Hiện tại cô cảm thấy suy nghĩ của là sai lầm, gia đình là chuyện của hai , cô là phụ nữ, cái nhà nên đổ hết lên vai cô.
Nếu cô nữ cường nhân, kiếm tiền tiêu hết, để Lục Đình mang tiền đó chơi bời phụ nữ ?
cô cam tâm buông bỏ sự nghiệp để buông xuôi, hiện tại cô vô cùng mâu thuẫn, tiếp tục dốc sức cho sự nghiệp quẳng chồng con sang một bên?
Đàn ông đúng là thể quẳng sang một bên, Lục Đình nếu phản bội cô thì cô trực tiếp ly hôn, bốn đứa con cô tự nuôi nấng, các con nếu ăn của cô uống của cô mà còn oán trách cô, cô sẽ tống khứ tất cả khỏi cửa.
Dù gian cũng liên kết linh hồn , cô thể đổi tiền thành vàng cất trong gian, đời đời kiếp kiếp đều thể sống sung sướng.
Tô Nghiên nghĩ mãi tựa sofa ngủ lúc nào , khi tỉnh dậy là ba giờ, tùy tiện ăn chút trái cây nhân lúc đầu cầu thang liền khỏi gian, bộ trạm xe buýt một bắt xe về nhà.
Lục Đình trở về văn phòng sắc mặt vô cùng khó coi, buổi chiều họp với cấp một lát, liền bảo tài xế sắp xếp đưa về thành phố.
Đồ đạc còn thu dọn xong, cửa văn phòng gõ vang, Lục Đình mở cửa , thấy là Tân Hân, đúng là "họa vô đơn chí", thật sự c.h.ế.t đây mà.
Lục Đình mở toang cửa văn phòng, vội vàng lùi mấy bước, lạnh lùng lên tiếng: "Đồng chí Tân Hân, cô việc gì? Chuyện của đội y tế các cô thể tìm Chính ủy."
Tân Hân thật sự ngờ Lục Sư đoàn trưởng chuyện với như , chắc chắn là vợ ở lưng cô, nghi ngờ động cơ của cô , cô còn bắt đầu hành động mà, tuyệt đối thể bỏ qua như .
Vợ Lục Sư đoàn trưởng tuy còn trẻ, nhưng tuổi thực tế chắc cũng gần bốn mươi chứ, đàn ông bốn mươi một đóa hoa, phụ nữ bốn mươi như bã đậu.
Người đàn bà đó dù xinh dáng thì , ăn diện, mặc quần đen mặc áo ngắn tay hoa hòe hoa sói, khác gì mấy bà thím bà chị trong đại viện chứ?
Đã sinh bốn đứa con, cái bụng chắc nhăn nheo như quả bóng xì chứ?
Cô còn trẻ cơ thể săn chắc, chỉ cần Lục Sư đoàn trưởng thích cô, cô những thể ăn mặc rạng rỡ mặt , mà còn thể khiến cảm nhận niềm vui khác biệt mà cơ thể trẻ trung mang .
"Lục Sư đoàn trưởng, đều tại em , sớm chị dâu sẽ về, em tìm khác mượn sách . Lục Sư đoàn trưởng, chị dâu hiểu lầm em ? Hay là để em giải thích rõ ràng với chị nhé!"
"Không cần, vợ cũng chẳng hiểu lầm cô, cô nếu thời gian đó thì tìm Tiểu đoàn trưởng Chu . Được , cô thể ngoài!"
Tân Hân nhanh ch.óng bước lên, trực tiếp đặt một bức thư lên bàn việc của , "Lục Sư đoàn trưởng, đây là thư xin em gửi , xem qua !"
Lục Đình cuối cùng cũng nhận chút đúng, Tân Hân đầu óc vấn đề ! Thư xin gì chứ, xin cái gì, chẳng lẽ là thư tỏ tình gửi cho !
"Thư cô cầm về , cần thư xin của cô, cô nếu cầm về, sẽ trực tiếp giao bức thư cho thầy giáo của cô."
Chương 382 Thay đổi bắt đầu từ cách ăn mặc
Tân Hân do dự một chút, là lấy thư , lúc tài xế của Lục Đình , "Lục Sư đoàn trưởng, xe chuẩn xong chúng xuất phát thôi!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-nong-bong-muon-nam-yen-ma-lai-vo-tinh-vui-dap-bach-nguyet-quang-cua-anh-ta/chuong-477.html.]
