Quân Hôn Không Thể Chạy Thoát! Chiến Gia Năng Lực Mạnh Lại Khéo Chiều Vợ - Chương 369

Cập nhật lúc: 2026-01-18 14:51:51
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giọng của ông vốn lớn, khi thấy Thẩm Lê và Chiến Cảnh Hoài, âm lượng đột ngột tăng thêm vài phần.

 

Trên phố bên ngoài cũng thể thấy tiếng của ông!

 

Thẩm Lê, Chiến Cảnh Hoài cùng các vị trưởng bối đều chỗ , cô bên cạnh Chiến Cảnh Hoài một cách gò bó, tự nhiên cho lắm.

 

Hóa chuyện chính sự mà ông nội Chiến chính là chuyện hôn sự của hai .

 

Thẩm Lê liếc bàn ăn, Cố Ngôn Thu và Khương Thư Lan chuyện hợp .

 

Hai , còn dùng đũa chung gắp thức ăn cho .

 

“Nghe Hoàng bà thích nhất là cá tùng cúc, món đấy, bà nếm thử xem hợp khẩu vị .”

 

Cố Ngôn Thu hiếm khi đích xuống bếp nấu nướng, bình thường bà vốn là mười ngón tay chạm nước xuân.

 

Tuy nhiên vì ngày hôm nay, bà đặc biệt dò hỏi khẩu vị của Khương Thư Lan.

 

Khương Thư Lan vội vàng nếm thử một miếng: “Chà, thật sự ngon, ngay cả nhà hàng bên ngoài cũng chắc hương vị .”

 

Chiến Cảnh Hoài màng đến việc khác, chỉ sợ Thẩm Lê ăn no.

 

Đôi đũa tay luôn dừng những món ăn mà Thẩm Lê thích nhất.

 

Chẳng mấy chốc, mặt Thẩm Lê chất thành một ngọn núi nhỏ.

 

Khương Thư Lan và ông cụ Khương , đứa trẻ thể tin cậy giao phó, Thẩm Lê sẽ chịu ấm ức .

 

Thẩm Lê ăn cơm mà nơm nớp lo sợ, cô dùng một tay nhẹ nhàng chạm cánh tay Chiến Cảnh Hoài.

 

“Anh Chiến, em ăn hết nhiều thế .”

 

May mà đều đang bận rộn với việc của , dường như ai chú ý đến họ.

 

Chiến Cảnh Hoài khẽ: “Không , ăn hết thì , ở nhà cần khách sáo.”

 

Lời dứt, cuộc trò chuyện đồng loạt dừng .

 

Thẩm Lê nở nụ chút ngượng ngùng ngẩng đầu lên thăm dò.

 

Vợ chồng Chiến Ngạn Khanh và Cố Ngôn Thu giống như đang con gái ruột của .

 

“Tiểu Lê , Cảnh Hoài đúng đấy, dù chúng sớm muộn gì cũng là một nhà, đến đây thì cứ coi như ở nhà .”

 

Thẩm Lê âm thầm nhéo cánh tay Chiến Cảnh Hoài, mặt mỉm : “Cảm ơn dì Cố.”

 

Chiến Cảnh Hoài đau, mặt lộ mảy may.

 

“Cảnh Hoài, , cơ thể thoải mái ?”

 

Cho dù Chiến Cảnh Hoài ý vờ như bình thường thì vẫn Khương Thư Lan manh mối.

 

Thẩm Lê ngẩng đầu, thản nhiên đàn ông một cái.

 

Vừa mới đính hôn lập tức thông thạo đạo lý “sợ vợ”, Chiến Cảnh Hoài lắc đầu đáp: “Không dì Khương, nãy cháu ăn ớt thôi ạ.”

 

Cố Ngôn Thu giúp Khương Thư Lan rót nước ngọt: “Bà thông gia, đừng quản nó, chúng cứ ăn phần .”

 

“Còn nữa Cảnh Hoài, Tiểu Lê, cách xưng hô của chúng nên đổi ? Còn gọi dì nữa !”

 

Chương 300 Vợ nhỏ nhà nhất đời

Thẩm Lê đưa một tay lên miệng, ho khẽ một tiếng, nhỏ giọng : “Dạ, ”.

 

Chiến Cảnh Hoài cũng gật đầu, hưởng ứng theo.

 

Cô gái nhỏ bên cạnh nhỏ: “Anh Chiến, hình như quan tâm đến lắm.”

