"Bà nãy còn bóp c.h.ế.t ? Giờ thì đến lượt bà !"
Chỉ một tiếng "đông" trầm đục, gáy Phan Khiết đập mạnh bia mộ của Thẩm An Nhu, m.á.u tuôn ngay lập tức.
Thạch Nhã Cầm đắc ý: "Đáng đời! Bà nên xuống địa huân cùng với đứa con gái tiện nhân chổi của bà !"
Phan Khiết tức đến run rẩy, đôi mắt đỏ rực từ từ ngẩng lên, nghiến răng nghiến lợi thốt từng chữ.
"Bà cái gì?"
" con gái bà là thứ chổi liêm sỉ..."
Lời dứt, Phan Khiết đột nhiên vùng dậy, dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh một cái.
"Dám c.h.ử.i con gái , bà c.h.ế.t !!"
"A——"
Chỉ một tiếng hét thê lương, Thạch Nhã Cầm mất kiểm soát lảo đảo lùi mấy bước.
"Quảng" một tiếng, kèm theo âm thanh như nứt vỡ, Thạch Nhã Cầm trợn trừng mắt, lưng đập bia mộ của Chiến Dật Hiên, men theo bia mộ từ từ ngã xuống đất.
Thạch Nhã Cầm khó khăn chuyển động con ngươi, dùng chút sức lực cuối cùng mấp máy môi.
"... sẽ buông tha..."
Lời còn dứt, cơ thể bà mềm nhũn đổ sang một bên.
Đôi mắt mang theo sự phẫn nộ cùng cam tâm đó, cũng giống như ánh mắt của Chiến Dật Hiên trong di ảnh, hình, còn sức sống.
Đầu óc Phan Khiết "ong" một tiếng, chân tay tức khắc tê rần, run rẩy tiến lên đá đá Thạch Nhã Cầm.
"Bà... bà đừng giả c.h.ế.t nhé!"
Người đất cho bà bất kỳ phản ứng nào, Phan Khiết ngẩng đầu lên liền thấy vệt m.á.u đỏ thẫm góc nhọn của tấm bia đá vuông vức.
Nhìn kỹ , góc bia mộ va đập vỡ mất một nửa, phần còn thậm chí còn nứt toác .
Đồng t.ử Phan Khiết co rút dữ dội.
"Nếu... nếu mà đập góc nhọn , chẳng là mất mạng chắc ?"
Nói cách khác...
"Bà ... bà c.h.ế.t ?!"
"Á á á!!"
Nỗi kinh hoàng đạt đến đỉnh điểm lúc , Phan Khiết run rẩy nhảy b.ắ.n xa.
Bà tự chủ mà gào thét khản cả giọng.
"Làm cái gì thế hả? Có viếng mộ văn minh , la hét cái gì ở nghĩa trang thế——"
Quản lý nghĩa trang tiếng chạy đến, đang nhíu mày mất kiên nhẫn dạy bảo, tiến lên kỹ một cái, mặt cắt còn giọt m.á.u.
"G.i.ế.c , g.i.ế.c !!"
Quản lý Phan Khiết như Diêm Vương, lăn bò chạy về phía văn phòng.
Chẳng mấy chốc, từ ngoài nghĩa trang truyền đến tiếng còi cảnh sát từ xa đến gần.
Phan Khiết lúc mới hồn, trong cơn hoảng loạn tột độ, bà chạy.
phát hiện nghĩa trang bao quanh bởi tường rào, chỉ một lối duy nhất lúc .
Mà lúc , tiếng còi cảnh sát chính là truyền đến từ hướng đó, còn đường chạy.
Bà như lập tức mất hết sức lực, tuyệt vọng sụp xuống đất.
Xoay bia mộ của con gái, ôm chầm lấy, tiếng nức nở bùng phát.
"Nhu Nhu, đời coi như xong đời !!"
"Rõ ràng là Thạch Nhã Cầm đẩy , bà chịu nổi va đập như thế, cứ thế mà c.h.ế.t chứ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-khong-the-chay-thoat-chien-gia-nang-luc-manh-lai-kheo-chieu-vo/chuong-565.html.]
