Hai ở , cô đương nhiên . mà, dựa cô cho Vân Tuyết chứ?
Hỏi , Vân Tuyết hung hăng trừng mắt Vân Bắc một cái, về phòng. Vừa phòng, thấy căn phòng dọn dẹp sạch sẽ, cô chút ngạc nhiên.
Sau đó, cô , hỏi: “Cô dọn đồ xong , chuẩn ?”
“ !” Vân Bắc gật đầu, Vân Tuyết vẻ mặt vui mừng, nhắc nhở: “ khuyên chị cũng nên thu dọn đồ đạc , đừng đến lúc đó vội vội vàng vàng bỏ sót đồ.”
“Cô thế là ý gì? Cô căn phòng là của một , dựa thu dọn?”
“Tùy chị, thì thôi.” Vân Bắc quan tâm. Dù những gì cần nhắc cô nhắc , đến lúc đó của Ủy ban khu phố đến đuổi , liên quan đến cô.
“Đồ thần kinh!” Vân Tuyết nhịn mắng một câu, về phòng.
Vân Bắc tiếng mắng của cô , sắc mặt đổi. Tuy nhiên, nhanh, cô lên, dù đợi đến khi Vân Kiến Quốc và Uông Tú Mỹ cải tạo lao động, ngày lành của Vân Tuyết cũng chấm dứt . Cho cô sướng mồm một chút, cũng chẳng .
Vốn dĩ Vân Bắc ở chung phòng với Vân Tuyết, nhưng bây giờ đồ đạc trong phòng đó cô thu hết gian, cũng định cái bản mặt đáng ghét đó nữa.
Vì , cô trực tiếp mở căn phòng trống bên cạnh, dọn ở. Đợi đóng cửa phòng , cô trực tiếp gian, ngủ một giấc thoải mái bên trong.
Lại Vân Tuyết vì trong tủ cô còn bánh quy, nên tối đó căn bản ăn cơm , còn khóa trái cửa, mục đích là để cho Vân Bắc phòng ngủ.
Cô tưởng như Vân Bắc sẽ cầu xin cô , sẽ nắm thóp Vân Bắc, ngờ cả đêm, đều thấy tiếng Vân Bắc gõ cửa.
Sáng sớm hôm , cô tỉnh dậy trong tiếng chuông báo thức, tưởng rằng sẽ ngay bữa sáng để ăn, phát hiện cửa phòng cha vẫn khóa c.h.ặ.t.
Bọn họ tối qua mà về!
Nhìn , Vân Bắc cũng ở phòng khách.
Lần , Vân Tuyết khỏi hoảng hốt, cô mở cửa chạy ngoài, một mạch chạy đến nhà máy nơi việc, hỏi mới phát hiện cô chiều hôm qua , mà còn bắt đồn công an.
Tin tức đối với Vân Tuyết mà chẳng khác nào sét đ.á.n.h ngang tai, cô sợ đến mức bữa sáng cũng ăn, chạy đến đồn công an.
Hỏi , cha quả nhiên đều ở đó, hơn nữa đều nhốt một đêm .
Biết cô là con gái của hai , của đồn công an còn bắt cô lấy khẩu cung, xác định cô liên quan đến việc Vân Bắc bắt cóc, lúc mới thả cô .
Vân Tuyết hoảng hốt rời khỏi đồn công an, cũng chẳng còn tâm trạng nữa, mà trực tiếp tìm trai Vân Lôi.
Vân Lôi gần đây đang quen một cô bạn gái, nên lâu về nhà.
Từ miệng Vân Tuyết những chuyện xảy trong thời gian , Vân Lôi chút dám tin.
Trong ấn tượng của , Vân Bắc chỉ tính tình , mà còn lời, hầu như bọn họ gì nấy.
Bây giờ, cô chỉ phản kháng, mà còn tống cha đồn công an. Nếu gì bất trắc, hai còn tù.
Chuyện là thế nào chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-70-ngan-dam-theo-quan-o-dai-vien-truoc-nha-thu-truong-co-dai-my-nhan/chuong-20-cha-me-vao-tu-anh-em-cuc-pham-voi-va-doan-tuyet-quan-he.html.]
“Em về , những chuyện khác đợi tan .” Tuy nhiên, Vân Lôi cảm thấy chuyện gì to tát, chỉ cần Vân Bắc chịu hòa giải là . Vì , quyết định vẫn .
, Vân Bắc hiện tại, sớm là Vân Bắc nữa. Cô khó khăn lắm mới tống hai , thể để bọn họ ?
