Quân Hôn Không Thể Chạy Thoát! Chiến Gia Năng Lực Mạnh Lại Khéo Chiều Vợ - Chương 254

Cập nhật lúc: 2026-01-18 04:04:36
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô kinh ngạc mở to mắt. Gương mặt lạnh lùng của đàn ông bỗng nhiên phóng đại, thể quen thuộc hơn, Thẩm Lê sợ đến mức lắp: "Anh, Chiến..."

 

Chiến Cảnh Hoài để trần nửa , chỉ mặc một chiếc quần quân đội màu xanh lá đậm, hình cao lớn của bao phủ lấy cơ thể nhỏ nhắn của Thẩm Lê. Ánh mắt đàn ông như sói, thể thấy ngọn lửa đang nhảy múa bên trong đó. Thẩm Lê giật . Hai bọn họ đây là đang —— cùng một chiếc giường?!

 

"Lê Lê." Giọng của Chiến Cảnh Hoài khàn khàn trầm thấp, rõ ràng là đang đè nén điều gì đó. Nhiệt độ cơ thể của đàn ông nóng đến đáng sợ. Thẩm Lê giống như một con thỏ kinh động, nên trốn .

 

"Anh Chiến, , nóng thế ? Anh bệnh ?" Cô định đưa tay thăm dò nhiệt độ trán của .

 

Người đàn ông dùng một tay khóa c.h.ặ.t cổ tay cô —— đưa hai tay cô lên đỉnh đầu. Thẩm Lê chỗ trốn, mặt đỏ bừng, tư thế đòi mạng khiến cô thể ưỡn thẳng n.g.ự.c. Trong lúc hô hấp phập phồng, cô thể cảm nhận rõ ràng tất cả nhiệt độ truyền đến từ làn da của đàn ông. Bao gồm cả một thứ thể miêu tả —— Chiến Cảnh Hoài ngẩng đầu lên, tình yêu trong mắt nóng bỏng đến đáng sợ.

 

"Anh Chiến, chúng ... ưm..." Cô còn xong, nụ hôn của Chiến Cảnh Hoài đột ngột rơi xuống. Cô giống như một con cá rời khỏi nước, cái nóng khô khốc cơ thể bốc hết nước. Ngoài việc miệng khô lưỡi đắng , cảm giác khác lạ của cơ thể khiến cô chút hoảng loạn kiểm soát .

 

Ánh mắt đàn ông trầm xuống đáng sợ, hỏi cô: "Lê Lê, đợi ngày lâu lắm , em đồng ý ?"

 

Chương 206 Cô sống chung với

Giọng trầm khàn đầy từ tính của đàn ông dường như mang theo sự mê hoặc. Thẩm Lê trong lúc mơ hồ, mở mắt . Cô chỉ thể cảm nhận trong ánh mắt đầy xâm lược của đàn ông mang theo d.ụ.c vọng chiếm hữu thể kháng cự.

 

Trước ngày hôm nay, Thẩm Lê cũng đầu tiên thấy một Chiến Cảnh Hoài như . hai vẫn đến bước cuối cùng. Thẩm Lê kìm khuôn n.g.ự.c săn chắc và những thớ cơ đẽ của đàn ông. Trên Chiến Cảnh Hoài nhiều vết sẹo lớn nhỏ. những vết sẹo giống như huân chương của . Không những nửa phần dữ tợn, mà ngược còn tăng thêm vài phần gợi cảm. Gợi cảm? Thẩm Lê dám thêm một cái nào nữa, sợ sẽ chảy m.á.u cam mất.

 

Chỉ là —— đây là từ ngữ thích hợp nhất mà cô thể nghĩ để miêu tả Chiến Cảnh Hoài .

 

"Anh Chiến, em đồng ý, là bây giờ em tiện mà." Cô dở dở . Hôm nay "dì cả" mới đến, thể... "tắm m.á.u chiến đấu" chứ?!

