Cả hai ngay lập tức đều nín thở.
Nhận chuyện gì, Thẩm Lê đột ngột ngẩng đầu lên: "Không ... cái đó... ..."
Cả khuôn mặt cô đỏ bừng, ngay cả lời cũng thốt rõ ràng.
Cô đúng là quỷ ám !
Thẩm Lê định lùi thì đàn ông nâng mu bàn tay cô lên, hôn một cái.
Cô theo bản năng tránh , nhưng nắm c.h.ặ.t hơn một chút.
Bầu khí vốn dĩ căng thẳng lúc nãy, bỗng chốc trở nên đầy tình tứ.
Ánh mắt Thẩm Lê chút né tránh, tim đập thình thịch: "Cái đó... Chiến, thời gian còn sớm nữa, ngày mai còn dậy sớm tập luyện, em về đây."
Cô định rời , nhưng Chiến Cảnh Hoài căn bản hề buông cánh tay cô .
Chiến Cảnh Hoài dùng lực, Thẩm Lê liền thuận thế kéo .
"Anh Chiến! Anh buông em ..."
Thẩm Lê cũng lấy sức lực, liều mạng thoát , cô quá hoảng loạn .
Kết quả là thấy đàn ông rên khẽ một tiếng: "Ưm."
Thẩm Lê thấy đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t của đàn ông, tưởng vết thương của rách , lập tức rối rắm hết cả lên.
"Sao ? Có kéo trúng vết thương ?"
Cô còn hết câu, đàn ông áp sát cô hết mức khẽ một tiếng, nương theo động tác cô nhào tới, đè bộ cơ thể cô xuống .
Đến khi Thẩm Lê hồn , hai cùng ngã nhào xuống giường.
"Anh, dám lừa em!"
Cô gái c.ắ.n c.h.ặ.t môi, đuôi mắt ửng hồng đầy vẻ thẹn thùng.
Cô lườm một cái, nhưng nỡ lời nặng nề.
Yết hầu đàn ông chuyển động một cái, khẽ : "Ừ, của ."
Miệng thì , nhưng chẳng hề ý định buông cô .
Hai dán c.h.ặ.t lấy , Thẩm Lê còn đường lui.
Cảnh tượng xuất hiện vô trong giấc mơ, đầu óc Thẩm Lê ngay lập tức nổ tung.
Cảnh tượng quen thuộc, tư thế quen thuộc .
Dường như nếu xảy chuyện gì thì thật với những giấc mơ cô từng mơ thấy.
"Chiến, Chiến, em..."
"Tiểu Lê, đừng sợ."
Chiến Cảnh Hoài xong, cúi đầu hôn xuống.
Cảm giác ấm áp khiến Thẩm Lê còn chỗ nào để trốn.
Ánh đèn lờ mờ đung đưa theo cơn gió đêm.
Thẩm Lê chút căng thẳng, một bàn tay nắm c.h.ặ.t lấy ga trải giường.
Nụ hôn của Chiến Cảnh Hoài triền miên nồng cháy, từ trán đến mũi đến đôi môi cô.
Xuống sâu hơn nữa, là chiếc cổ thanh mảnh yếu ớt của cô gái.
Thẩm Lê chỉ thể động nâng cánh tay lên, ôm lấy cổ đàn ông.
Ánh mắt cô m.ô.n.g lung, rõ mặt.
"Anh Chiến..."
Thẩm Lê khẽ gọi tên một tiếng.
Tiếng nũng nịu giống như ngày thường khiến chính cô cũng giật .
Chiến Cảnh Hoài ngậm lấy đầu ngón tay trắng nõn của cô miệng, giọng đáp của trầm khàn đến mức cực hạn.
"Anh đây."
Chương 286 Anh chừng mực, đừng sợ
Thẩm Lê chỉ cảm thấy những luồng điện tê dại truyền từ đầu ngón tay tới, chút ngứa ngáy.
Nhiệt độ cơ thể Chiến Cảnh Hoài quá cao, khiến cô hốt hoảng đẩy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-khong-the-chay-thoat-chien-gia-nang-luc-manh-lai-kheo-chieu-vo/chuong-352.html.]
