Quân Hôn TN 80, Tôi Được Cưng Chiều Đến Tận Trời - Chương 152

Cập nhật lúc: 2026-04-01 20:59:46
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Kỷ Liên Tề và Diệp Ninh thường xuyên huấn luyện thể lực cường độ cao, chắc chắn ít nhiều cũng sẽ những chấn thương cũ hoặc đau nhức cơ bắp.”

 

Không chỉ , cô còn phát hiện Kỷ Liên Tề dường như thường xuyên gặp những vết thương ngoài da lớn nhỏ, những loại thu-ốc chắc chắn sẽ lúc dùng đến.

 

Còn đối với việc đau nhức cơ bắp, chỉ tiếc là thời điểm vẫn s-úng massage cơ, nên chỉ thể thử dùng mấy loại cao dán thôi.

 

Sở dĩ cô chần chừ, thực chất vẫn là vì chuyện của Chu Linh Linh mà nảy sinh vui với Kỷ Liên Tề.

 

suy nghĩ kỹ , chuyện nào chuyện đó, cho dù mua về cuối cùng tặng thì Diệp Ninh vẫn thể dùng.

 

Khi rời khỏi cửa hàng đó, vòng qua khá nhiều đường, Diệp Oanh mới tìm thấy một tiệm tóc trong một con hẻm nhỏ.

 

Chủ tiệm tóc là một phụ nữ trung niên uốn tóc xoăn tít khoa trương, ngón tay còn kẹp một điếu thu-ốc, đang nhả khói mù mịt bên trong.

 

Diệp Oanh ngoài cửa thấy cảnh , theo bản năng định nhấc chân bỏ .

 

nghĩ đến việc tìm mãi mới thấy một tiệm tóc, cô nghĩ thôi thì cứ tạm bợ cho xong .

 

Bà chủ tiệm tóc thấy Diệp Oanh đẩy cửa bước , cô chằm chằm hồi lâu, đó liếc chiếc đồng hồ treo tường:

 

“Cô là Tiểu Phương ?"

 

“Tiểu Phương nào?"

 

Diệp Oanh ngẩn .

 

“À, ?"

 

Bà chủ dường như nhận nhầm , vội vàng tới vỗ vỗ chiếc ghế:

 

“Cô đến tóc !

 

Đến đây, !"

 

Diệp Oanh còn hiểu chuyện gì bà chủ ấn xuống ghế.

 

, đến tóc."

 

“Chao ôi!

 

bảo mà!"

 

Bà chủ thở phào nhẹ nhõm, nhỏ giọng lẩm bẩm một câu:

 

bảo , cái nghề thì ai b-éo thế chứ."

 

“Cái gì?"

 

Vế Diệp Oanh rõ lắm, nhưng lờ mờ thấy chữ “b-éo thế ".

 

“Không gì, gì."

 

Bà chủ híp mắt xua tay, dập tắt điếu thu-ốc tay, tới lưng Diệp Oanh, chạm tóc cô.

 

“Em gái , kiểu gì?

 

Kiểu tóc của em trông già quá, chị cho em một kiểu nhé, thấy ?"

 

Giọng của bà chủ phương Bắc, địa phương.

 

“Cái đó..."

 

Diệp Oanh quanh môi trường trong tiệm qua gương, cảm thấy lúng túng, rời .

 

“Hay là để đến nhé, đột nhiên nữa."

 

“Tại chứ?"

 

Khó khăn lắm mới một “con mồi" bước , bà chủ thể để cô !

 

Bà chủ ấn Diệp Oanh trở ghế:

 

“Chao ôi, hôm nay chị vẫn mở hàng , em ở chỗ chị một kiểu , giúp chị mở hàng với!"

 

“Đảm bảo em sẽ hài lòng!

 

Em xem, kiểu tóc đầu chị , chẳng ?"

 

Diệp Oanh đầy vạch đen mặt, liếc kiểu tóc của bà chủ qua gương, hai mắt tối sầm, suýt nữa thì ngất.

 

thì thôi, xong cô càng .

