"Con mở xem ."
Lục Dật Nhu nhận lấy thỏi vàng, Tô Nghiên thắc mắc hỏi: "Mẹ, mua vàng miếng cho con gì ạ?"
Tô Nghiên trả lời, đưa ba thỏi vàng còn cho ba đứa con trai.
"Mỗi đứa một thỏi, tiền mừng tuổi hàng năm đều là một thỏi vàng, đợi đến khi các con kết hôn thì cho nữa."
Lục Nhất Minh trêu chọc: "Em trai em gái nhỏ hơn con bốn năm tuổi, như chẳng con thiệt thòi quá ."
Lục Dật Ninh đáp : "Anh nếu sợ thiệt thì thể đợi đến khi bọn em kết hôn cùng kết hôn một lượt."
"Được, đợi kết hôn cùng mấy đứa."
Tô Nghiên nhéo mạnh cánh tay Lục Nhất Minh một cái: "Cái thằng ranh , Tết nhất mà năng linh tinh. Nếu hai mươi sáu tuổi mà vẫn kết hôn thì nhà cửa trong gia đình phần của ."
Cô đợi đến hơn năm mươi tuổi mới bế cháu, dù trong nhà cũng sẽ thuê bảo mẫu, thích thì bế một tí, giải quyết sớm chuyện đại sự cả đời của các con, cô cũng sớm rảnh tay.
Lục Nhất Minh tung tẩy thỏi vàng trong tay, tà mị: "Mẹ, nếu con hai mươi lăm tuổi kết hôn thì sẽ chia thêm một căn nhà ? Nếu thì đủ hai mươi tuổi con sẽ tìm đại ai đó để kết hôn ngay."
Lục Dật An lạnh: "Hừ, cả, đang mơ ! Tuổi kết hôn của nam giới là hai mươi hai tuổi."
Lục Nhất Minh quàng tay qua cổ Lục Dật An: "Thằng nhóc mới cao lên một tí bắt đầu phản nghịch , thích đối đầu với cả nhỉ, giỏi đấy."
"Anh cả, thỏi vàng cũng mang , là để em giữ hộ cho."
"Không cần chú giữ, tự tìm hộp cất , để trong két sắt phòng bố là . Mẹ ơi, sang năm con về ăn Tết, nhớ bù tiền mừng tuổi đấy nhé!"
Tô Nghiên : "Biết , Tết cho một thỏi, sinh nhật phát cho mỗi đứa một thỏi coi như quà sinh nhật."
Lục Dật Nhu ảo não: "Mẹ ơi, bao lì xì mừng tuổi cứ đưa tiền mặt cho thực tế ạ, cho vàng miếng thế chỉ để ngắm thôi, chứ tiêu ."
Lục Dật Ninh hỏi ngược : "Em gái, em một thỏi vàng trị giá bao nhiêu tiền ? Nếu em thích bao lì xì, lấy một trăm đồng đổi với em."
Cái thằng ranh còn lừa vàng của con gái cô, nếu đang ngày Tết, cô thật lấy chổi lông gà quất cho nó mấy cái.
Lục Đình liếc xéo Lục Dật Ninh, từ trong túi lấy một cái bao lì xì đưa cho Lục Dật Nhu: "Đến đây, Nhu Nhu, đây là bao lì xì bố cho con, cầm lấy mà tiền tiêu vặt. Thỏi vàng cho con trị giá những ba vạn đồng đấy."
"Con cảm ơn bố ạ. Vàng thì bố giữ hộ con, đợi khi nào con lập gia đình thì đưa cho con ."
Tô Nghiên ngờ vàng đưa đầy mười phút hết về tay . Cô khóa vàng của lũ trẻ két sắt.
Lục Dật Nhu về phòng nghỉ ngơi, ba em Nhất Minh, Dật Ninh, Dật An vẫn im nhúc nhích. Lục Đình hỏi: "Mấy đứa định gì đây?"
Lục Nhất Minh lên tiếng: "Bố, bố cho em gái tiền mừng tuổi, hình như quên mất bọn con ạ?"
"Mẹ các chẳng cho tiền mừng tuổi ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-nong-bong-muon-nam-yen-ma-lai-vo-tinh-vui-dap-bach-nguyet-quang-cua-anh-ta/chuong-604.html.]
