“Tối nay ăn no, Diệp Oanh thời gian, lúc chính là giờ họp chợ đêm, cô dứt khoát dẫn Kỷ Liên Tề thong thả tản bộ qua đó, định bụng kiếm thêm chút gì đó ăn.”
Trên đường qua một con hẻm nhỏ, mấy phụ nữ trung niên ăn mặc hở hang đang uốn éo bên lề đường chèo kéo khách.
Trời lạnh thế mà họ run cầm cập nhưng vẫn mặc ít.
Nhìn một cái là nghề gì.
Diệp Oanh cảm thấy vô cùng đau mắt, tăng nhanh bước chân.
Đi một đoạn dài cô mới phát hiện Kỷ Liên Tề theo.
Cô đầu thì thấy Kỷ Liên Tề mấy phụ nữ đường đó “bao vây" !
Cái quái gì thế ?
Diệp Oanh chạy ngược trở hai ba bước, đẩy mấy đàn bà đó , nắm lấy Kỷ Liên Tề kéo .
“Mấy chị đại ơi, mấy khi tìm mục tiêu tay thì thể cho kỹ ?
Không thấy bên cạnh ?"
Mấy mụ đàn bà đó lườm Diệp Oanh một cái, uốn éo hậm hực bỏ , khi còn khinh khỉnh hừ một tiếng.
“Trời ạ, lúc nãy theo hả?"
Diệp Oanh nhíu mày.
“Gần đây nhiều kiểu đường chèo kéo khách đấy, lát nữa nếu thấy kiểu ăn mặc như thì tự cẩn thận một chút, đừng để bắt cóc đấy!"
Kỷ Liên Tề đầu liếc mấy phụ nữ đó một cái, thấy họ quả nhiên bắt đầu tay với mục tiêu mới phát hiện.
“Gần đây nhiều hiện tượng lắm ?"
Anh Diệp Oanh.
“Vâng!"
Diệp Oanh gật đầu, “Nhiều lắm, buổi tối ngoài thường xuyên thấy.
Chắc là sắp Tết nên ngoài kiếm chút tiền tiêu Tết thôi."
“Thời kỳ truy quét gắt gao mà còn to gan thế , mạo hiểm cả nguy cơ bắt để cái , thể thấy là đang thiếu tiền ."
Kỷ Liên Tề dừng một chút, chậm rãi :
“Vậy mà cô sống ở gần nơi trị an kém như thế ."
“Thì cũng chẳng còn cách nào khác."
Diệp Oanh xua tay, “Phòng ở bên tiền thuê rẻ mà!"
Hai thêm một đoạn nữa, cuối cùng cũng đến phố chợ đêm mà Diệp Oanh chỉ.
Người đông, náo nhiệt.
Diệp Oanh dẫn Kỷ Liên Tề lượn một vòng, mua một ít đồ ăn nhẹ, đang định về thì túi xách của cô bỗng một chạy vụt qua giật mất.
“Có cướp!!"
Diệp Oanh hét lớn.
Bên trong tuy gì quý giá nhưng cũng mấy chục tệ tiền mặt.
Đây là tiền cô lấy để dẫn đồng chí Kỷ Liên Tề tiêu xài đấy!
Giây tiếp theo, một bóng nhanh nhẹn lao về phía tên trộm đó.
Tên đó g-ầy g-ầy nhỏ nhỏ, thể chạy thoát khỏi một quân nhân giải phóng quân quanh năm rèn luyện cường độ cao chứ!
Chỉ vài chiêu, tên tiểu tặc đó Kỷ Liên Tề khóa tay đè nghiến xuống đất.
Lúc Diệp Oanh thở hồng hộc chạy tới thì thấy cảnh tượng .
Mà tên trộm chỉ túi xách của Diệp Oanh mà còn một ít tiền và đồ trang sức các loại.
Xem tên là kẻ phạm tội chuyên nghiệp, chỉ tay với mỗi Diệp Oanh.