 

Với thẩm mỹ của bà chủ , ở đây thể tạo kiểu tóc nào chứ!

 

Chắc là bà chủ “nghề tay trái" thì cái tiệm chẳng thể mở nổi , Diệp Oanh thầm nghĩ như .

 

“Cái đó, nghĩ , để hôm khác đến."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-tn-80-toi-duoc-cung-chieu-den-tan-troi/chuong-152.html.]

Cô vẫn kiên trì rời .

 

“Chao ôi, em gái , một cái mà!"

 

Bà chủ ấn Diệp Oanh ghế một nữa, vẻ mặt đáng thương :

 

“Dạo tiệm vắng khách quá, em xem chị còn hai đứa con nuôi, em giúp đỡ chị chút !

 

Kiểu tóc mà em hài lòng, chị sẽ giảm giá cho em!"

 

Diệp Oanh thấy bà quá t.h.ả.m thiết nên đành đồng ý.

 

Tuy nhiên, cô kiểu giống hệt cái đầu của bà chủ.

 

“Được , ở chỗ chị .

 

kiểu đầu chị nhé."

 

“À, !

 

Thế em xem kiểu ?"

 

Bà chủ chỉ một tờ áp phích dán tường.

 

“Đây là minh tinh, cho em kiểu giống cô nhé?

 

Kiểu giống minh tinh luôn!"

 

Diệp Oanh theo ngón tay bà chủ, phát hiện quen vị minh tinh đó, nhưng kiểu tóc trông cũng , khá phù hợp với thẩm mỹ thế kỷ 21 của cô.

 

“...

 

Được , giống kiểu của cô ."

 

“Được !

 

Đợi chút nhé, để chị chuẩn thu-ốc!"

 

Diệp Oanh cứ thế bà chủ lục lọi trong tiệm hồi lâu mới tìm một chai thu-ốc chuyên dụng để tóc.

 

khỏi nghi ngờ, bình thường ở đây thật là khách .

 

Bà chủ bắt đầu gội đầu cho Diệp Oanh thì ngoài cửa bỗng nhiên ba đàn ông để tóc húi cua bước .

 

Thấy ba đàn ông , bà chủ lập tức bỏ mặc Diệp Oanh, nhanh nhẹn đón tiếp.

 

“Đến ?

 

Các chú trong đợi chút , vẫn đến !"

 

Giọng của bà chủ tuy nhỏ nhưng Diệp Oanh vẫn thấy .

 

Trông vẻ ba đàn ông là khách quen ở đây.

 

Diệp Oanh luôn cảm thấy cảnh tượng quen mắt, chỗ lẽ là một hang ổ giao dịch bất chính nào đó chứ?

 

Cô từng xem tivi !

 

Nghe thời điểm loại giao dịch ngang ngược, tuy đợt truy quét vẫn qua nhưng vẫn ít kẻ to gan “đ-âm đầu rắc rối".

 

Nghĩ đến khả năng , Diệp Oanh đột nhiên cảm thấy ngay cả cái giường gội đầu đang cũng bẩn thỉu.

 

Sau khi đưa ba đàn ông lên tầng hai sắp xếp xong, bà chủ vội vàng .

 

“Em gái , để em chờ lâu , ba là em họ chị!

 

Chị chào hỏi họ chút, ngại quá nhé!"

 

Em họ?

 

Diệp Oanh tin lắm, chỉ nhanh ch.óng xong tóc để rời .

 

“Nào!

 

Chúng tiếp tục!"

 

Bà chủ giúp Diệp Oanh sấy khô tóc bắt đầu bôi thu-ốc cho cô.

 

Có lẽ là mấy ngày nay quá mệt mỏi, Diệp Oanh mơ màng ngủ gật.

 

lúc , một phụ nữ từ bên ngoài bước , khiến Diệp Oanh giật tỉnh giấc.

 

Người phụ nữ mặc một chiếc váy bó sát màu vàng chanh, qua là thấy giống bình thường.

 

“Chị Mai, em là Tiểu Phương."

 

Hóa chính chủ ở đây.

 

 

Loading...