Quân Hôn Không Thể Chạy Thoát! Chiến Gia Năng Lực Mạnh Lại Khéo Chiều Vợ - Chương 220

Cập nhật lúc: 2026-01-18 02:55:51
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

hễ nghĩ đến tính tình bướng bỉnh của ông cụ Tào, cô khỏi đau đầu.

 

Thẩm Lê đang mải suy nghĩ, khi hồn thấy lão gia t.ử đang chỉ huy quản gia ngoài mua pháo .

 

"Chuyện thế đương nhiên đốt một tràng pháo để chúc mừng chứ!... mà đốt pháo ồn quá nhỉ, là đổi sang b.ắ.n pháo hoa?"

 

Chương 180 Từ cái đầu tiên thích cô

Chiến lão gia t.ử một trăn trở, quản gia Vương bên cạnh rạng rỡ vô cùng.

 

"Không trách lão gia t.ử vui mừng như , đúng là một chuyện hỷ sự mà! Hơn nữa Cảnh Hoài dạo hình như cũng đang chuẩn thủ tục liên quan đến đại học quân y, hôm qua dọn dẹp đồ đạc còn thấy văn bản liên quan nữa đấy!"

 

Quản gia Vương : "Xem Cảnh Hoài thực sự để tâm đến chuyện , Tiểu Lê, cháu đúng là phúc mà!"

 

Chiến lão gia t.ử , mừng rỡ vỗ đùi một cái.

 

"Ái chà, thằng cháu gỗ mục của cuối cùng cũng khai khiếu ! Trong đầu nó cuối cùng cũng chuyện khác ngoài quân đội, chuyện đúng là còn khó hơn cả sắt nở hoa!"

 

"Đợi Lê Lê khai giảng tháng chín, cơ hội tiếp xúc của hai đứa sẽ nhiều hơn, lúc đó sẽ dạy dỗ thằng nhóc thêm chút nữa... chẳng lẽ chắt gái của sắp hy vọng ?"

 

Chiến lão gia t.ử mong đợi xoa xoa tay.

 

Thẩm Lê suýt chút nữa thì sặc c.h.ế.t.

 

Lão gia t.ử nghĩ xa quá đấy ạ?

 

Cùng lúc đó.

 

Chiến Cảnh Hoài mới từ văn phòng báo cáo xin quyền hạn tiến Viện Nghiên cứu Quân sự xong.

 

Vừa bước khỏi văn phòng thủ trưởng, đàn ông bỗng thấy mũi ngứa, giống như ai đó đang nhắc đến .

 

Chiến Cảnh Hoài khẽ nhíu mày, bước khỏi tiền sảnh, một bóng dáng thanh lệ đột nhiên xuất hiện mắt.

 

"Anh Cảnh Hoài, em diễn tập xong tới đây, liền vội vàng chạy qua xem thế nào."

 

Tô Nhã Ca chút thẹn thùng .

 

Vừa chiếc xe Jeep quân sự đỗ ngay mặt, Chiến Cảnh Hoài mắt nghiêng.

 

Anh chỉ lạnh lùng đáp một tiếng, mở cửa lên xe.

 

Tô Nhã Ca thấy sắp , chút vội vàng tiến lên theo vài bước.

 

Cửa sổ xe đang mở, cô Chiến Cảnh Hoài ở ghế .

 

Do dự một lát, cuối cùng cô mới lấy hết can đảm hỏi.

 

"Anh Cảnh Hoài, em đây dì tiếp xúc với em là giới thiệu hai chúng với . Thật em cũng thấy chúng hợp."

 

"Nếu sẵn lòng, thật chúng thể đính hôn , từ từ tìm hiểu..."

 

Chiến Cảnh Hoài tiếp nữa, dứt khoát quyết liệt, lịch sự mà xa cách lên tiếng cắt ngang.

 

"Xin cô Tô, đối tượng đính hôn , và hơn nữa——"

 

" thích cô lâu ."

 

thích Thẩm Lê lâu , ngay từ cái đầu tiên thích cô .

 

Nên trong lòng chỉ thể một .

 

Không thể nào thích thêm khác nữa.

 

Đây là cách từ chối khéo léo nhất mà tính cách của Chiến Cảnh Hoài thể đưa .

