Quân Hôn Không Thể Chạy Thoát! Chiến Gia Năng Lực Mạnh Lại Khéo Chiều Vợ - Chương 260

Cập nhật lúc: 2026-01-18 07:07:33
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôi ơi, cẩn thận bóng đèn .

 

Con trai vất vả lắm mới chút tiến triển, hai đồng đội lợn kéo chân !

 

Cố Ngôn Thu đ.á.n.h một cái lên Chiến Ngạn Khanh, Chiến Ngạn Khanh lập tức thu hồi tầm mắt.

 

Ông ngay lúc đầu nên mọc đôi mắt mà.

 

Thẩm Lê phát hiện bầu khí trong phòng bệnh đột nhiên trở nên vi diệu.

 

Cô thu dọn đồ đạc, dậy chào hỏi lịch sự: "Chú Chiến, dì Cố, hôm nay chúng tạm dừng ở đây, nếu tình huống gì, hai thông báo cho cháu."

 

Cố Ngôn Thu dậy: "Được, Tiểu Lê sắp khai giảng ? Mấy ngày nhất định nghỉ ngơi cho , chuyện ở bệnh viện cháu cần lo lắng, Cảnh Hoài, con nhất định đưa Tiểu Lê về nhà an ."

 

Chiến Cảnh Hoài gật đầu: "Vâng."

 

Thấy hai khỏi phòng bệnh, Cố Ngôn Thu thở phào nhẹ nhõm, bệt xuống chiếc ghế bên cạnh.

 

" bảo ông đừng chằm chằm Tiểu Lê một cách trắng trợn như thế, con bé là một cô gái trẻ, chẳng lẽ cần thể diện ? Con bé là dễ thẹn thùng như , ngộ nhỡ con dâu của ông ông dọa chạy mất thì !"

 

Ánh mắt của con trai khiến Cố Ngôn Thu thấy lạnh cả sống lưng.

 

Sợ rằng vì họ hiểu chuyện mà khiến con đường truy thê dài đằng đẵng của Chiến Cảnh Hoài điểm dừng.

 

Chiến Ngạn Khanh một mực gật đầu: " đúng đúng, bà nên nhắc nhở sớm hơn, chẳng là thấy hai đứa cuối cùng cũng chút tiến triển, trong lòng vui mừng, nhất thời để ý ?"

 

Cố Ngôn Thu qua cửa sổ thấy hai xuống đến lầu.

 

Thẩm Lê một tay vòng qua eo Chiến Cảnh Hoài, xe đạp, khung cảnh vô cùng mắt.

 

"Dù vui đến mấy cũng biểu lộ ngoài mặt! Đều là mấy chục cân cả ! Phải vững vàng lên!"

 

"Được !"

 

Nhận lời đảm bảo, Cố Ngôn Thu tiếp tục nghiên cứu sơ đồ huyệt vị mà Thẩm Lê để cho bà.

 

"Tiểu Lê sắp tròn 20 tuổi , đợi đến khi hai đứa thể lĩnh chứng, tổ chức hôn lễ vẻ vang, chắc quá một năm nữa nhỉ? Nếu con trai tranh thủ, chừng hai năm nữa là chúng cháu bế ."

 

Chuyện đây tưởng chừng như xa tận chân trời, bỗng nhiên trở nên gần ngay mắt.

 

Chiến Ngạn Khanh tính toán: "Đến lúc đó chân khỏi , nhất định sẽ dắt cháu dạo trong đại viện, một ngày ba ."

 

Cố Ngôn Thu lườm ông một cái: "Suốt ngày dáng vẻ t.ử tế gì cả, lo mà giữ cái chân của ông !"

 

Trong đại viện.

 

Xe đạp của Chiến Cảnh Hoài dừng cửa nhà họ Khương.

 

Thẩm Lê xuống xe, đàn ông cũng vội về bộ đội.

 

Chiến Cảnh Hoài chăm chú Thẩm Lê: "Tiểu Lê, em mệt mỏi nửa ngày , hôm nay nghỉ ngơi sớm , sáng mai qua đón em."

 

Hôm nay về sớm, hiện tại trời vẫn còn nóng.

 

Hai tay Thẩm Lê nắm c.h.ặ.t gấu áo.

 

Cô gật đầu, khách sáo một câu: "Bây giờ ngoài trời nóng, Chiến nhà uống chén ?"

