Một cô gái lành mà để vóc dáng biến dạng , gương mặt cũng già nua nhiều, ai mà cô chỉ kém Tô Nghiên hai ba tuổi?
Người khác ba mươi bốn ba mươi lăm trông như mới hai mươi mấy, Lục Xu ba mươi bảy ba mươi tám trông ít nhất bốn mươi mấy, trông còn già hơn cả Lục Đình.
Ngay cả Cố Lê vốn luôn việc ở đoàn văn công trông còn trẻ trung hơn cô nhiều. Sinh nhiều đành, con cái chẳng đứa nào học hành giỏi giang xuất sắc, thành tích còn bằng cháu trai cháu gái của cô .
Vì khi Lục Xu chủ động bắt chuyện với , Hoa Lệ chỉ hời hợt đáp vài câu, Hoa Tĩnh Lục Xu cũng khỏi cảm thán.
Bà với Tô Nghiên: "Thằng bé Nhất Minh lúc sinh nặng bảy cân sáu lượng, lúc đó cô thấy lớn lên nó chắc chắn tầm thường, ngờ thằng bé tiền đồ như ."
"Đa tạ cô út giúp trông nom Nhất Minh."
"Cảm ơn cái gì chứ, cô còn cảm ơn cháu đấy, nếu Lục Đình giúp tìm việc cho con gái lớn nhà cô, ngày tháng bây giờ của nó cũng như ."
Hoa Lệ cũng cảm thấy nhà em gái gặp vận may, hưởng sái hào quang của nhà chị cả, khiến cho con gái lớn của em còn sống hơn cả con gái , xem cô năng với nhà chị cả mới .
Người nhà họ Tô thấy Tô Nghiên sống như đều mừng cho cô.
Ở thời đại , hễ đến tháng Chạp, nếu thăm họ hàng, lúc về họ ít nhiều gì cũng chuẩn quà mang về.
Ngày Tết mời họ đến ăn tiệc, thể để họ hàng về tay , nếu đặc sản địa phương thì chẳng vẫn còn gian ?
Trước khi , Tô Nghiên tặng cho tất cả họ hàng hai bên, mỗi hộ một tảng thịt lợn, hai cân hồng táo, một cân kẹo quýt thủ công, một túi mứt, bốn món quà quà Tết tặng họ.
Tất nhiên quà Tết cho nhà ngoại đều dùng xe ba gác chở về, Hoa Mẫn và Lục Phong Niên dù thấy cũng gì.
Mấy đứa em của Lục Đình càng xen chuyện riêng của nhà cả, cô em dâu thứ ba dù ngưỡng mộ đố kỵ cũng mặt, cùng lắm là họ lén lút bàn tán lưng thôi.
Đêm Giao thừa năm đó, giường lò đ.á.n.h bài tán gẫu, Trần Ngọc Hòa hỏi ý kiến Tô Nghiên: "Chị dâu, bây giờ lén lút bắt đầu buôn bán , chị xem qua Tết em nên chợ bày sạp ?"
"Em định gì?"
"Em mượn xe ba gác của chị, chở bánh bao màn thầu chợ bán."
"Ý tưởng của em , nhưng xe ba gác chị cho mượn , vì qua Tết chị cũng bắt đầu buôn bán."
"Chị dâu định bán gì?"
"Đồ kho chứ gì!"
"Đồ kho gì ạ?"
"Đầu lợn kho, móng giò kho, lưỡi lợn, tim lợn, đuôi lợn, đại tràng, bao t.ử lợn... những thứ đều thể kho, còn thể kho gà kho vịt kho đồ chay nữa."
"Hả? chị lấy nhiều phiếu thịt thế?"
Tô Nghiên mỉm giải thích, trong gian nuôi tám con lợn nái, lợn thịt thể xuất chuồng sáu bảy mươi con, ba ngày mổ một con cũng đủ gối đầu cho đến khi mẻ lợn con tiếp theo xuất chuồng.
Nếu đủ thì chẳng vẫn còn lò mổ ? Vẫn đủ nữa thì bảo Lục Đình đến trại nuôi lợn quân khu mua vài con lợn, vẫn thể mua .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-nong-bong-muon-nam-yen-ma-lai-vo-tinh-vui-dap-bach-nguyet-quang-cua-anh-ta/chuong-455.html.]
