Quán Ăn Vặt Thông Với Thời Cổ Đại, Tôi Bán Đồ Ăn Chế Biến Sẵn Mà Phát Tài - Chương 235

Cập nhật lúc: 2026-03-27 11:25:46
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh T.ử liền đưa tay đỡ, đỡ vững vàng lưng A Thanh.

Người đàn ông đột nhiên ý thức, run rẩy giơ tay lên, chỉ tấm chiếu rách.

Anh Tử: “Khoan , ý gì?”

“Lấy… lấy…”

A Thanh : “Mau! Lật tấm chiếu lên xem bên trong gì!”

Nói xong liền cõng đàn ông chạy ngoài.

Anh T.ử một tay nhấc tấm chiếu rách lên, bên một cái túi vải nhỏ.

kịp xem kỹ, túm lấy cái túi vải nhỏ chạy ngoài.

Tiểu Hổ dẫn họ đến cái lỗ nhỏ hàng rào, chui kéo đàn ông .

May mà đàn ông cũng gầy gò, một bên ngoài kéo, A Thanh phía đẩy, chỉ trong một giây ngoài .

Hai còn chui lọt, A Thanh cúi , với Anh Tử: “Giẫm lên lưng !”

Anh T.ử bước lên đỉnh hàng rào, đưa tay định kéo A Thanh lên.

“Ngươi xuống , tự qua !”

A Thanh thủ nhanh nhẹn, sức bật tuyệt vời, cần giúp, đạp cái cây nhỏ bên cạnh nhảy qua .

Đội viên ở sớm chờ sẵn, thấy họ lên liền tiếp nhận lưng A Thanh, đổi thành bốn khiêng, đó cả nhóm ngoảnh đầu mà chạy .

Chạy gần năm dặm, A Thanh thấy ai đuổi theo, bèn : “Được , an .”

Lúc họ mới ngã vật xuống đất, thở hổn hển nghỉ ngơi một lát.

Chưa kịp gì, đột nhiên thấy tiếng vó ngựa, A Thanh hét lên: “Có đến, mau dậy! Tiếp tục chạy rừng!”

Họ thêm lời nào, bò dậy bắt đầu chạy.

Lần chạy bao lâu, phía cứ bám sát xa gần, nhưng nửa ngày vẫn thấy đuổi kịp.

Tiểu Hổ dừng , ôm bụng : “Không, chạy nữa, tiếng chỉ một , bọn, bọn chúng đông như , còn sợ ? Xử luôn!”

A Thanh : “Được, tất cả lưng ! Để lên !”

Hắn ở vị trí đầu đội, hai bên là Anh T.ử và Tiểu Hổ.

Họ xắn tay áo chuẩn đ.á.n.h một trận lớn.

Tiểu Hổ phấn khích : “Học võ công lâu như , cuối cùng cũng thể dùng , hì hì!”

A Thanh thì chằm chằm hướng tiếng vó ngựa.

Âm thanh dần dần chậm , cuối cùng dừng trong khu rừng cách họ xa.

Đợi một lúc, ngoài tiếng gió rít , còn bất kỳ âm thanh nào khác.

A Thanh : “Tất cả ở đây chờ, xem .”

Anh T.ử và Tiểu Hổ bám sát theo , họ ngầm đồng ý sẽ cùng A Thanh tiến thoái.

A Thanh rút dùi cui cảnh sát , chậm rãi rừng.

Tâm trí tất cả đều căng như dây đàn, mấy đứa bé tay run kiểm soát .

A Thanh và nhóm mãi, cho đến khi thấy phía một con ngựa cạnh gốc cây.

Chỉ ngựa, thấy .

Tìm ba vòng vẫn thấy , A Thanh đành dắt ngựa về.

Con ngựa thẳng đến chỗ đàn ông đang hôn mê mặt đất, dùng đầu ngừng húc .

Mọi đều hiểu : “Là ngựa của !”

Ngựa tìm chủ về .

A Thanh : “Vừa , đặt lên ngựa , đỡ khiêng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/quan-an-vat-thong-voi-thoi-co-dai-toi-ban-do-an-che-bien-san-ma-phat-tai/chuong-235.html.]

Đội viên dám nghỉ ngơi, vội vàng lên đường về ngay trong đêm.

Trời nóng lên, việc kinh doanh của tiệm ăn vặt ảnh hưởng, vẫn tấp nập như .

Thế nhưng tiệm lẩu của ông nội Hoa Sinh đìu hiu, rốt cuộc điều hòa, ai ăn lẩu giữa mùa hè oi bức chứ?

Thế là Hoa Quyển bảo họ cất nồi và than , đợi đến mùa thu mới dùng .

Lều bạt cũng dỡ bỏ, chuyển sang kinh doanh quầy hàng ngoài trời.

Còn món gì đây… Hoa Quyển suy nghĩ một lát liền quyết định: Bán Mì Lạnh và Bột Rau Câu!