 

Mỗi ngày Thẩm Lê ngoài, Khương Thư Lan đều sẽ nấu sẵn một ấm thảo mộc.

 

Đợi khi cô nóng hầm hập trở về, uống một chén thảo mộc, trạng thái cả đều thể hồi phục ít.

 

Chiến Cảnh Hoài vốn định , thấy lời Thẩm Lê, động tác dắt xe đạp bỗng khựng .

 

Anh dựng xe dựa cổng sân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-khong-the-chay-thoat-chien-gia-nang-luc-manh-lai-kheo-chieu-vo/chuong-260.html.]

 

"Được."

 

Thẩm Lê: "..."

 

Cô chỉ khách sáo một chút thôi mà!

 

Sao cho là thật!

 

Thấy Thẩm Lê ý định , Chiến Cảnh Hoài nhịn , mặt cảm xúc : "Sao ? Không tiện ?"

 

Trên mặt Thẩm Lê lập tức hiện lên một nụ gượng gạo: "Làm thể chứ? Ha ha ha, bên ngoài nóng, Chiến mau ."

 

Tâm trạng Chiến Cảnh Hoài nhất thời thoải mái hơn nhiều.

 

Thẩm Lê đẩy cổng sân , chiếc bàn ô che nắng bên ngoài vẫn còn đặt mấy cái đệm hình gấu trúc mà Khương Thư Lan móc gần đây.

 

"Mẹ, con về đây!"

 

Thẩm Lê tháo túi xách xuống, gọi vọng trong nhà một tiếng.

 

Trong nhà tiếng trả lời, cô Chiến Cảnh Hoài một cái, gọi: "Mẹ, con về ."

 

Bên trong vẫn ai đáp .

 

Thẩm Lê mở cửa nhà, một luồng khí mát mẻ hơn bên ngoài một chút ập mặt.

 

Trong nhà yên tĩnh lạ thường.

 

Thẩm Lê vỗ tay lên trán, sực nhớ hôm nay lúc cô cửa Khương Thư Lan buổi trưa giao đơn hàng.

 

ngượng ngùng đầu : "Mẹ chắc lát nữa mới về , Chiến , rót cho chén ."

 

Chiến Cảnh Hoài ghế sofa trong phòng khách, đầu thấy váy Thẩm Lê một vết đỏ thẫm.

 

Người đàn ông mặt , giọng trầm xuống vài phần: "Tiểu Lê, em quần áo ?"

 

Chương 211 Phá giới , điểm mấu chốt giữ

Tay rót của Thẩm Lê khựng , dùng ngón chân nghĩ cũng Chiến Cảnh Hoài thể nào vô duyên vô cớ câu .

 

Cô lập tức phản ứng , nhấc tà váy của lên phía , quả nhiên...

 

Hôm nay cô quá lâu, ngày đầu tiên của kỳ sinh lý dùng b.ăn.g v.ệ si.nh ban ngày vẫn đủ bảo hiểm.

 

"Xin Chiến, xử lý một chút."

 

Chiến Cảnh Hoài gật đầu, nhưng trong lòng càng thêm áy náy.

 

Cơ thể cô thoải mái mà còn giữa bệnh viện.

 

Bình thường huấn luyện thể lực cũng chẳng nới tay chút nào, liệu việc huấn luyện cường độ cao của là nguyên nhân chính khiến kỳ sinh lý của cô khó chịu ?

 

Thẩm Lê Chiến Cảnh Hoài đang nghĩ gì, cô hoảng loạn chạy về phòng .

 

Cô luống cuống tay chân quần áo và băng vệ sinh, đến lúc chỉnh đốn xong xuôi cô đặt tay lên nắm cửa nhưng mãi vẫn bước .

 

"Thẩm Lê, mày thể bất cẩn đến mức chứ? May mà chỉ một Chiến thấy."

 

Nghĩ đến tình cảnh quẫn bách , Thẩm Lê chỉ hận thể tìm cái lỗ nào chui xuống, vĩnh viễn ngoài nữa.

 

"Tiểu Lê, em thoải mái ?"

 

Đợi một lúc lâu thấy bóng dáng Thẩm Lê, Chiến Cảnh Hoài nhẹ nhàng gõ cửa phòng cô.

 

 

Loading...