỉ thể như vong hồn lang thang, bất lực bánh xe thời gian lăn bánh.
Ta dậy :
“Ngươi về .”
“Bản cung sẽ cung thỉnh chỉ, phong ngươi phu quân .”
Thân Kì Trạm khẽ run lên, như chẳng dám tin.
Hắn hành lễ, đôi mi cụp xuống che cảm xúc trong mắt:
“Thần tuân chỉ.”
Ta đem chuyện trong mộng thuật cùng phụ hoàng, nhắc thêm việc Kì Trạm khẩn cầu ban cho danh phận.
Phụ hoàng trầm ngâm hồi lâu, đoạn hỏi:
“Nguyệt nhi con thấy thế nào?”
Ta giơ tay động tác c.ắ.t c.ổ, lạnh lùng :
“Thà tin là thật, chớ nên cho đó chỉ là mộng mị.”
“Tạm giữ bên cạnh xong tìm một lý do… g.i.ế.c!”
Phụ hoàng ha hả, vui vẻ :
“Nữ nhi của , quả phong thái như mẫu hậu con lúc còn trẻ.”
Nhắc đến mẫu hậu, lòng chợt trầm xuống.
Mẫu hậu là một nữ t.ử kỳ tài, văn thao võ lược đều tinh thông.
Thuở phụ hoàng còn là tam hoàng t.ử, mẫu như thần nữ giáng trần, bỗng xuất hiện tương trợ phụ hoàng đoạt vị.
Sau khi sinh hạ , mẫu cũng như lúc xuất hiện đột nhiên mà biến mất một lời từ biệt.
Từ đó, phụ hoàng bất chấp áp lực chư công triều đinh, bỏ trống hậu cung.
Chỉ lựa chọn một đứa trẻ trong tông thất, phong thái t.ử.
…
Ngài xong thánh chỉ phong Kì Trạm phu quân của , giao cho đại tổng quản thái giám, lấy một lệnh bài, đặt tay :
“Đây là ám vệ do mẫu hậu con để cho trẫm.”
“Nguyệt nhi nếu gì, cứ mạnh dạn mà .”
“Có bất cứ chuyện gì cũng phụ hoàng con gánh.”
Ám vệ do mẫu hậu để , ở trong mộng từng Kì Trạm nhắc đến.
Nghe đó là một đội quân do các t.ử sĩ kết thành, mỗi đều thể địch trăm, chỉ tuân theo lệnh bài mà hành động.
Chỉ là…
Chúng một nhược điểm chí mạng.
Tiếc rằng, từng tiết lộ cho .
Ta ngắm khuôn mặt ôn hòa, phong nhã của phụ hoàng, mà lòng từng chút một cuộn trào hận ý.
Một phụ hoàng đến thế…
Trong mộng, vì mà nhiều quỳ xuống van cầu mặt Kì Trạm.
Ta siết c.h.ặ.t lệnh bài, cố nén run rẩy nơi đầu ngón tay, kìm nén vị cay nơi khóe mắt:
“Nhi thần cáo lui.”
Kì Trạm , Kì Trạm…
Chúng … Ngày tháng còn dài.
Khi trở về phủ công chúa, đại tổng quản thái giám sớm tuyên chỉ.
Kì Trạm khoác một hỷ bào đỏ rực, đầu đội khăn voan đỏ, lặng lẽ nơi mép giường.