Bất kể là cách đối nhân xử thế phong cách hành y, Thẩm Lê đều bóng dáng của Lý Tầm Tiên lão gia t.ử.
“Cảm ơn giáo sư Lương.”
Thẩm Lê mỉm bẽn lẽn, những gì cô cũng chỉ hạn.
dù chỉ là một chút thôi, cô cũng hy vọng nó thể tác động đến điểm mấu chốt quan trọng nhất.
Đêm đen mờ mịt, tưởng chừng như thấy điểm dừng.
Đèn trong lều sáng suốt đêm, các nhân viên y tế xử lý vết thương cả một đêm ròng.
Không từ lúc nào, cả một đêm trôi qua, mắt Thẩm Lê đỏ ngầu vì thức đêm.
Cô chống lấy cái lưng đau nhức, vẫn còn đang bận rộn.
Dù cô là trẻ nhất ở đây nhưng sự đau nhức cũng khiến cô bắt đầu thấy chịu nổi.
“Lê nhỏ, cả đêm nghỉ, mệt rũ ? Em ngủ một lát , bên ngoài trời hửng nắng , chắc là chúng sắp thắng lợi .”
Lý Thụy bưng một cốc nước nóng tới, sự phấn đấu suốt đêm của họ cuối cùng cũng thành quả.
Vốn dĩ họ những dự tính tâm lý dài hơn, nhưng sáng sớm hôm nay, khi bình minh lên, họ thấy mặt trời ẩn hiện ở phía Đông.
Người dân trong lều phấn khởi đến mức hoa tay múa chân.
Lục Trì ngẩng đầu lên, lâu chăm chút bản , râu mặt lún phún xanh.
Anh đưa một tay lên che mắt, vầng thái dương mặt, thở phào một dài.
“Cuối cùng cũng thấy mặt trời.”
Trước đây thời tiết bình thường thấy quý giá, một trận mưa lớn, dù chỉ là một ngày nắng ngắn ngủi cũng khiến xúc động.
Mắt Chiến Cảnh Hoài đỏ hoe, thần sắc cũng thả lỏng hơn.
“Mọi vất vả , nhưng chúng vẫn vững ở chốt chặn cuối cùng.”
Sau cơn mưa lớn, mặt đường vẫn cần dọn dẹp.
Nhà cửa của dân cần tái thiết, trăm công nghìn việc đang chờ đón, bây giờ vẫn lúc để họ ăn mừng.
Lục Trì gật đầu, dù khóe miệng bong vảy nhưng vẫn đầu mà gia nhập ngay công tác sơ tán.
Trong lều, Thẩm Lê một tay xoa lưng.
Nhiều cổ họng khản đặc nên lời, trao cho những cốc nước nóng.
Trong góc, Lương Cầm chiếc ghế đẩu đơn sơ, gắng sức xoa bóp cột sống thắt lưng.
Bà mắc bệnh nghề nghiệp nặng, dù bình thường chú ý thế nào cũng tránh khỏi đau lưng.
Liên tiếp mấy ngày trời âm u, thêm lao động quá độ, cột sống của bà như kiến c.ắ.n.
Dù sắc mặt khó coi nhưng khi thấy Thẩm Lê tới từ khóe mắt, Lương Cầm vẫn gượng .
“Lần đầu nhiệm vụ mà mệt thế , cơ thể chút chịu nổi ?”
Thẩm Lê xuống, thuần thục cầm lấy ngải cứu, châm lửa: “Cũng tạm ạ, em còn trẻ, vẫn cần rèn luyện nhiều. Em thấy cô vẻ khá đau, để em giúp cô cứu ngải, đau lưng sẽ thuyên giảm đôi chút.”
Dù đều đặc biệt chú ý đến những cơn đau do việc quá sức gây .
khi bận rộn, việc lao động quá độ là thể tránh khỏi.
Đặc biệt là nhân lực y tế hạn, ngoài Lương Cầm thì những khác cũng chẳng khá hơn là bao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-khong-the-chay-thoat-chien-gia-nang-luc-manh-lai-kheo-chieu-vo/chuong-463.html.]
Lương Cầm thực sự đau đến dữ dội, khi Thẩm Lê đề nghị giúp bà cứu ngải, bà từ chối.