Qua một đêm thẩm vấn, đồng chí công an xác định tội danh của Uông Tú Mỹ và Vân Kiến Quốc, hai bọn họ vì tội buôn bán , chắc chắn tù.
Còn về chị Hồng và bà cụ, thì càng cần . Bọn họ buôn bán ít , tù đủ để chuộc hết tội của bọn họ.
Chờ đợi bọn họ, sẽ là s.ú.n.g đạn.
Vân Tuyết sự khuyên bảo của trai, tâm sự nặng nề . Chưa đợi cô tan , phán quyết của cha xuống, những tù, còn nông trường cải tạo lao động.
Nghe tin , Vân Tuyết suýt chút nữa ngất xỉu. Sau đó, cô trực tiếp xin nghỉ, chạy tìm Vân Lôi.
Mà lúc , Vân Lôi cũng nhận tin, đang nghĩ xem thế nào.
Là con trai của Vân Kiến Quốc và Uông Tú Mỹ, nếu lúc gì cả, thì chắc chắn sẽ ảnh hưởng bởi hai .
Cuối cùng, Vân Lôi quyết định đoạn tuyệt quan hệ với hai .
Vân Tuyết tìm Vân Lôi, vốn tưởng sẽ cách. Không ngờ, nhận là quyết định đoạn tuyệt quan hệ với cha .
“Anh, điên !” Vân Tuyết vẻ mặt dám tin. Cha đối xử với bao, thể như chứ?
Nếu để cha , sẽ đau lòng bao.
“Anh điên.” Vân Lôi bình tĩnh Vân Tuyết, : “Anh khuyên em nhất cũng nên đoạn tuyệt quan hệ với bọn họ, nếu công việc của em sẽ ảnh hưởng đấy.”
Vân Tuyết công việc của sẽ ảnh hưởng, do dự. Công việc của cô là khó khăn lắm mới cướp từ tay Vân Bắc, nếu thu hồi, thì cô ?
Cha tù, Vân Lôi chắc chắn sẽ lo cho cô . Nếu mất công việc, chừng cô xuống nông thôn.
Vừa nghĩ đến việc xuống nông thôn, Vân Tuyết sợ . Lần , cũng chẳng màng đến việc cha sẽ đau lòng, đưa lựa chọn giống hệt Vân Lôi.
Vì , hai em ngay lập tức đến tòa soạn báo, đăng báo tuyên bố thoát ly quan hệ, đoạn tuyệt quan hệ với vợ chồng Vân Kiến Quốc.
Vân Bắc nhận tin, vô cùng vui mừng, đặc biệt đến đồn công an một chuyến, báo cho vợ chồng Vân Kiến Quốc .
Nghe tin , Uông Tú Mỹ suýt chút nữa tức c.h.ế.t. Sau đó, bà như phát điên lao về phía Vân Bắc, lớn tiếng gào lên: “Vân Bắc, đều tại con tiện nhân mày, nếu tại mày, chúng tao thể rơi bước đường ngày hôm nay.”
“Đến bây giờ, bác vẫn hối cải.” Vân Bắc tránh đòn tấn công của Uông Tú Mỹ, vẻ mặt lạnh bà , : “Bác đó là tự tự chịu, đáng đời!”
Nghe , Uông Tú Mỹ còn phát điên, nhưng đồng chí công an kịp thời đến ngăn , quát: “Uông Tú Mỹ, bà cái gì đấy? Đã đến nước , còn đả thương khác ?”
Sau đó, đối phương với Vân Bắc: “Đồng chí Vân Bắc, cô bắt giữ bọn buôn công, cấp quyết định khen thưởng cô. Sáng mai, sẽ đến nhà cô, trao cờ thi đua và tiền thưởng cho cô, đến lúc đó cô nhớ đợi ở nhà. , còn những cô giải cứu , cảm ơn cô, chắc sẽ cùng của chúng qua đó.”
“Vâng, cảm ơn nhé, đồng chí công an.” Vân Bắc cảm ơn đối phương xong, với Vân Kiến Quốc và Uông Tú Mỹ: “ , quên với các , nhà cho thuê . Đồ đạc của các , đến lúc đó coi như phế liệu xử lý.”
Nghe , Uông Tú Mỹ phát điên, Vân Kiến Quốc ngăn . Ông lạnh lùng Vân Bắc, : “Vân Bắc, lưu một đường, dễ gặp . Cháu tuyệt tình như , sợ báo ứng ?”