 

Hy vọng tràn trề của Tô Nhã Ca đập tan, chút thất vọng, cũng chút đau lòng.

 

Cô gượng : "Trước đây từng ... Cô cũng thích chứ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-khong-the-chay-thoat-chien-gia-nang-luc-manh-lai-kheo-chieu-vo/chuong-220.html.]

 

Thấy Chiến Cảnh Hoài nhất thời đáp, Tô Nhã Ca sợ hỏi sai lời vui, vội vàng giải thích.

 

"Xin , là em đường đột quá, nhưng em ý gì khác, sở dĩ hỏi như là vì..."

 

Tô Nhã Ca hít sâu một , lời thật lòng của : "Bởi vì luôn là em ngưỡng mộ và tôn kính, tuy ý với em, em chút buồn, nhưng em cũng hy vọng thích cũng yêu sâu đậm, hy vọng hạnh phúc."

 

Đôi mắt cô đen trắng rõ ràng, cực kỳ sạch sẽ.

 

Trong lời thiếu sự chân thành thuần khiết.

 

Chiến Cảnh Hoài rủ mắt, vẫn đáp .

 

Không đáp , mà là chính cũng nên đáp thế nào.

 

Tô Nhã Ca đợi hồi lâu thấy lên tiếng, chỉ coi như ghét bỏ, buồn bã cúi đầu.

 

"Em hiểu , hôm nay phiền quá."

 

Nói xong, cô gái nhỏ túm vạt váy, chạy .

 

Về đến ký túc xá, Tô Nhã Ca giường một trận nức nở.

 

Các bạn cùng phòng đều giật .

 

"Nhã Ca, chẳng tìm đối tượng ngưỡng mộ là Đoàn trưởng Chiến để tỏ tình , tự nhiên thế ?"

 

Cô bạn bên cạnh lấy khuỷu tay hích cô một cái, nháy mắt hiệu đừng hỏi nữa.

 

"Còn , chắc là từ chối , đang đau lòng đấy."

 

Một bạn khác xong càng kinh ngạc hơn.

 

"Tại chứ? Nhã Ca là cô gái xinh nhất, nhất ký túc xá chúng ... , là của cả liên đội chúng luôn , ôn hòa lương thiện, từ chính trị viên đến liên đội trưởng ai mà khen? Sao từ chối?"

 

" thế, tớ cứ ngỡ Nhã Ca chắc chắn sẽ thành công cơ, thành thế ..."

 

Các bạn cùng phòng nhỏ giọng bàn tán, đồng cảm, cẩn thận an ủi Tô Nhã Ca.

 

Tô Nhã Ca cũng các bạn lo lắng, lau nước mắt, ngẩng đôi mắt đỏ hoe như thỏ con lên.

 

"Anh , thầm thích lâu , nên từ chối tớ."

 

Nói đoạn, cô suýt chút nữa thành tiếng.

 

Các bạn cùng phòng càng thêm kinh ngạc.

 

"Người thầm thích lâu ? Đoàn trưởng Chiến vì cô mà từ chối ?"

 

"Trời ạ, là cô gái thế nào mới thể so với Nhã Ca của chúng chứ?"

 

"Nhã Ca, trong mộng mà Đoàn trưởng Chiến là ai ?"

 

Tô Nhã Ca lắc đầu: "Tớ cũng mới đầu, tớ cũng đó là một cô gái như thế nào, rốt cuộc xuất sắc đến mức nào."

 

"...Nếu thể tận mắt thấy một thì mấy."

 

cũng là cô gái đầu về nhan sắc và phẩm hạnh trong liên đội, muôn chú ý.

 

Tô Nhã Ca một cái, tin tức giống như mọc chân , nhanh ch.óng lan truyền ngoài.

 

Anh trai Tô Uẩn Dã từ đợt huấn luyện dã ngoại trở về, còn kịp về tắm rửa một cái thấy chuyện .

 

Quần áo còn kịp , hớt hải tìm em gái.

 

Hai em gặp mặt, rõ hốc mắt đỏ hoe của Tô Nhã Ca, Tô Uẩn Dã lập tức bùng lên cơn giận.

 

 

Loading...