Quân Hôn TN 80, Tôi Được Cưng Chiều Đến Tận Trời - Chương 223

Cập nhật lúc: 2026-04-01 21:08:23
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Haizz!"

 

Kỷ Hưng Quốc thở dài một tiếng, đưa tay lau nước mắt:

 

“Ít nhất trong giấc mơ của ba, đại đội của ba vẫn còn đầy đủ .

 

Như là đủ ."

 

Diệp Oanh hiểu sâu sắc rằng, mỗi tấm ảnh tường đều là một phần cấu thành nên cuộc đời của Kỷ Hưng Quốc.

 

Vậy thì, tại ông đưa đây xem những thứ ?

 

Diệp Oanh chút thắc mắc.

 

Như thể thấu suy nghĩ trong lòng Diệp Oanh, Kỷ Hưng Quốc trầm giọng giải thích:

 

“Liên Tề vì tính chất đặc thù của phận, gánh vác trọng trách bảo vệ đất nước."

 

“Có những chuyện nó cho con, thực cũng là sợ con lo lắng, con đừng trách nó."

 

“Còn việc nó , thực hiện nhiệm vụ gì, những cái ba cũng rõ, những thông tin đều bảo mật."

 

con yên tâm, nó nhất định sẽ bình an trở về."

 

Diệp Oanh há hốc miệng, lập tức hiểu ý đồ của Kỷ Hưng Quốc.

 

Ông sợ cô sẽ giống như Vương Thu Hồng, thấu hiểu cho Kỷ Liên Tề.

 

“Con, con ạ."

 

Diệp Oanh c.ắ.n môi, gật đầu, “Con hiểu cho ."

 

Cô đương nhiên sẽ hiểu cho .

 

“Cái cho con."

 

Bỗng nhiên, Kỷ Hưng Quốc lấy hai đồng tiền kỷ niệm bằng hợp kim đồng-niken, “Hai đứa mỗi đứa một đồng."

 

“Lần nó về, ba quên đưa cho nó, c-ơ th-ể của ba cũng ngày nào thì nhắm mắt xuôi tay."

 

“Cho nên, khi nào con gặp nó, hãy đưa hộ ba cho nó nhé."

 

Diệp Oanh đón lấy đồng xu , là đồng xu kỷ niệm 1 tệ kỷ niệm 35 năm thành lập quốc gia.

 

Mặt của đồng xu là hình ảnh tuyên bố thành lập nước mới.

 

Cô cất kỹ hai đồng tiền kỷ niệm , Kỷ Hưng Quốc, an ủi:

 

“Ba chắc chắn sẽ ạ."

 

Kỷ Hưng Quốc lắc đầu, sự chú ý của Diệp Oanh, ông từ từ kéo hai ống quần lên.

 

Diệp Oanh hít một lạnh.

 

Dưới ống quần, hai cái chân đó teo đến mức chỉ còn thấy xương.

 

“Không, chữa ạ?"

 

Mặc dù kết quả từ , Diệp Oanh vẫn nhịn mà hỏi một câu tự lừa dối .

 

Kỷ Hưng Quốc vẫn lắc đầu:

 

“Không chữa ."

 

“Không , lão già thấu ."

 

Diệp Oanh trong nhất thời im lặng.

 

Lúc , tiếng gõ cửa truyền đến, tiếp đó, Vương Thu Hồng đợi trả lời tự ý bước .

 

Thấy hai ở bên trong, bà cau mày:

 

“Hai ở trong gì thế?

 

Gọi cũng thưa, mau ngoài ăn sáng ."

 

Nói , Vương Thu Hồng đẩy Kỷ Hưng Quốc ngoài.

 

Diệp Oanh sâu những tấm ảnh cũ tuy mờ nhòe nhưng vô cùng chân thực một cái, cũng khỏi thư phòng.

 

Biết tin Kỷ Liên Tề sáng sớm triệu tập khẩn cấp nhiệm vụ, ba nhà Vương Dũng ngạc nhiên, họ cư nhiên thấy động tĩnh gì.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-tn-80-toi-duoc-cung-chieu-den-tan-troi/chuong-223.html.]

Kỷ Liên Tề nhà, Vương Thu Hồng cũng lập tức cảm thấy mất khí Tết, nấu nướng cũng chỉ qua loa vài món.