Tô Nghiên định qua Tết sẽ mở cửa sổ kính của dãy phòng đảo tọa ở tiền viện, hướng mặt đường bán đồ kho, lúc đó bảo cô đến giúp trông coi, còn cô thì đạp xe ba gác chở đồ kho chợ bán.
Đừng coi khinh bán đồ kho là buôn bán nhỏ, tiền kiếm từ bán đồ kho hề ít , đợi khi đồ kho nhà cô nổi danh, khách hàng từ xa danh tìm đến, cô sẽ mở nhà hàng tư nhân của nhà họ Lục .
Những việc kinh doanh khác cứ từ từ mà , dẫu bây giờ vẫn chính thức công bố cải cách mở cửa, tiền là kiếm hết, cô cũng cần vội vàng như .
Chương 364 Người đến trung niên
Mùng ba tất cả họ hàng rời , Lục Đình cũng về đại viện quân khu , Tô Nghiên dứt khoát dài ở nhà nghỉ ngơi thật hai ngày, việc nhà thì giao cho mấy đứa trẻ.
Thời gian qua cô mệt lử, nhà đông khách khứa luôn việc xuể, tối đến còn chồng "vùi hoa dập liễu".
Ban ngày lụng cả ngày, rõ ràng cô mệt , nhưng hễ đến tối là cô càng càng hăng, lẽ phụ nữ tuổi tác càng lớn thì nhu cầu thực sự càng nhiều chăng!
Vừa nghĩ đến đàn ông của , Tô Nghiên thẹn thùng thôi, cái lão đàn ông thối tha đó tuổi càng lớn càng chơi bạo, lên giường là bắt đầu lời sến súa, còn thích hỏi cảm nhận của cô trong lúc vận động, hài lòng , nếu cô lên tiếng, luôn cách khiến cô thét lên.
Chớp mắt một cái mười sáu năm trôi qua , thời gian trôi nhanh thật đấy, Tô Nghiên chằm chằm gương soi tới soi lui, gương mặt vẫn còn mọng nước như .
Trong kho cất mấy chục cân yến sào, vài năm ăn hết , may mà gian nên trái cây bao giờ đứt đoạn.
Muốn da dẻ trẻ trung, ăn nhiều trái cây uống nhiều nước, ăn uống hợp lý, ít thức khuya ngủ sớm dậy sớm, tâm trạng , đảm bảo sẽ dễ già .
Lục Xu cô chính là rỗi kiếm chuyện , sinh hết đứa đến đứa khác, ban ngày , tan về việc nhà chăm con còn thích lo chuyện bao đồng, cô già thì ai già?
Nếu cô thể sinh ít hai ba đứa, ngày tháng cũng đến nỗi như .
Hai giờ chiều mùng năm, Tô Nghiên lấy kem dưỡng da bôi nhẹ lên khóe mắt.
"Mẹ, con ?" Ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa.
"Vào , cửa gian ngoài khóa ."
Lục Nhất Minh : "Mẹ, em trai em gái rạp chiếu phim xem phim ạ."
"Sao tụi nó xem phim thế?"
"Chẳng tụi nó xưởng phim chọn trúng ? Tụi nó xem khác diễn xuất thế nào."
Tô Nghiên khỏi phòng, sinh ba đang chơi đùa, hỏi: "Các con rạp chiếu phim xem phim ?"
Lục Dật Ninh đến bên cạnh Tô Nghiên kéo tay cô nũng nịu: "Mẹ ơi, thể xem phim cùng tụi con ?"
Tô Nghiên khẽ nhéo cái má phúng phính của con gái, trêu chọc: "Trong nhà tivi còn đủ cho các con xem ?"
Lục Dật Nhu mỉm bẽn lẽn: "Nghe Tết phim lắm, con cùng các xem thử."
"Được , trêu con nữa, chiều nay chúng xem nhé!"
Cô chỉ mỗi đứa con gái , thương con bé thì thương ai? Mỗi mùa hè cô đều kiềm chế tay , cứ may thêm cho con gái vài bộ váy xinh .