Quân Hôn Nóng Bỏng: Muốn Nằm Yên Mà Lại Vô Tình "Vùi Dập" Bạch Nguyệt Quang Của Anh Ta - Chương 565

Cập nhật lúc: 2026-01-29 13:59:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiền gì dễ kiếm nhất nhỉ, đương nhiên là tiền của phụ nữ , Tô Nghiên chợt nghĩ, dù bà cũng gian, khá am hiểu về ngọc bích, là cũng mở một công ty trang sức ngọc bích ở Cảng Thành.

 

Rủi ro của việc cá cược ngọc (đổ thạch) còn lớn hơn cả chơi chứng khoán, một đao nghèo một đao giàu, Tô Nghiên cũng đ.á.n.h cược một chuyến, cược thắng thì phát tài to, cược thua cùng lắm bà từ đầu.

 

bà cũng tiền, thể sang Myanmar nhập một lô nguyên liệu ngọc bích về, nhưng để bảo đảm an cho bản nhất vẫn nên thuê vài vệ sĩ, những vệ sĩ đó nhất là những quân nhân xuất ngũ đầy chính khí.

 

Nghĩ đến kế hoạch phát tài Tô Nghiên bật , thời đại ăn kinh doanh trang sức ngọc bích cuối cùng đều phát tài to cả.

 

Tô Nghiên cũng đắn đo nữa, dạo chơi bừa bãi hơn một tiếng đồng hồ, mua cho mỗi đứa con hai bộ quần áo, ăn cơm xong thì về.

 

Ở nhà ngủ trưa một tiếng, dậy bắt xe đến trường lái học xe, việc lái bên đường bên trái cũng thích nghi hòm hòm , quen thêm chút quy tắc trường thi nữa, chừng chẳng mấy ngày nữa là thể thi lấy bằng .

 

Trong một tuần tiếp theo, Tô Nghiên những lắp xong cửa chống trộm mà còn lắp xong cả điện thoại nữa, tuần thể lấy bằng lái .

 

Đợi lấy bằng lái, bà dự định mua một chiếc xe nhỏ tầm mười mấy vạn để , đợi bọn trẻ nghỉ đông qua đây, bà thể lái xe đưa chúng chơi khắp nơi.

 

Lại qua một tuần nữa, Tô Nghiên chỉ lấy bằng lái mà còn mua một chiếc xe nhỏ màu đỏ, mua xe về bà cũng chỗ nào để ăn mừng, dứt khoát lái xe đến làng chài Đại Áo, ăn hải sản ngắm biển.

 

Đến làng chài nhỏ ngắm biển, ăn hải sản xong tâm trạng quả nhiên lên hẳn, lúc còn mua thêm ít hải sản khô.

 

Một ngoài, bà sẽ tùy tiện tìm đại một nơi để ở , dù sợ ma cũng đề phòng , Cảng Thành thời đại thật sự loạn, tùy tiện kéo vài chừng họ chính là dân băng đảng.

 

Hơn nữa phim kinh dị thời đại cũng thật sự đáng sợ, nghệ thuật bắt nguồn từ cuộc sống, ai mà ma thật ma giả, cho nên nhất nên nghỉ bên ngoài, vạn nhất ngày nào đó gặp vận rủi thì .

 

Tô Nghiên về đến khu chung cư đỗ xe xong, về đến nhà liền gọi điện cho Lục Đình, điện thoại tuy lắp từ tuần nhưng ban đầu chỉ gọi nội bộ, tuần bà nộp đủ loại giấy tờ mới xin gọi nước ngoài.

 

Không tính cước phí gọi điện theo phút, các loại phí khác cũng ít, lắp một cái điện thoại mà như rước một cụ tổ về , nếu vì tiện lợi bà mới bỏ nhiều tiền thế để lắp điện thoại.

 

Tô Nghiên xem đồng hồ, lúc mới bảy giờ tối, bên phía nước Mỹ chắc là buổi sáng nhỉ, Lục Nhất Minh chắc dậy ?

 

Nghĩ nghĩ vẫn nên gọi cho con trai , bà lục tìm trong gian cuốn sổ địa chỉ, tìm điện thoại nhà chủ trọ gọi qua, reo mấy hồi mới , tiếc là Lục Nhất Minh.

 

Người đó cho bà Lục Nhất Minh mấy ngày nay về đây ở, Tô Nghiên nhờ ông nhắn điện thoại nhà cho Lục Nhất Minh, bảo nó gọi về ngay khi thể.