"Anh Chiến, cổ nóng quá, sốt ?"
Chiến Cảnh Hoài nghẹn lời, dùng sức khóa c.h.ặ.t cô giường.
Cô gái nhỏ nhắn hơn nhiều lập tức thể động đậy.
"Tiểu Lê, em hiểu rằng, em là một trưởng thành ."
Cho nên những chuyện, cần quá rõ ràng.
Chỉ cần cô đích cảm nhận một , là thể thấu hiểu.
Thẩm Lê mà đầu óc m.ô.n.g lung, cô hiểu gì hết thế ?
Người đàn ông học cách bóng gió từ bao giờ ?
"Anh Chiến, cẩn thận vết thương..."
Cô gái trong lòng vẫn còn đang lo lắng cho vết thương của , nhưng Chiến Cảnh Hoài đè xuống.
Anh dễ dàng dùng một tay cởi bỏ áo khoác của cô gái, ném qua một bên giường.
Phần để trần của đàn ông tỏa mùi vị của hoóc-môn.
"Anh chừng mực, ."
"Ngoan, em đừng chuyện."
Thẩm Lê mở miệng, nụ hôn nồng cháy của đàn ông chặn c.h.ặ.t môi.
Chiến Cảnh Hoài hôn mãnh liệt, giống như trong vô giấc mơ của Thẩm Lê .
Dịu dàng nhưng mang theo một sức mạnh thể kháng cự.
Thẩm Lê nhắm mắt , run rẩy, chút bủn rủn.
Cô căng thẳng bám c.h.ặ.t lấy cánh tay đàn ông.
Hơi thở của hai hòa quyện , làn da trắng nõn của cô gái lộ trong khí ngay lập tức ửng hồng.
Đầu ngón chân cô gái co rụt , thở thuận lợi.
Dường như bộ lỗ chân lông cơ thể đều đang gào thét.
Thẩm Lê ép buộc cùng đàn ông trao đổi thở, thấp thoáng chút mong đợi.
mong đợi điều gì, cô cũng rõ.
Chiến Cảnh Hoài khẽ một tiếng, giọng thấp, áp sát bên tai cô, hôn lên như để trấn an:
"Tiểu Lê, thả lỏng ."
Thẩm Lê nhắm c.h.ặ.t đôi mắt, cô dám .
Chỉ riêng những hình ảnh trong đầu thôi cô cơ thể của họ đang quấn quýt lấy như thế nào .
Ánh trăng sáng vằng vặc ngoài cửa sổ chiếu , đẩy bầu khí vốn m.ô.n.g lung ngay lập tức lên đến đỉnh điểm.
Chiến Cảnh Hoài dán sát vành tai trắng nõn của Thẩm Lê.
Cảm giác tê dại truyền đến, cô gái phát những tiếng rên khẽ đứt quãng.
Sương đêm dày đặc, nhưng trong phòng nóng bức khó yên.
Trong gian vốn rộng lớn , thể rõ thở của hai .
Chiến Cảnh Hoài tùy ý châm lửa cơ thể Thẩm Lê.
Đôi mắt ướt át của cô gái nheo , khóe mắt ửng hồng.
Đôi lông mày của cô thanh tú quyến rũ, so với sự linh động lúc cô tỉnh táo thì càng khiến rung động hơn.
Chiến Cảnh Hoài đôi môi đỏ mọng căng mọng của Thẩm Lê, nhẹ nặng c.ắ.n một cái.
Thẩm Lê chút phục, nào cũng hôn mãi dứt.
Cô kìm mà vụng về đáp , mang theo vài phần trả đũa nhỏ đầy bướng bỉnh.
vô tình hài lòng đàn ông.
Không trôi qua bao lâu, Thẩm Lê mệt lả, ngay cả sự phóng túng vô hạn của cô cũng thể ngăn cản nổi.
Cô gái chẳng còn chút sức lực nào để đẩy đàn ông nữa.