Quân Hôn Không Thể Chạy Thoát! Chiến Gia Năng Lực Mạnh Lại Khéo Chiều Vợ - Chương 588

Cập nhật lúc: 2026-01-19 14:26:56
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mọi yên tâm hơn một chút.

 

"Cũng đúng, là do chúng nhất thời mừng quá hóa lo, căng thẳng quá mức ."

 

" mà ——" Cố Ngôn Thu nghĩ điều gì đó, khỏi lo lắng, "Tiểu Lê, công việc và học hành của con..."

 

"Cái thì càng cần lo lắng ạ." Thẩm Lê mỉm : "Chuyện công việc thể hướng dẫn từ xa, chương trình đại học của con kết thúc, học vị tiến sĩ cũng lấy xong thời hạn."

 

"Chỉ là với tư cách là nghiên cứu viên đặc biệt của trường, thỉnh thoảng con vẫn cần trường giảng dạy."

 

" cũng cần lo lắng, chỉ là giảng dạy thôi mà, cũng quá nhiều tiết học, sẽ ảnh hưởng gì ạ."

 

Chiến Ngạn Khanh và Cố Ngôn Thu kinh ngạc .

 

Họ việc trong quân đội thời gian dài, hiếm khi trở về.

 

Chỉ con dâu nhà là nhân vật trọng điểm quốc gia bồi dưỡng.

 

ngờ cô tuổi còn trẻ như thành thành tựu mà khác mất nửa đời mới thành .

 

Đừng là m.a.n.g t.h.a.i nghỉ phép, dù lúc nghỉ hưu tại chỗ, e rằng cũng ai ý kiến gì.

 

Hai vợ chồng nhịn cảm thán: "Cái cũng quá lợi hại ."

 

" , thể một cô gái ưu tú như Tiểu Lê con dâu, đúng là phúc đức mấy đời nhà chúng tích ."

 

Khương Thư Lan và Khương lão gia t.ử cũng vô cùng tự hào.

 

Khương Thư Lan mỉm xoa đầu con gái: "Có Tiểu Lê ở đây, là phúc khí của cả gia đình chúng ."

 

Được các bậc bề vây quanh quan tâm bồi bổ suốt cả buổi chiều, mãi đến tận chạng vạng tối, Thẩm Lê và Chiến Cảnh Hoài mới rảnh rỗi rời .

 

Trở về phòng cưới, Thẩm Lê túi lớn túi nhỏ "sự quan tâm của lớn" tay Chiến Cảnh Hoài, nhịn mỉm thở dài một tiếng.

 

"Ba và ông ngoại họ cũng quá căng thẳng vì em , thực cần thiết ——"

 

Lời mới một nửa, liền thấy Chiến Cảnh Hoài lấy từ trong gian một tấm đệm lót lưng chức năng massage, nhanh tay lẹ mắt lót thắt lưng cô ghế sofa.

 

Thẩm Lê bật .

 

Sao cũng ông ngoại và đồng hóa ?

 

Ánh mắt Chiến Cảnh Hoài dịu dàng rơi lên bụng nhỏ của cô.

 

Bàn tay ấm nóng của đàn ông nhẹ nhàng phủ lên, thử xem thể cảm nhận sự hiện diện của em bé .

 

"Tiểu Lê, cho đến giờ vẫn chút dám tin."

 

Thẩm Lê cũng thở một : " , em cũng chút hồn, tự dưng em bé nhỉ?"

 

Trùng sinh trở , cô chỉ bảo vệ nhà, cùng Chiến Cảnh Hoài ở bên sống kiếp .

 

Vẫn từng nghĩ đến chuyện con cái.

 

"Niềm vui bất ngờ thực sự chút đột ngột."

 

Trong đôi lông mày của Chiến Cảnh Hoài, lộ vẻ thâm tình độc nhất chỉ dành cho Thẩm Lê.

 

Khóe môi khẽ nhếch lên, đưa tay vuốt ve mái tóc dài của cô.

 

Giây tiếp theo, đôi môi mỏng của đàn ông ép tới.

 

Một nụ hôn triền miên dịu dàng, khiến Thẩm Lê cảm thấy cả như sắp tan chảy.

 

Động tác Chiến Cảnh Hoài nâng lấy má Thẩm Lê thành kính và chân thành.

 

Cô thậm chí thể cảm nhận bàn tay đang khẽ run rẩy.

 

Giơ tay ôm lấy cổ đàn ông, Thẩm Lê thuận theo lực đạo hôn , ngửa ghế sofa.

 

Chiến Cảnh Hoài cẩn thận từng chút một, sợ ép trúng bụng cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-khong-the-chay-thoat-chien-gia-nang-luc-manh-lai-kheo-chieu-vo/chuong-588.html.]

