Quân Hôn Không Thể Chạy Thoát! Chiến Gia Năng Lực Mạnh Lại Khéo Chiều Vợ - Chương 595

Cập nhật lúc: 2026-01-19 14:27:04
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chiến Cảnh Hoài: ...

 

"Phụt!"

 

Hai lính gác xem náo nhiệt nhất thời nhịn , bật thành tiếng.

 

Nghe giọng điệu của Chiến Cảnh Hoài đột nhiên dừng , hai bé cẩn thận ngẩng đầu lên, nhanh ch.óng nhận .

 

"Ba ơi, tụi con xin ."

 

"Ba ơi, đều là tụi con đúng, tụi con về sẽ xin bà ngoại và bà nội ngay."

 

Nhận thì nhanh thật đấy.

 

Trẻ con tuổi còn nhỏ, Chiến Cảnh Hoài cũng nỡ trách mắng, thở dài một tiếng dễ nhận , vẻ mặt dịu nữa.

 

"Ừm, các con..."

 

Chữ "Ừm" thốt , hai bé dường như mở một cái công tắc nào đó, đôi mắt nhỏ sáng lấp lánh như , hưng phấn cắt ngang lời một cách trực tiếp.

 

"Vậy giờ tụi con thể gặp ạ?!"

 

Chiến Cảnh Hoài: ...

 

Anh huấn luyện bao giờ thấy nghẹn khuất như thế .

 

là đàn gảy tai trâu, mà khổ nỗi hai con trâu nhỏ là của nhà .

 

"Ha ha ha ha ha——"

 

Hai lính gác đến đỏ cả mặt.

 

Chiến Cảnh Hoài định nghiêm mặt mắng tiếp thì thấy con gái nhỏ cao tới đầu gối nhà tội nghiệp sáp gần.

 

Cô bé ôm lấy bắp chân , khuôn mặt nhỏ mềm mại áp , giọng điệu tủi hết mức.

 

"Ba ơi, tụi con nhiều ngày gặp ba , Hề Hề nhớ ba lắm lắm, ba nhớ Hề Hề ?"

 

Thậm chí cần đến Chi Chi trận, trái tim Chiến Cảnh Hoài tan chảy thành một vũng nước.

 

Anh thở dài một tiếng, cúi bế Thẩm Yến Hề lên.

 

"Chuyện là ba đúng."

 

"Lần thôi nhé, chuyện gì thì gọi điện thoại cho ba , đừng để bà ngoại và bà nội lo lắng, ?"

 

Hề Hề ngoan ngoãn gật đầu, chuyện lập tức cho qua.

 

Chiến Cảnh Hoài một tay bế con gái, một tay dắt con trai, khi đăng ký báo cáo với lính gác thì viện, chờ tòa nhà văn phòng chính.

 

Chi Chi bĩu cái môi nhỏ, lầm bầm nhỏ giọng: "Ba tiêu chuẩn kép!"

 

Lầm bầm thì lầm bầm, nhưng nhóc thể giận nổi em gái.

 

Ai bảo em gái giống đến thế chứ?

 

Vừa thông minh xinh , nhóc cũng siêu siêu thích em gái luôn!

 

Ngoài chuyện em gái cùng họ với yêu quý nhất khiến nhóc ghen tị c.h.ế.t ?

 

Một lúc , bóng dáng cực kỳ giống em gái thuận theo cầu thang xuống.

 

"Chi Chi, Hề Hề!"

 

Hai bé mắt sáng rực, lập tức nhào tới, mỗi đứa chiếm một cái chân , ôm c.h.ặ.t lấy, dụi lấy dụi để một cách điên cuồng.

 

"Mẹ ơi, tụi con nhớ quá!"

 

"Huhu, đều về thăm Hề Hề."

 

Thẩm Lê áy náy xoa xoa đầu nhỏ của hai bảo bối, một phen vỗ về an ủi.

 

Ngẩng đầu lên thẳng mắt Chiến Cảnh Hoài, cả hai đều bất lực mà xót xa.

 

"Chúng đưa hai bảo bối ngoài dạo một lát ."

 

Thẩm Lê đề nghị.

 

Chiến Cảnh Hoài tiến lên, xót xa nắm tay Thẩm Lê.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-khong-the-chay-thoat-chien-gia-nang-luc-manh-lai-kheo-chieu-vo/chuong-595.html.]

 

"Có mệt quá em?"