"Bố vẫn cho."
"Mấy đứa đứa nào đứa nấy cao hơn cả bố mà còn mở miệng đòi tiền mừng tuổi, bố cũng nên tìm ông bà nội đòi tiền mừng tuổi nhỉ?"
Lục Dật An năng nghiêm túc: "Lý lẽ là như ạ."
Tô Nghiên nén , đem mấy cái bao lì xì chuẩn cho con của cả chia cho ba em: "Cầm lấy, để cho bố các con. Không còn sớm nữa, mấy đứa ngủ sớm , sáng mai còn chúc Tết lớn."
Chương 489 Bị nhắm trúng
Mùng một Tết tuyết rơi trắng xóa, Lục Đình dẫn cả gia đình về tứ hợp viện nhà họ Lục chúc Tết bố , ăn xong bữa trưa thì mang lễ vật chúc Tết các vị lãnh đạo. Nhà uống chén nóng, nhà c.ắ.n ít hạt dưa hạt lạc, loáng cái hết cả buổi chiều.
Rời khỏi nhà vị lãnh đạo cuối cùng, Lục Dật Nhu hỏi Tô Nghiên: "Mẹ, chúng về tự nấu cơm là sang nhà ông bà nội ăn ạ?"
"Lạnh quá, thôi về nhà ."
Nếu sang nhà bố chồng ăn cơm, buổi tối chắc chắn phần lớn sẽ là đồ thừa từ trưa ăn hết. Tô Nghiên nấu ăn đều tính toán định lượng đủ, bày đĩa, món cô nấu cơ bản đều sẽ hết sạch.
Bẹ chồng thì thích dùng bát hải vị to để đựng thức ăn, mỗi là một bát lớn, trưa ăn hết thì tối ăn, tối ăn hết thì mai ăn. Một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày, lúc nào cũng cơm thừa canh cặn ăn hết.
Về đến nhà bảy giờ, Tô Nghiên bảo Lục Dật Nhu cắm một nồi cơm, cô trực tiếp bưng một nồi thịt dê hầm sẵn từ trong tủ lạnh , dặn dò mấy đứa con trai:
"Nhất Minh, con rửa rau mùi, cải thảo, cải bó xôi và nấm. An An, con ngâm ít miến, Ninh Ninh, con rửa sạch cái nồi lẩu đồng, tối nay chúng ăn lẩu thịt dê."
Lục Đình hỏi: "Vậy còn ?"
"Anh nhóm than ."
"Hảo."
Gia đình sáu phân công hợp tác, nhanh ăn món lẩu thịt dê nóng hổi nghi ngút khói.
Lục Dật Ninh ăn một cách thỏa mãn: "Trời lạnh thế ăn lẩu là sướng nhất, nếu sang nhà ông nội chắc chỉ ăn cơm nguội canh lạnh thôi."
Lục Nhất Minh : "Nếu em sang sớm chắc vẫn ăn cơm nóng canh sốt đấy. Không ngờ sắp hai mươi tuổi mà hôm nay bà nội vẫn cho một cái bao lì xì."
Lục Dật An thản nhiên : "Đó là vì mới về thôi, quên là khi nước ngoài, bốn em nhận bao lì xì từ lâu , chỉ mấy đứa đang học tiểu học mới nhận thôi."
Lục Dật Ninh bổ sung: "Đó là vì cho các em bao lì xì lớn, ngay cả chị họ cũng , nên ông bà nội và các chú thể cho chúng bao lì xì. Bên Cảng Thành , chỉ cần kết hôn, bất kể ba tuổi ba mươi tuổi đều thể nhận bao lì xì chúc Tết của lớn."
Lục Nhất Minh gật đầu: "Phong tục đấy."
Lục Đình ngắt lời: "Hay cái gì mà , chẳng lẽ con định ở đến năm ba mươi tuổi thật ? Năm nay con hai mươi tuổi , bao nhiêu năm nay con bạn nữ nào mắt ?"
"Bạn nữ mắt thì ạ, nhưng hiện tại con vẫn độc lập về kinh tế, tạm thời ý định tìm đối tượng."
Lục Nhất Minh dứt lời, cả nhà buông đũa đồng loạt về phía . Lục Dật Nhu lên tiếng : "Anh cả, trong lòng ạ?"