 

Đôi bàn tay to lớn của Chiến Cảnh Hoài chậm rãi lướt qua má và cổ cô, khơi dậy trong cô một cơn run rẩy. Những nụ hôn của rơi xuống dày đặc, Thẩm Lê thể vùng vẫy. Cô đầu mới phát hiện, đang mặc một chiếc váy hai dây, quai áo tuột xuống cánh tay. Thẩm Lê cả như sét đ.á.n.h ngang tai. Cô quần áo từ bao giờ ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-khong-the-chay-thoat-chien-gia-nang-luc-manh-lai-kheo-chieu-vo/chuong-254.html.]

Thẩm Lê dùng hết sức bình sinh, hổn hển : "Anh Chiến, hôm nay thật sự tiện lắm, là chúng để hôm khác ." Hơi thở của cô phả mặt Chiến Cảnh Hoài, dường như đang là một lời mời gọi nồng nhiệt.

 

Dây áo của Thẩm Lê Chiến Cảnh Hoài dễ dàng lột . Tay ngừng xuống phía , thăm dò. Đầu óc Thẩm Lê vang lên những tiếng ong ong.

 

"Lê Lê, ?" Mặt Thẩm Lê nóng ran, trả lời thế nào. Động tác của Chiến Cảnh Hoài tùy ý, Thẩm Lê tốn nhiều sức lực mới thoát một bàn tay khỏi sự khống chế của .

 

"Anh Chiến, chúng khối thời gian, , vội vàng lúc ." Cô nhắm mắt dám khuôn n.g.ự.c săn chắc của Chiến Cảnh Hoài. Cô dáng , cô lo nếu thêm một cái nữa, m.á.u cam của cô sẽ kiểm soát mà chảy mất!

 

"Anh hứa với em là sẽ đợi em mà..." Thẩm Lê nức nở một tiếng, đồ l.ừ.a đ.ả.o . Rõ ràng hứa , Chiến trong mơ mạnh mẽ như ? Anh căn bản sẽ cho Thẩm Lê cơ hội từ chối.

 

Cô bắt đầu nghi ngờ giấc mơ rốt cuộc là thật giả nữa. Ánh mắt đàn ông mang theo sự mê hoặc, khiến trong cơ thể Thẩm Lê như một ngọn lửa đang bùng cháy. Cô thể cảm nhận rõ ràng bàn tay to lớn của đàn ông du ngoạn cô khơi dậy từng lỗ chân lông. Nhịp tim đập dường như thể kiểm soát.

 

Thẩm Lê há miệng khẽ thở hắt , nhưng càng giống như một lời mời gọi thầm lặng. Nụ hôn của Chiến Cảnh Hoài bao phủ xuống, Thẩm Lê sợ đến mức kịp nhắm mắt . Một tay cô dùng sức , chỉ thể để mặc cho Chiến Cảnh Hoài gì thì . Trên xương quai xanh của cô đầy rẫy những dấu vết, cơ thể mềm nhũn như một vũng nước.

 

"Tiểu Lê, Lê Lê." Giọng trầm thấp của Chiến Cảnh Hoài mập mờ rõ. Anh cúi đầu c.ắ.n dây áo của cô. Ánh đèn lờ mờ càng tăng thêm khí tình tứ, Thẩm Lê dần dần từ bỏ sự kháng cự.

 

Cho đến khi tay Chiến Cảnh Hoài một nữa xuống phía , cô cả giật , đại não ngay lập tức tỉnh táo: "Anh Chiến, đợi một chút! Dừng !"

 

Thời điểm thật sự thích hợp, cho dù cô nghĩ thông suốt . hai vẫn lĩnh chứng, dù cho lưỡng tình tương duyệt thì cái cũng quá nhanh ? Thẩm Lê còn xong, mảnh quần áo cuối cùng thấy tăm . Cô lạnh toát, trợn tròn mắt. Không đúng! Nói đúng ở .

 

Trên Chiến Cảnh Hoài chỉ còn chiếc quần quân đội đó, thắt lưng thấy nữa. Thẩm Lê "bướng bỉnh" . Là một cô gái, cô nên "dành dụm" một chút. Ừm, tuy rằng cái nên cũng . lúc mới "mất bò mới lo chuồng", liệu còn kịp ?

 

Thẩm Lê cũng lấy sức lực, một phát c.ắ.n vai Chiến Cảnh Hoài.

 

 

Loading...