 

Bốn trăm năm mươi sáu: Cuối cùng cũng liên lạc

 

Không tìm thấy con trai, Tô Nghiên cũng gọi một cuộc về nhà, máy là nhân viên thu ngân.

 

"Alo, xin chào! Cho hỏi tìm ai ạ!"

 

"Tiểu Anh, là Tô Nghiên."

 

"Bà chủ, bà tìm Lục sư trưởng ? Ông về lâu, để tìm ông giúp bà."

 

"Được, lát nữa gọi ."

 

Tô Nghiên tranh thủ từng giây cúp máy thật nhanh, nếu để nhân viên thu ngân tìm Lục Đình chắc đợi mất bốn năm phút, gọi về đại lục còn chuyển tiếp hai , một phút mất hai ba chục đô Cảng, chỗ đó đều là tiền cả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-nong-bong-muon-nam-yen-ma-lai-vo-tinh-vui-dap-bach-nguyet-quang-cua-anh-ta/chuong-565.html.]

 

Đợi tầm năm sáu phút, Tô Nghiên gọi nữa, Lục Đình lập tức máy ngay: "Alo, Nghiên Nghiên ?"

 

"Vâng, là em đây, ở nhà chuyện đều chứ !"

 

"Đều , còn em thì ?"

 

"Em lấy bằng lái , còn mua một chiếc xe nhỏ, nhà cũng sửa xong , em cũng dọn ở luôn, đợi nghỉ đông đưa bọn trẻ qua chơi."

 

"Khi nào em về."

 

"Tuần ."

 

"Được, ."

 

Hai vội vội vàng vàng trò chuyện vài câu, Tô Nghiên cũng cho Lục Đình điện thoại ở Cảng Thành, bảo ông việc gì thì cứ gọi qua bất cứ lúc nào, nhưng ban ngày phần lớn thời gian bà rảnh.

 

Ngày hôm Tô Nghiên dạo qua các cửa hàng trang sức lớn, tìm hiểu thị trường , dạo từ khu sang khu khác, liền mấy ngày trời.

 

Dạo đến hoa cả mắt, cuối cùng tiêu thêm hơn một triệu, mua cho con gái mấy bộ trang sức, dự định để dành cho cô bé của hồi môn khi kết hôn.

 

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, bọn trẻ lớn lên chỉ trong nháy mắt, bà chuẩn cho chúng.

 

Sau cũng chuẩn một ít quà gặp mặt cho các con dâu tương lai, chuẩn cũng là kiếm , dù những trang sức cũng giá trị sưu tầm.

 

Dạo chơi hòm hòm bà định mai mốt sẽ về, khi ngủ cuối cùng bà cũng nhận điện thoại của Lục Nhất Minh gọi cho bà.

 

"Mẹ, là con đây, con là Nhất Minh."

 

"Sao giờ con mới gọi cho , gần mười một giờ ."

 

"Ở đây gần mười hai giờ trưa, con vặn lúc mới rảnh. Mẹ, bây giờ đang ở Cảng Thành ạ?"

 

" , đây là điện thoại nhà mới của chúng , nhưng mai mốt về , đợi qua gọi cho con. Con vẫn chứ, nghỉ hè lấy bằng lái ?"

 

"Vẫn lấy , chắc nghỉ đông mới lấy ạ."

 

"Vậy tiền đó con động linh tinh chứ?"

 

"Mẹ, con nộp hai vạn đó cùng với tiền dư của con tài khoản chứng khoán, lúc thị trường con cũng kiếm tiền , hiện tại trong tài khoản của con mười vạn vốn ."

 

"Cái gì? Lúc , con bảo chơi chứng khoán ?"

 

"Mẹ, tài khoản mở , con đương nhiên thử một chút, đều bảo tình hình , 95% cổ phiếu sẽ giảm, thế là con nghiên cứu xem cổ phiếu nào giảm nhanh, cổ phiếu nào sẽ bật tăng, mua thấp bán cao thao tác cẩn thận, ngờ cũng kiếm tiền. Lúc đầu suýt chút nữa mất sạch vốn liếng của , may mà cuối cùng kiên trì , cổ phiếu bật tăng kiếm một mẻ."

 

Tô Nghiên ngờ con trai "quái" thế, lúc đầu còn bảo chỉ quan sát, đợi bà là trút hết tiền luôn, chẳng lẽ nó sợ mất trắng, đền đến mức tiền ăn cơm ?

 

 

Loading...