Quân Hôn TN 80, Tôi Được Cưng Chiều Đến Tận Trời - Chương 201
Cập nhật lúc: 2026-04-01 21:06:02
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Về nguồn hàng thì nhà cung cấp thể lo liệu , giờ chỉ chờ tập đoàn Chính Đỉnh chốt hạ thôi.”
Mấu chốt nhất là nếu Chính Đỉnh thể ôm hết lượng thì thu nhập của cô thể lên đến hai ba mươi vạn tệ.
Một con hấp dẫn như , cô dù thế nào cũng đàm phán một chuyến.
Đóng cửa phòng quần áo, nhanh ch.óng trang điểm xong, Diệp Oanh vội vàng bước .
Nhìn thấy Diệp Oanh mắt đổi , Kỷ Liên Tề một nữa nghi ngờ đôi mắt của .
Chương 171 Thừa nước đục thả câu
Bộ váy áo ôm sát, giày da, làn da bôi kem nền trắng trẻo, đây vẫn là Diệp Oanh của ngày xưa khiến một cái thấy ch.ói mắt ?
Cảm nhận ánh mắt khác lạ của Kỷ Liên Tề, Diệp Oanh bỗng nhiên thấy nhịp thở chút định.
Cô chỉ khi ngoài “việc lớn" mới trang điểm tinh tế một chút thôi, bình thường ở trong phòng cô đều để mặt mộc.
Vì hôm qua lúc Kỷ Liên Tề thấy cô, tuy ngạc nhiên nhưng vẫn thể nhận cô.
Vậy ánh mắt của Kỷ Liên Tề lúc cô thể quy kết thành... kinh ngạc ?
Mặc kệ , cứ coi như là !
Nghĩ đến đây trong lòng Diệp Oanh nhịn thầm trêu chọc một câu:
“Thấy , xem bà đây đến ch-ết mới lạ!"
Giả vờ như thấy sự thâm trầm trong mắt Kỷ Liên Tề, Diệp Oanh lên tiếng:
“Vậy nên ở đây một ."
“Hoặc nếu ngoài dạo xung quanh thì đưa chìa khóa cho nhé!"
Kỷ Liên Tề dời tầm mắt, giọng điệu lạnh nhạt:
“Không cần, cứ ở một là ."
Sau đó Diệp Oanh liền cùng Quách Phàm ngoài.
Khoảnh khắc cánh cửa khép , đôi bàn tay của Kỷ Liên Tề lặng lẽ nắm c.h.ặ.t .
Ngay cả chính cũng hề phát giác .
Nhìn thấy Diệp Oanh và cái tên đeo kính vai kề vai, bỗng thấy trong lòng chút ngột ngạt.
Trên bàn đặt hai phần bữa sáng, Diệp Oanh động phần nào.
Anh nhớ cái tên đeo kính cô thích ăn bánh cuốn.
Không là mang tâm lý gì mà mở nó .
Hóa đây chính là món bánh cuốn ?
Anh nếm thử một chút, bất ngờ thấy vị cũng khá ngon, đúng là ngon hơn cái... bánh bao mua.
Không từ lúc nào ăn sạch phần bữa sáng mà Quách Phàm mang cho Diệp Oanh.
Đến lúc phát hiện thì muộn .
Thế nên sáng sớm ngày hôm , lúc Diệp Oanh theo thói quen dậy sớm nhảy dây gi-ảm c-ân về, bàn đặt sẵn món bánh cuốn trứng thịt thăn tươi ngon nóng hổi .
Diệp Oanh ngẩn giây lát, lập tức hiểu ngay.
Cô liếc căn phòng bé bằng lòng bàn tay, thấy bóng dáng Kỷ Liên Tề .
Mua bữa sáng về cho cô xong chạy ?
Đợi một lúc vẫn thấy , cô quyết định tự thưởng thức.
Hôm qua cùng Quách Phàm tìm Trần Sinh nhưng vẫn kết quả, cần báo cáo lên , ước chừng còn đợi thêm hai ba ngày nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-tn-80-toi-duoc-cung-chieu-den-tan-troi/chuong-201.html.]
Đợi đến lúc ăn món bánh cuốn sắp xong thì tiếng gõ cửa đột ngột vang lên.
Kỷ Liên Tề .
“Sáng sớm gì thế?"
Diệp Oanh liếc một cái.
“Tập thể d.ụ.c."