 

Vẻ mặt Chiến Cảnh Hoài vẫn bình thường, đặt con tôm bóc vỏ tẩm nước xốt đĩa của Thẩm Lê.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-khong-the-chay-thoat-chien-gia-nang-luc-manh-lai-kheo-chieu-vo/chuong-369.html.]

 

Anh nhếch môi: “Ừm, từ hôm nay trở , chỉ còn mỗi một đứa con gái ruột là em thôi.”

 

Chiến Cảnh Hoài tự cho là khá hiểu .

 

dễ dàng khen ngợi ai, một khi khen chứng tỏ là thực sự thích.

 

Thẩm Lê chút bối rối.

 

Khi yêu thương, cô chỉ lời cảm ơn, nhưng cảm thấy một nhà mà thế thì quá khách sáo.

 

Ông cụ Chiến lâu uống rượu, hôm nay vui mừng, kéo ông cụ Khương nhất định phân cao thấp.

 

Uống hai ly bụng, ông lão tóc trắng mặt đỏ bừng: “Tiểu Lê , nếu cháu cảm thấy sống chung với những già cổ hủ như chúng tiện thì khi hai đứa kết hôn cứ dọn ngoài ở, tên Cảnh Hoài một căn nhà do đơn vị phân phối.”

 

Tửu lượng của ông cụ Chiến lắm, nhưng lúc vẫn còn tỉnh táo.

 

Thẩm Lê kinh ngạc, tuy Chiến Cảnh Hoài giỏi giang, nhưng mới hơn hai mươi tuổi đến ba mươi mà nhà do nhà nước phân phối ?!

 

Ngay cả Khương Thư Lan và ông cụ Khương cũng khỏi chấn kinh.

 

“Căn nhà đó sửa sang xong từ lâu , vốn luôn để dành phòng tân hôn cho hai đứa, chúng đều từng đến đó, bên đó thanh tĩnh, cũng ai phiền hai đứa.”

 

Ông cụ Chiến ho một tiếng.

 

Thế nên, bọn họ khối thời gian để sinh chắt cho ông.

 

Thẩm Lê vẫn hiểu ẩn ý trong lời của ông cụ Chiến.

 

Chiến Cảnh Hoài liếc ông nội nhà một cái, trong lòng hiểu rõ.

 

Thẩm Lê nghĩ nhiều: “Ông nội Chiến, cần ạ, cháu thấy ở chung với , náo nhiệt.”

 

Hơn nữa chuyện gì còn thể hỗ trợ lẫn .

 

thì ngay cả khi kết hôn, thời gian Chiến ở nhà cũng sẽ quá lâu.

 

Cô và dọn ngoài ở riêng thì đúng là cần thiết.

 

Ông cụ Chiến cau mày: “Tiểu Lê, cháu ngàn vạn đừng lo lắng chuyện trong nhà, vị trí nhà mới của hai đứa ngay trong đại viện, cũng cách chúng quá xa .”

 

Tuy nhiên vị trí cụ thể thì ông cụ Chiến tiết lộ.

 

Thẩm Lê Chiến Cảnh Hoài một cái.

 

Quả nhiên là thâm tàng bất lộ, từng nhắc tới.

 

Ông cụ Chiến dường như vẫn thấy đủ, đắc ý vênh váo : “ đ.á.n.h bại 19% các lão già khác , nhưng điều khiến đ.á.n.h bại 100% các lão già chính là cháu dâu là Tiểu Lê!”

 

Thẩm Lê thụ sủng nhược kinh: “Ông nội Chiến, cháu——”

 

“Đứa trẻ , cháu nên gọi là ông nội .”

 

Ông cụ Chiến chán ghét Chiến Cảnh Hoài một cái.

 

Thật là vô dụng, cầu hôn thành công mà vẫn để quen với việc đổi cách xưng hô.

 

Chiến Cảnh Hoài: “……”

 

Được , của .

 

Mặt Thẩm Lê đỏ lên, vội vàng đặt đũa xuống: “Ông nội ạ.”

 

Cô quy quy củ củ, giống như một học sinh vẫn còn đang học.

 

Cố Ngôn Thu nhận thấy con dâu nhà đang căng thẳng, ý định giải tỏa bầu khí ngượng ngùng: “Bố, bố đừng đứa trẻ sợ, phép uống rượu nữa đấy.”

 

 

Loading...