Cách Mì Lạnh khó, chỉ cần Hoa Quyển một , ông bà nội liền nắm bí quyết.

Nhào bột mì thành khối, nhào nhào cho đến khi khối bột mịn và đàn hồi.

Sau đó dùng nước sạch rửa rửa , tách Gluten và nước bột.

Nước bột lắng đọng, gạn bỏ phần nước trong ở phía , phần hồ bột còn chính là nguyên liệu Mì Lạnh.

Tiếp theo, quét một lớp dầu mỏng lên khay, đổ hồ bột , xoay khay để hồ bột dàn đều. Sau đó đặt khay nước sôi, đậy nắp hấp. Chẳng mấy chốc, một tấm Mì Lạnh trong suốt xong.

Mì Lạnh cắt thành sợi rộng bằng ngón tay, trộn với sốt mè đen đặc chế và nước Mì Lạnh, nếu ăn cay thì thêm chút dầu ớt, ăn cay thì chỉ thêm giấm, rắc thêm dưa chuột thái sợi mịn, cà rốt thái sợi, cùng với một nắm đậu phộng và Gluten, dùng đũa gắp gắp, trộn đều là thể ăn .

Hoa Quyển nếm thử một miếng, nheo mắt : “Ưm! Mát mẻ sảng khoái, đúng là hương vị !”

Bà nội Hoa Sinh : “Mì Lạnh quả thật tồi, trời nóng ăn kịp lúc.”

Hoa Quyển thấy hôm nay trăng sáng thưa, thành phố phía cũng đèn đóm rực rỡ, đột nhiên nảy sinh một ý nghĩ thành dạo chơi.

Nàng đột ngột dậy, với Mạc Xuyên: “Cửa tiệm giao cho , mang Mì Lạnh thành bán!”

Mạc Xuyên dọa sợ: “tỷ điên ? tỷ bày quán cửa tiệm còn sợ bán ?”

Hoa Quyển : “Ta chỉ chợ chơi một lát thôi.”

Nói là ngay, nàng lấy hai thùng xốp, chất nửa thùng đá lạnh, đó đặt Mì Lạnh và các loại đồ ăn kèm xong lên .

Mượn xe kéo bánh của trong thôn, đặt đồ lên xe, với Mạc Xuyên: “ chở một đoạn bằng xe điện.”

Mạc Xuyên hỏi: “tỷ một ?”

Bà nội Hoa Sinh : “Ta cùng luôn nhé! Hai chăm sóc lẫn .”

Mạc Xuyên đành đẩy xe điện cửa, một tay nắm ghi đông, tay kéo xe kéo, phía bà nội Hoa Sinh.

Hoa Quyển toại nguyện cưỡi ngựa của Mạc Xuyên, ba lao v.út đến cổng thành.

Mạc Xuyên chào hỏi với các trong doanh đồn trú thành, nhờ họ để ý một chút, về.

Các ở doanh trại phòng thủ thành của , một tên là Vương Khôn, Hoa lão bản đến, dám chậm trễ, lập tức gọi hai chạy bổ tới giúp nàng kéo xe hàng.

Vừa họ tán gẫu với Hoa Quyển: “Hoa lão bản, bánh cuốn ở tiệm của cô quả thực là nhất tuyệt! Ta cực kỳ thích ăn nha!”

Hoa Quyển : “Đồ ngon còn nhiều lắm, nếu các mang đến tiệm ăn thì với một tiếng, cam đoan sẽ sắp xếp đấy cho các .”

Vương Khôn hì hì: “Vậy thì quá !”

Trong lòng nghĩ: Lần tìm Mạc Xuyên, tên nhóc đó còn cho chúng tiệm, bảo là tiệm đông khó xếp hàng, xếp chúng quầy nướng thịt.

Lần xem còn thế nào!

Hoa Quyển cưỡi ngựa ung dung bên cạnh, tỉ mỉ quan sát khu chợ b.úa lâu ghé qua.

Vừa cổng thành là Đông Thị, đến đây dạo phố là lúc đón Tết.

Các cửa hàng san sát hai bên đường, đủ loại biển hiệu kêu cọt kẹt vì gió thổi, khí tràn ngập mùi thơm của các món ăn.

Vương Khôn lấy lòng với Hoa Quyển: “Ta sẽ tìm cho cô một vị trí , đảm bảo bà chủ ăn phát đạt!”

Hoa Quyển hề kén chọn, nàng thấy ông lão bán kẹo hồ lô bên đường, chỉ tay về phía ông : “Cứ bày sạp hàng ở đó !”

Vương Khôn đáp một tiếng, dừng xe hàng , giúp nàng dỡ đồ đạc.

Các sạp hàng xung quanh thấy, binh lính đây bày hàng? Vội vàng nhường chỗ cho họ.

Một đất trống vốn nhỏ bé, bỗng chốc mở rộng ba mét.

 

Loading...