 

Ngược là Thẩm Lê lên, cô khẽ giọng : "Làm gì mà mỏng manh như chứ?"

 

Vừa , cô đưa tay kéo cà vạt của đàn ông xuống, chủ động dâng lên đôi môi đỏ mọng.

 

Nụ hôn , ngay lập tức đốt cháy nhiệt độ xung quanh.

 

Cả hai đều động tình.

 

Trong căn phòng yên tĩnh chỉ thể thấy tiếng cô gái thỉnh thoảng hừ nhẹ một tiếng.

 

Giọng mềm mại kiều mị động lòng đó, khiến Chiến Cảnh Hoài suýt chút nữa mất khống chế.

 

Không qua bao lâu.

 

Thẩm Lê thất thần ngửa ghế sofa, vẫn hồn.

 

Nghĩ đến chủ động trêu chọc khiêu khích, sắc mặt muộn màng của cô đỏ bừng.

 

Vùi mặt chiếc gối ôm, cô chỉ lộ đôi mắt, Chiến Cảnh Hoài đang bận rộn trong bếp.

 

Cái ngoảnh đầu mỉm thỉnh thoảng của đàn ông, đều sẽ gợi tình cảnh , khiến nóng má cô liên tục bốc lên.

 

Không , cứ nghĩ tiếp như , cô sẽ biến thành khoai lang nướng trong lò mất.

 

Thẩm Lê cưỡng ép chuyển dời sự chú ý, gọi Tiểu Ái trong gian.

 

"Tiểu Ái, chúng tới xác nhận phương án nghiên cứu của gian ."

 

Sinh một sinh mạng mới vốn là chuyện , nhưng tổn thương gây cho phụ nữ thực sự quá lớn.

 

Lại là thể vãn hồi, khiến ít phụ nữ khi sinh con đều chìm đắm trong đau khổ suốt nửa đời còn .

 

Chuyện ngược trở thành chuyện khiến phụ nữ mà khiếp sợ.

 

Nếu phương pháp cải thiện, cho dù chỉ là đổi một chút thôi, cũng thể giảm bớt phần nào đau khổ cho phụ nữ.

 

Thời gian tiếp theo, Thẩm Lê hầu như đều ở Viện nghiên cứu bộ đội.

 

Sau khi kế hoạch của Thẩm Lê, bộ đội vô cùng tâm lý phân phối cho Thẩm Lê một căn hộ tầng một trong khu tập thể nhà.

 

Căn hộ sáng sủa rộng rãi, ngoài phòng ngủ chính , chỉ riêng phòng khách ba phòng, cộng thêm một cái sân độc lập.

 

Lúc nghỉ trưa, Thẩm Lê trong sân, tựa lòng Chiến Cảnh Hoài mây trôi nước chảy, nhịn cảm thán.

 

"Không ngờ ở khu tập thể nhà cũng khá thoải mái đấy chứ."

 

Đôi lông mày Chiến Cảnh Hoài cong lên, khẽ nhẹ nhàng vuốt ve phần bụng nhô lên của Thẩm Lê, trong ánh mắt đều mang theo sự từ ái.

 

"Đợi em bé đời, chỉ sợ em sẽ thấy quá náo nhiệt cho xem."

 

Thẩm Lê cũng : "Cũng đúng, đợi nhóc con trong bụng đời, khối việc cho chúng bận rộn."

 

Cô thậm chí thể tưởng tượng cả căn phòng vang vọng tiếng oa oa, hoặc tiếng hố hố của nhóc con .

 

Thế mà chút cảm giác hạnh phúc tự nhiên sinh .

 

" ." Chiến Cảnh Hoài nghiêm sắc mặt: "Mấy ngày nay bận huấn luyện, quên mất hỏi em, tình hình em bé thế nào ?"

 

Kể từ khi Thẩm Lê xác nhận m.a.n.g t.h.a.i đến nay, trong khi dưỡng thai, cô lấy chính bản và em bé dữ liệu tham khảo.

 

Tại viện nghiên cứu thành lập một nhóm chuyên án nhỏ.

 

Lấy dữ liệu hỗ trợ, cung cấp mẫu cho nghiên cứu giảm thiểu sự đau đớn khi phân mẫu cho sản phụ.

 

"Gần đây các chỉ của hai em bé trong bụng đều ."

 

Nói đến đây, nơi khóe mắt chân mày của Thẩm Lê khỏi nhuộm lên nụ dịu dàng.

 

"Từ ngày đầu tiên ghi chép dữ liệu đến nay, tình hình của em bé vẫn luôn định, ở trong bụng em đặc biệt ngoan."

 

 

Loading...