Số tài sản họ cũng là của ai, đành đưa tên trộm đến đồn công an giao cho các chiến sĩ xử lý.
Lúc Kỷ Liên Tề và Diệp Oanh từ đồn công an thì đúng lúc thấy hai chiếc xe cảnh sát đối diện chạy về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-tn-80-toi-duoc-cung-chieu-den-tan-troi/chuong-198.html.]
Có mấy gã đàn ông đầu sứt m-áu chảy lượt áp giải xuống từ hai chiếc xe cảnh sát khác .
Sau khi xuống xe, bỗng nhiên từ xông mấy kẻ cầm gậy sắt, lạnh lùng phang mấy gậy đầu hai trong đó.
Mấy tên to gan đến mức căn bản coi công an gì.
Lúc nhân lực mặt tại đồn công an chỉ hai ba , cảnh tượng suýt chút nữa mất kiểm soát, một chiến sĩ công an vội vàng chạy trong gọi .
Diệp Oanh thấy cảnh tượng m-áu me thì rụt , theo bản năng thật xa.
Kỷ Liên Tề nhận cô đang sợ hãi, kéo cô đến nơi tương đối an trở .
Chỉ vài chiêu đ-ánh gục mấy gã đàn ông kiêu ngạo cầm gậy sắt xuống đất.
Chương 169 Nếu cô ở thì ngủ cùng đấy
Sau khi công an gọi dẫn theo mấy nữa ngoài thì thấy mấy gã đàn ông đó đang mặt đất rên rỉ t.h.ả.m thiết.
Mà Diệp Oanh nấp ở một bên sớm đến ngây .
Đây là đầu tiên cô thấy Kỷ Liên Tề sử dụng vũ lực, hơn nữa còn ở cách gần như !
Quá ngầu luôn!
Cô là lục quân nhưng rõ là binh chủng gì, ngờ thủ đến thế.
Không lâu Kỷ Liên Tề tới, bước vẻ vững lắm.
“Kỷ Liên Tề, chứ?"
Diệp Oanh chút lo lắng.
Dù cũng là tay đ-ánh bốn năm , đối phương v.ũ k.h.í, dù giỏi đến thì cũng là xương thịt mà thôi.
Kỷ Liên Tề nhíu mày, lẳng lặng xoa xoa cánh tay:
“Không , về ."
Sau khi về đến căn phòng thuê, đợi cởi áo mới phát hiện —— ở phần thắt lưng phía một vết bầm tím đậm.
Rõ ràng là dính vài gậy.
Hơn nữa lực đạo còn hề nhẹ.
Diệp Oanh hít một lạnh, nhịn mà kiểm tra gáy một chút.
May mà ——
Lúc nãy cô sở dĩ khuyên đừng lo chuyện bao đồng là vì cô với tư cách là một quân nhân, chắc chắn sẽ những chuyện như mà quản.
Nhìn vết bầm tím thẫm , Diệp Oanh khỏi “xuýt xoa" một tiếng:
“Mấy tên xa đó tay nặng thật, nếu điện thoại di động thật sự chụp một tấm ảnh cho xem."
Kỷ Liên Tề sững :
“Điện thoại di động?"
Diệp Oanh dừng một chút, giải thích:
“Thì, là một thứ tương tự như điện thoại .
thể mang theo bên , còn thể chụp ảnh nữa."
“ hiện tại nước vẫn , sẽ thôi."
Nghĩ một chút cô bổ sung thêm một câu:
“Ừm, ở đây là nơi đầu trong công cuộc cải cách mở cửa, cũng là khi đến đây đồn đại thế thôi."
Kỷ Liên Tề lên tiếng, chỉ xoay chằm chằm Diệp Oanh chớp mắt.
“Anh như gì?"
Diệp Oanh sờ mặt , “Trên mặt gì ?"
“Diệp Oanh."
Kỷ Liên Tề chính sắc :
“Hay là cô rời khỏi đây ."