Tân Hân nghĩ bụng, bây giờ mà lấy thư , tài xế chắc chắn sẽ lung tung, thôi thì , ít nhất để Lục Sư đoàn trưởng thấy tâm ý của cô cho cô một cơ hội. Cô chẳng thèm nghĩ ngợi nhân lúc trong văn phòng liền co chân chạy mất.
Lục Đình quát lớn: "Đứng !"
Tài xế hỏi Lục Đình: "Lục Sư đoàn trưởng, đồng chí Tân chạy , là để giúp nhé!"
Lục Đình cau mày chằm chằm bức thư bàn, nên giao cho Chính ủy xử lý giao cho thầy giáo của đồng chí Tân Hân xử lý đây?
Anh day day thái dương, nếu giao cho họ xử lý, chừng còn gây những lời đồn thổi , bức thư rốt cuộc gì cũng , là xé quách cho xong.
nếu để Nghiên Nghiên thì càng hiểu lầm hơn, bây giờ? Thôi kệ, cứ mang thư về bàn bạc với Nghiên Nghiên xem giải quyết thế nào .
Nếu Nghiên Nghiên đồng ý, thì tìm cách điều cô chỗ khác, tránh cô vui. Đồng chí trẻ tuổi cũng thật là, cô thể con gái , ngờ ý đồ với , đúng là nực .
Tô Nghiên về đến nhà gần năm giờ, thời tiết nóng nực, xe buýt bây giờ quạt cũng chẳng điều hòa, dựa việc xe chạy thì gió bên ngoài mới lùa .
Ngay cả gió thổi từ cửa sổ cũng là gió nóng, huống hồ Tô Nghiên cạnh cửa sổ, trưa ăn gì, nóng đến mức suýt chút nữa cô say nắng.
Sau khi về nhà trong trạng thái lảo đảo, cô liền tìm một lọ nước chính khí Hoắc Hương uống , đầu óc mới tỉnh táo , phòng tắm biệt thự gian tắm rửa một cái.
Tô Nghiên quấn khăn tắm quanh , gương lặng lẽ , ngũ quan tinh xảo da dẻ trắng trẻo dáng hề biến dạng, chẳng lẽ là hai ở bên lâu ngày nên cô biến thành một ly nước lọc nhạt nhẽo vô vị?
Nhìn hai chiếc váy hoa kiểu cũ trong túi hành lý, Tô Nghiên lộ vẻ chán ghét vứt sang một bên.
Cô lên tầng ba, tầng cô từng đưa Lục Đình lên bao giờ, vì tầng là bảo tàng sưu tập của cô, nào là túi xách hàng hiệu, giày dép, quần áo, phụ kiện... đều phòng đồ riêng để trưng bày.
Sở dĩ cô đưa Lục Đình lên đây, còn vì tầng ảnh chụp nghệ thuật của cô ở kiếp , cũng như ảnh chụp cùng gia đình và bạn bè ở kiếp .
Tầng Tô Nghiên khóa , chính cô cũng ít khi lên, Lục Đình tự nhiên cũng lên , Lục Đình cũng từng tò mò hỏi cô, cô liền bảo cô cũng từng lên đó.
Tô Nghiên thèm những chiếc túi xách trong tủ kính, trực tiếp phòng đồ lớn, chọn từ giá một chiếc váy lụa tơ tằm màu trắng dáng dài.
Trong phòng đồ loại váy dài màu trắng như thế đến mấy chục chiếc, nào là lụa, voan, vải pha, cotton tinh khiết, voan kính, ren, vải lanh, vải gai... thêu hoa, thêu hoa, dài tay, tay lỡ, sát nách, hai dây... đủ loại kiểu dáng.
Mỗi loại màu sắc gần giống treo cạnh , riêng váy dài mùa hè hai trăm chiếc.
Váy ngắn bộ đồ và áo thun thì còn nhiều hơn, đồ mới còn nguyên mác thì treo lên, đồ mặc qua một hai thì dùng thùng nhựa đựng đồ, mỗi thùng một mã xếp trong kho.