 

Mặc dù chỉ thiếu một , nhưng Diệp Oanh cứ cảm thấy vắng vẻ hơn nhiều.

 

Cũng chẳng cái tên đàn ông đó , gọi cô qua đây ăn Tết, mà chính bỏ chạy giữa chừng.

 

Đặc biệt là khi ngủ buổi tối, bình thường bên cạnh một , đột nhiên thấy là thấy nữa, khiến Diệp Oanh quen.

 

Nếu Kỷ Liên Tề một bước, thì cô cũng nên lập kế hoạch thời gian rời .

 

Theo tư duy của một thuê như cô, thường là nghỉ từ đêm ba mươi, mùng bảy , thì cô sẽ ấn định bỏ trốn ngày mùng sáu .

 

Mùng ba Tết, bắt đầu lượt đến chúc Tết.

 

Hàng xóm láng giềng đến chúc Tết hỏi thăm thì cũng mới Kỷ Liên Tề từ sáng mùng một, bắt đầu an ủi Vương Thu Hồng.

 

Khoảng buổi trưa, Trần Mỹ Lệ xách quà cáp đến cửa.

 

Nhìn thấy bà , sắc mặt Vương Thu Hồng sầm xuống, chỉ tay cửa:

 

“Trần Mỹ Lệ, cút ngoài."

 

Trần Mỹ Lệ thấy Vương Thu Hồng vẫn thái độ , liền chủ động cầu hòa:

 

“Ôi dào, Vương Thu Hồng Vương Thu Hồng, đều từng tuổi , bà cần thù dai thế chứ?"

 

“Huống hồ, con dâu bà cũng còn là con nhỏ b-éo phì đó nữa, bà mất mặt chỗ nào?

 

Người đều ở ngoài khen bà cô con dâu đấy thôi!"

 

“Hừ!"

 

Vương Thu Hồng lạnh lùng hừ một tiếng, tiếp tục giữ kẽ:

 

“Trần Mỹ Lệ, bà đừng tưởng mấy câu lọt tai là sẽ tha thứ cho bà."

 

cho bà , hòa , cửa !"

 

“Bà!"

 

Nhìn bộ dạng ngang bướng của Vương Thu Hồng, Trần Mỹ Lệ cũng tức nổ đom đóm mắt, định xách túi quà mang đến bỏ một cách hiên ngang, nhưng chợt nhớ đến để cầu hòa, nản lòng trở .

 

Trần Mỹ Lệ thấy Diệp Oanh trong góc xem kịch, liền đ-ánh chủ ý lên cô.

 

“Diệp Oanh, cháu giúp dì Trần mấy câu với chồng cháu , mụ già ch-ết sống cũng tiếng !"

 

“Lần đó dì thực sự cố ý chuyện Liên Tề lấy vợ b-éo ngoài ...."

 

Lời khỏi miệng, Trần Mỹ Lệ lập tức nhận hớ, vội vàng đổi giọng:

 

“À thì.

 

Lần đó dì thực sự cố ý chuyện Liên Tề lấy vợ ngoài ....."

 

“Và cháu xem, bây giờ cháu thoát t.h.a.i hoán cốt, trở nên xinh thế , cho dù những đó nhạo cháu cũng nổi, cháu xem , cháu giúp dì một tiếng ....."

 

“Được dì Trần."

 

Diệp Oanh vô tình ngắt lời bà , “Dì chẳng lẽ mối quan hệ như nước với lửa của hai chúng cháu , lời cháu trọng lượng ."

 

Thấy Diệp Oanh từ chối , Trần Mỹ Lệ ngượng ngùng sờ sờ mũi, về bên cạnh Vương Thu Hồng:

 

“Mụ già , hỏi bà một nữa, bà hòa với ?"

 

“Không hòa, mụ thối bà ."

 

Phụt!

 

Diệp Oanh câu hỏi vô cùng chất phác cho bật .

 

“Bà xem, con dâu bà cũng bà kìa."

 

Trần Mỹ Lệ bĩu môi Vương Thu Hồng đang vẻ mặt bướng bỉnh.

 

Vương Thu Hồng hậm hực liếc Diệp Oanh, khoanh tay ng-ực:

 

thừa nhận nó là con dâu ."

 

“Xì!"

 

Trần Mỹ Lệ đảo mắt trắng dã, “Người đều mua dây chuyền vàng lớn cho bà , bà còn nhận , thật là."

 

 

Loading...