Hơi ấm từ điếu ngải hun lên thắt lưng, Lương Cầm cảm thấy thả lỏng.
Người ấm áp hẳn lên, những khối cơ vốn căng cứng lập tức xoa dịu.
Thủ pháp của Thẩm Lê khác với những thầy t.h.u.ố.c Đông y thông thường, cứu ngải kết hợp xoa bóp, khiến bộ cột sống của Lương Cầm thư giãn .
Thấy mắt cô vằn tia m.á.u đỏ, Thẩm Lê lấy t.h.u.ố.c nhỏ mắt tới.
“Giáo sư Lương, bây giờ bận, cô dùng t.h.u.ố.c nhỏ mắt cho nhuận mắt nghỉ ngơi một lát ạ.”
Thức trắng cả một đêm, ai nấy đều mang quầng thâm mắt.
Sau khi nhỏ t.h.u.ố.c, sự khô rát ở mắt xoa dịu, ấm khiến Lương Cầm buồn ngủ.
Suốt thời gian dài như , bà vẫn ngủ một giấc trọn vẹn.
Hơi nóng của ngải cứu vẫn tiếp tục bốc lên, Thẩm Lê động tác nhẹ nhàng đắp chăn cho Lương Cầm.
Lý Thụy vì lao động quá độ mà sốt nhẹ, Thẩm Lê giúp cô tiêm t.h.u.ố.c, đích giám sát cô uống hết một cốc lớn nước linh tuyền.
Xong một vòng thăm hỏi , cổ họng Thẩm Lê cũng đau đến c.h.ế.t.
Khó khăn lắm mới chút thảnh thơi, đều tranh thủ từng giây từng phút để nghỉ ngơi.
“Các cô gái ơi, tỉnh táo chút nào, ăn chút gì .”
Chương 375 Anh ôm c.h.ặ.t cô lòng
Buổi trưa, mặt trời bên ngoài vẫn gắt.
Mưa tạnh, độ khó trong công việc của giải phóng quân cũng giảm bớt phần nào.
Thẩm Lê chợp mắt một lát, mấy bà thím xách giỏ tới.
Trong giỏ là cơm nóng hổi, còn mấy món thức ăn nóng khác .
“Bây giờ đồ đạc thực sự khan hiếm, những ngày các cháu cũng vất vả , chỗ cơm canh hãy ăn lúc còn nóng, ăn xong mới sức mà nghỉ ngơi.”
Thím Trương tóc xoăn, mập mạp, tính tình cũng hiền hậu nhất.
Rõ ràng cánh tay thím cũng mấy thoải mái, nhưng đêm mưa tối qua, thím là đội bao tải phân bón xông pha đầu.
Cơn đau lưng của Lương Cầm thuyên giảm nhiều, bà dậy, liên tục từ chối.
“Thím ơi, chúng cháu đều cơm hộp do tổ chức phát , chỗ các thím mang về mà ăn. Mưa lớn dứt, các thím gom chỗ cơm canh cũng dễ dàng gì, đừng bận tâm đến chúng cháu.”
Bà thấy thịt gà trong giỏ, còn nhiều gia đình sản phụ mới sinh, trẻ nhỏ đang tuổi lớn và thương binh đang cần bổ sung dinh dưỡng.
Có thể lấy những món mặn thế là tất cả của .
Sao thể chui bụng họ ?
Bàn tay mập mạp của thím Trương nắm lấy cánh tay Lương Cầm: “Bác sĩ Lương, chúng đều ăn cả , đây là phần thức ăn còn mang tới cho đấy, chúng ăn no căng cả , các cô cứ yên tâm mà nhận.”
Nói xong, thím liếc Thẩm Lê và mấy cô gái nhỏ phía cô.
“Nhìn mấy đứa nhỏ xem, tuổi còn lớn mà mệt đến gầy sọp thế , về nhà cha thấy chắc xót xa lắm.”
Bất kể là nhân viên y tế giải phóng quân đều việc quần quật ngày đêm nghỉ, nếu họ nhận chỗ đồ , bà con sẽ cảm thấy áy náy khôn nguôi.
“ đấy, bác sĩ Lương! Các cô vất vả bấy lâu mà ăn miếng gì hồn, đây là chút lòng thành của bà con chúng , các cô hãy nhận lấy .”