 

Thẩm Lê mỉm hài lòng, lắc đầu: "Không , để nghỉ ngơi luôn."

 

Hai mỗi dắt một đứa trẻ, dọc theo con đường chính dẫn thẳng cổng lớn, chậm rãi xuyên qua khu bộ đội.

 

Ở đầu con đường, Lâm Thư sinh con xong trở đo đạc xong trạng thái thể lực.

 

Nhìn dữ liệu bên trong cơ thể nhanh ch.óng hồi phục, cô thở phào nhẹ nhõm.

 

"Cũng nhờ thiết bảo vệ t.h.a.i kỳ và giáo trình do Tiểu Lê nghiên cứu , cuối cùng cũng trì hoãn quá lâu."

 

Lục Trì thì ngạc nhiên cô một cái, rõ ràng là xót xa, nhưng lời mang theo mấy phần cảm xúc kỳ lạ.

 

"Lâm Thư, rốt cuộc em là phụ nữ , khác đều lo lắng cho vóc dáng và sức khỏe, em đang lo lắng cho thể lực?"

 

Lâm Thư khách sáo, giơ chân lên đá luôn.

 

"Vóc dáng thì cái ích gì, thích thì tùy!"

 

"Nếu , cần ngừng huấn luyện mười tháng ? Còn mặt mũi !"

 

Lục Trì ôm lấy bắp chân đá đau, ngũ quan nhăn nhúm : "Anh dù cũng là chồng em mà, em đá thật đấy ?!"

 

"Hơn nữa em cũng ngừng hẳn mười tháng, hai tháng đầu em chẳng vẫn kiên trì loăng quăng trong bộ đội đó ?"

 

Lâm Thư bồi thêm một cú nữa.

 

Hai bé tinh mắt thấy họ, khuôn mặt nhỏ lập tức nở nụ , sức vẫy đôi tay nhỏ nhắn với họ.

 

"Dì Lâm Thư, chú Lục Trì!"

 

Nhìn thấy là hai bé, nỗi oán hận của Lâm Thư tan biến ngay lập tức, bước nhanh vài bước tới ôm lấy hai đứa, vui mừng để cho hết.

 

"Chi Chi Hề Hề, dì cuối cùng cũng gặp các con ."

 

Hai bé hì hì: "Dì ơi, dì còn xinh hơn lúc mang em bé nữa đó!"

 

Lời lọt tai Lâm Thư khiến cô vui như mở cờ trong bụng, kìm mà cảm thán.

 

"Thật , con nhà dì mà giống như các con thì mấy."

 

"Giống dì cũng , ít nhất thì cũng giống Lục Trì."

 

Vừa , cô lườm Lục Trì một cái.

 

Lục Trì: Uất ức, nhưng dám .

 

Two bé nghiêm túc gật đầu.

 

"Chắc chắn mà, em bé giống dì Lâm Thư sẽ xinh !"

 

"Nếu mà giống chú Lục Trì..."

 

Thì cũng tội nghiệp quá !

 

Hai bé thôi: "Mẹ tôn trọng lòng tự trọng của khác, tụi con nữa ."

 

Ngay lập tức, như âm thanh vỡ vụn gì đó phát từ Lục Trì.

 

Lục Trì ôm tim, nước mắt.

 

Sẩm tối, Thẩm Lê và Chiến Cảnh Hoài mỗi bế con gái và con trai trở về đại viện gia đình.

 

Một nhóm chị em quân tẩu mới dọn đại viện đang trong sân trò chuyện.

 

Quay đầu thấy là Chiến Cảnh Hoài và Thẩm Lê, nhịn mà lộ ánh mắt sùng bái kính phục, vội vàng mỉm chào hỏi, đầu kìm mà cảm thán.

 

"Chiến Thủ trưởng công lao hiển hách, bác sĩ Thẩm y thuật lừng danh thế giới, con cái nhà sẽ xuất sắc đến nhường nào đây..."

 

Vừa đẩy cửa nhà , hai bé lập tức phát hiện mấy khung ảnh mới bày ở huyền quan, hưng phấn nhào tới.

 

Trong ảnh là ba đang cửa Hội trường Thủ đô, còn nhiều nhiều ông bà mà chỉ thấy trong lễ duyệt binh.

 

Hai bé đôi mắt sáng rực, thấy mới lạ vô cùng.

 

"Mẹ ơi ơi, đây là ba đang ạ, tòa thành màu đỏ phía to quá khí thế quá!"

 

 

Loading...