Quân Hôn Không Thể Chạy Thoát! Chiến Gia Năng Lực Mạnh Lại Khéo Chiều Vợ - Chương 528

Cập nhật lúc: 2026-01-19 14:18:09
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Phi, đúng là xui xẻo, khụ khụ khụ...!"

 

Phan Khiết mua thức ăn về, cố tình vòng qua cửa nhà Thạch Nhã Cầm nhổ một bãi nước bọt thật mạnh.

 

Sau đó mới lảo đảo về nhà.

 

Thạch Nhã Cầm kéo lê cơ thể ốm yếu, dù lúc nãy thấy hết khi ở trong sân, cũng mất hơn mười bước mới nhọc nhằn mở cửa lao ngoài.

 

vịn tường, khí lực đủ hét lên về phía Phan Khiết với giọng khàn đặc.

 

" mới là xui xẻo đây , con trai ưu tú như , đứa con gái c.h.ế.t tiệt của bà hại , cả nhà một lũ ám quẻ!"

 

Nói xong, là một tràng ho dữ dội.

 

Ho đến mức đầu óc choáng váng, suýt chút nữa thì ngã nhào đất.

 

Khó khăn lắm mới vững , nhưng cơn giận trong lòng bà kiểu gì cũng nguôi ngoai .

 

"Con ranh Thẩm An Nhu đó, nó c.h.ế.t thì c.h.ế.t , còn tiện tay hại con trai !"

 

"Nếu vì nó, Dịch Hiên cảnh sát đưa điều tra , danh tiếng mà tệ thế ?"

 

Kể từ Chiến Dịch Hiên đưa điều tra, danh tiếng ngày càng tệ, sự việc cũng ngày càng ồn ào.

 

Mấy đơn ăn lớn vốn dĩ gần như thành công trong tay , do chịu ảnh hưởng của việc mà đều đổ bể hết.

 

Ngay cả những việc ăn đang tiến hành, phía đối tác cũng vì sợ ảnh hưởng mà nhao nhao chấm dứt hợp đồng.

 

Những ngày qua, quản ngày đêm ngoài kéo hợp tác, bàn chuyện ăn.

 

ngoại lệ, từ chối thẳng thừng thì cũng phía đối tác chỉ thẳng mặt mà ghét bỏ.

 

Thậm chí còn kẻ chê xui xẻo, rắc tro hương lên .

 

Sau một thời gian, vốn liếng trong tay Chiến Dịch Hiên gần như cạn sạch, lỗ vốn trắng tay.

 

Thạch Nhã Cầm càng nghĩ càng uất ức, nhịn vỗ đùi bắt đầu lóc.

 

"Số mà khổ thế ..."

 

Chiến Dịch Hiên mặt mày ủ rũ, ôm một bụng lửa giận trở về.

 

Còn bước cửa thấy ở cửa loạn, khỏi càng thêm bực bội.

 

"Mẹ, đây gì, thấy mất mặt ?"

 

Thạch Nhã Cầm hai chân đạp đất: "Đã đến nước , còn quản gì chuyện mất mặt !"

 

"Con , đều tại lầm , con xem năm đó nếu con cưới Thẩm Lê, bây giờ nhà chúng phát tài ?"

 

Cứ nghĩ đến những ngày mà gia đình Khương Thư Lan đang sống, Thạch Nhã Cầm kìm mà đỏ mắt ghen tị.

 

"Cũng trách chú nhỏ của con, rõ ràng con luôn ý với Thẩm Lê, mà còn tranh giành với con."

 

"Không những tranh, mà còn trực tiếp cưới luôn, đúng là sợ dị nghị!"

 

Thứ mà con trai bà trúng, dù tạm thời cần, khác cũng tư cách cướp!

 

Chiến Dịch Hiên vốn đủ phiền lòng .

 

Vừa nghĩ đến Thẩm Lê, ngọn lửa vô danh trong lòng càng bốc cháy dữ dội.

 

Anh càng càng thấy phiền, gần như nghiến răng thốt : "Mẹ thể im lặng một chút ?"

 

Giọng điệu Chiến Dịch Hiên lạnh lẽo, mang theo chút tình nào.

 

Thạch Nhã Cầm mà ngẩn , mạnh dạn bò dậy từ đất, đối diện với ánh mắt của con trai.