Diệp Oanh ngạc nhiên ngước mắt lên, quả nhiên thấy trán một lớp mồ hôi mỏng.
Chiếc điện thoại trong phòng bỗng nhiên vang lên, Diệp Oanh sợ bỏ lỡ tin tức quan trọng nên vội vàng dậy .
Chiếc điện thoại là cô khi đến đây nghiến răng trích từ tiền mồ hôi nước mắt của để lắp đấy.
Thời buổi lắp cái điện thoại xếp hàng, ít thì vài tháng, nhiều thì một năm rưỡi, mà cô mới đến đây, lắp điện thoại gần như là chuyện thể nhanh như .
Thế nhưng cô chịu đủ cái khổ của việc điện thoại, gần như cách biệt với thế giới, chuyện gì cũng đích chạy một chuyến .
Mà lúc đó đúng lúc hàng xóm đến lượt, cô c.ắ.n răng đưa cái giá gấp đôi để hàng xóm đó tìm cách nhường suất cho .
Người hàng xóm đó lúc đầu dù thế nào cũng đồng ý, nhưng đúng lúc trong nhà đột nhiên cần tiền gấp nên chấp nhận.
Thời buổi thợ đến lắp cái điện thoại mất 1400 tệ, cô trả gấp đôi, tức là tiêu tốn khoản tiền khổng lồ gần 3000 tệ!
Cô chút may mắn là lúc đầu nhận tấm séc của An Vĩnh Ba, nếu dựa chút tiền mồ hôi nước mắt kiếm ở thôn Đại Yến thì đủ đành, khéo còn xót xa nửa ngày trời!
những chuyện đó thành vấn đề, lúc đó cô mang tâm thái “đầu tư" nhất định khoản tiền sẽ kiếm để lắp điện thoại.
Làm ăn mà điện thoại thì ?
Cũng may là khoản tiền tháng đầu tiên giúp cô kiếm , thậm chí còn tăng lên gấp nhiều .
Điện thoại kết nối, là Trần Sinh gọi tới, bên Chính Đỉnh đồng ý .
Diệp Oanh xúc động thôi, gần như dám tin thuận lợi đến thế, đúng là thể chất cá chép vàng mà!
Vì bên Chính Đỉnh đồng ý nên hôm nay cô bắt tay sắp xếp ngay, kế hoạch vốn định hôm nay rảnh rỗi sẽ dẫn Kỷ Liên Tề dạo tạm thời gác .
Kiếm tiền là quan trọng nhất, đợi cô xong vụ lớn !
Diệp Oanh kể từ khi xong cuộc điện thoại bắt đầu chuỗi ngày điện thoại, gọi điện thoại ngừng nghỉ, chẳng bao lâu Quách Phàm tới, Diệp Oanh vội vàng dặn dò vài câu liền ngay.
Kỷ Liên Tề ở bên cạnh thì lẳng lặng xoay về phòng của Diệp Oanh.
Tuy ở đây hai ngày nhưng đây mới là đầu tiên đ-ánh giá cách bài trí trong căn phòng .
Trên mặt bàn đặt ít sách, chứng tỏ bình thường cô xem.
Ánh mắt hướng sang bên trái, vài lọ thu-ốc bỗng nhiên lọt tầm mắt.
Đây là cái gì?
Anh tiến gần thì phát hiện đây là thu-ốc điều trị các bệnh về tim mạch.
Cô ....
Bàn tay cầm lọ thu-ốc của Kỷ Liên Tề siết c.h.ặ.t , trong đầu hiện lên những lời Hà Tư Đình với .
Diệp Oanh hình như vấn đề về phương diện tim mạch.
Lâu mới đặt lọ thu-ốc chỗ cũ, mặt là vẻ nghiêm nghị.
Mãi đến trưa Diệp Oanh mới tạm nghỉ, lúc mới bỗng nhiên nhớ trong nhà còn một nữa.
Cô một khi bận rộn là bỏ rơi Kỷ Liên Tề .
Đột ngột bước phòng thử thì phát hiện đàn ông đang cuốn sách cô mua về để bổ sung kiến thức cho bản .
Buổi chiều điện thoại vang lên, là Quách Phàm gọi về, rắc rối tới .
Công ty vận tải biển Đông Dương vẫn luôn hợp tác bọn họ tăng lượng lên gấp mấy nên tạm thời đòi tăng thêm tiền.