Bà đối diện với bia mộ, trút hết nỗi hoảng loạn trong lòng lúc .
"Nhu Nhu, đây? Giờ còn gì cả, nếu tù, đến một thăm cũng , chẳng sẽ đám trong tù bắt nạt đến c.h.ế.t !"
Chỉ cần nghĩ thôi, Phan Khiết cũng thể hình dung nửa đời của trong tù sẽ thê t.h.ả.m đến mức nào.
Đến cuối cùng, bà ngay cả sức để cũng còn, tựa bia mộ.
Tuyệt vọng những chiếc lá khô còn sót rụng xuống từng chiếc một từ đầu cành.
Dường như thấy chính tàn tạ nơi nương tựa, tuyệt vọng lẩm bẩm.
"Hay là cũng c.h.ế.t quách cho xong..."
Trong đại viện quân khu.
Thẩm Lê và Chiến Cảnh Hoài còn tới cửa nhà, Chiến lão gia t.ử và Khương Thư Lan tin vội vàng nghênh đón.
Thẩm Lê liếc mắt thấy , lập tức nở nụ rạng rỡ, như một cô gái nhỏ vội vàng vẫy tay với .
"Mẹ, con về đây!"
Khương Thư Lan nhanh ch.óng xác định con gái trong đám đông, lập tức tăng tốc bước tới, ôm chầm lấy Thẩm Lê.
Hai con vô cùng thiết.
"Bảo bối của , cuối cùng con cũng về , nhớ con c.h.ế.t ."
Bà giống như ba năm năm gặp con gái, vô cùng xúc động.
Thẩm Lê tựa lòng , chút buồn trách móc.
"Mẹ, tối qua chúng mới gặp mà, còn mang đồ ăn ngon cho con nữa, mới cách mấy tiếng mà quên ?"
Lần đầu tiên Khương Thư Lan bày giọng điệu lý lẽ, dùng ngón tay quẹt nhẹ lên ch.óp mũi con gái.
"Mẹ quan tâm, tóm là nhớ bảo bối của , ý kiến gì ?"
"Dạ , con cũng siêu cấp nhớ , yêu nhất đời."
Thẩm Lê dỗ dành.
Người bên cạnh thấy cũng cảm thấy khung cảnh thật ấm áp, nhịn mà theo.
Đang chuyện, phía Khương Thư Lan vang lên một giọng ôn văn nhã nhặn, chào hỏi Chiến Cảnh Hoài.
"Cảnh Hoài, chuyến hộ tống Tiểu Lê và ba, vất vả cho con , chú và Thư Lan nấu cháo táo đỏ hoài sơn cho , lát nữa nhớ uống nhiều mấy bát nhé."
Giọng rõ ràng là đầu thấy, nhưng Thẩm Lê hề cảm thấy xa lạ, trái còn nảy sinh cảm giác thiết khó hiểu.
Thẩm Lê rời khỏi lòng Khương Thư Lan, ngẩng đầu lên.
Chỉ thấy chuyện mặc một bộ âu phục mới tinh phối cùng áo khoác đại y chính thức.
Tóc rõ ràng mới cắt, trông gọn gàng và tinh , thứ đều như chăm chút kỹ lưỡng.
Trên khuôn mặt mang nét tri thức đó nở nụ , dịu cảm giác lạnh lùng vốn một cách hảo.
Chỉ là khi về phía Thẩm Lê, trong nụ của đàn ông thêm vài phần căng thẳng khó nhận .
"Tiểu Lê, chào con, đầu gặp mặt."
Nhìn rõ diện mạo đối phương, Thẩm Lê sững .
Trong lúc ngây , cô cảm nhận rõ ràng miếng ngọc bội n.g.ự.c đang tỏa nhiệt âm ỉ.
Thẩm Lê giật một cái, theo bản năng đưa tay áp lên ngọc bội.
Xác nhận nhiệt độ giả, đó cô căng thẳng quanh.
Chiến ông nội, ông ngoại, , Chiến đại ca——
Mọi đều bình an vô sự ở mặt cô.