 

"Dịch Hiên, con mà chuyện với như ?!"

 

"Đừng là bây giờ công ty con sắp phá sản, kể cả phá sản con cũng chuyện với như thế!"

 

Thạch Nhã Cầm đúng là đang nhảy múa điểm nổ của .

 

Chiến Dịch Hiên cố nén cơn giận sắp bùng phát, đột ngột xoay .

 

Rảo bước bỏ những lời phàn nàn của Thạch Nhã Cầm phía .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-khong-the-chay-thoat-chien-gia-nang-luc-manh-lai-kheo-chieu-vo/chuong-528.html.]

Trong lúc bực bội, cũng kỹ xem đang về hướng nào.

 

Đợi đến khi định thần , mới nhận vô tình đến bờ con sông nơi Thẩm Lê từng rơi xuống nước năm nào.

 

Gió lạnh thổi bờ sông khiến cơn giận trong lòng Chiến Dịch Hiên dịu hơn nửa.

 

Mặt nước gợn sóng dường như đột nhiên mang một loại ma lực nào đó.

 

Thu hút ngừng tiến gần, gần hơn.

 

Cho đến khi mũi chân chạm sát mép bờ sông, khống chế xuống mặt nước.

 

Mặt sông trong vắt, bỗng nhiên như thứ gì đó phản chiếu lên, dần hiện một bức tranh.

 

Theo bức tranh ngày càng rõ nét, thấy khuôn mặt quen thuộc đang chìm nổi trong nước.

 

"Lê Lê?!"

 

Chiến Dịch Hiên kinh ngạc trợn tròn mắt, thậm chí chút kinh hãi.

 

Bởi vì cảnh tượng cái gì khác, chính là hình ảnh Thẩm Lê rơi xuống nước ngày hôm đó.

 

Như thể cảnh cũ tái hiện, giống hệt như đúc.

 

Người trong nước dường như cũng thấy , ngẩng đầu lên, trong ánh mắt sắc lẹm b.ắ.n sự căm hận tột cùng.

 

Sự căm hận đó như một thanh kiếm, đ.â.m mạnh về phía Chiến Dịch Hiên.

 

"Sao... thể..."

 

Năm đó bận diễn kịch, kịp rõ ánh mắt của cô.

 

Sau thấy cô trong mơ, đôi mắt đầy vẻ ơn.

 

Anh liền lầm tưởng ngoài đời thực Thẩm Lê cũng như .

 

cảnh tượng mặt nước , khi Chiến Cảnh Hoài cứu Thẩm Lê lên, cô mới lộ vẻ mặt ơn đó.

 

Sao thể như ...

 

Cảm xúc kịch liệt xung đột với dây thần kinh, Chiến Dịch Hiên cảm thấy mắt tối sầm .

 

Anh khống chế mà lảo đảo, cả lao mạnh xuống nước.

 

"Tùm —"

 

Nước b.ắ.n tung tóe.

 

Rõ ràng đến mùa lạnh, nhưng chẳng hiểu nước lạnh thấu xương một cách kỳ lạ.

 

Giống như nhiệt độ khi Thẩm Lê rơi xuống nước ngày đó.

 

Nước sông nhanh ch.óng tràn tai, mũi.

 

Chiến Dịch Hiên sặc nước dữ dội, suýt chút nữa chìm nghỉm, liều mạng bơi lên , cố gắng nghếch cổ kêu cứu.

 

"Cứu mạng, cứu..."

 

Anh bơi, nhưng ngăn tay chân chuột rút.

 

Cảm giác tê mỏi ở tay chân liên tục truyền đến, thể kiểm soát.

 

Khiến động tác của trở nên vùng vẫy.

 

Càng vùng vẫy, cơ thể càng khống chế mà chìm dần xuống.

 

"Ục ục ục..."

 

Chiến Dịch Hiên uống một ngụm nước lớn, trơ mắt cơ thể chìm xuống nước.

 

Sự tuyệt vọng vô tận bao trùm lấy .

 

Trước khi ý thức rơi hỗn loạn, Chiến Dịch Hiên lờ mờ cảm thấy mặt nước truyền đến tiếng chuyện.

 

Tiếp theo, dường như ai đó đang kéo lên...

 

Không qua bao lâu, đột nhiên mở bừng mắt.

 

 

Loading...