Quân Hôn TN 80, Tôi Được Cưng Chiều Đến Tận Trời - Chương 281
Cập nhật lúc: 2026-04-01 21:14:19
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bà chủ thấy cô ở trong tiệm xem nửa ngày trời mà chẳng mua thứ gì, tay , lập tức sa sầm mặt mày cô.”
Cái biểu cảm đó như thể đang :
mua thì cô xem cái mịa gì mà xem!
Cái ánh mắt đó khiến Diệp Oanh chút bực , nhưng cô gây chuyện sinh sự, mới mở khóa định dắt xe thì bà chủ đó bỗng nhiên gọi cô .
“Này, đợi chút!
Đứng đó!"
Vốn dĩ bà chủ bằng cái ánh mắt đó thoải mái, giờ còn lớn tiếng gọi cô như , Diệp Oanh lập tức thấy phiền.
“Có chuyện gì?"
Bà chủ để chồng phụ trách thu tiền, bản bước nhanh hai ba bước chạy tới, chỉ cổ Diệp Oanh:
“Cái thứ cô đeo cổ là cái gì?
Có cô trộm đồ trong tiệm ?
Tiệm mẫu mã y hệt!"
Diệp Oanh lúc mới nhớ , lúc “thực hiện" lời hứa tặng trang sức cho Tôn Lâm và Tú Liên, cô mua cho một sợi dây chuyền ngọc trai.
Sau khi rời khỏi nhà Tú Liên, Tôn Lâm xem dây chuyền ngọc trai đeo lên trông thế nào, thế là cô đeo lên cho Tôn Lâm xem một lát.
Kết quả lúc ngoài quên tháo .
Thâm Quyến chịu ảnh hưởng sâu sắc từ khu vực Cảng (Hồng Kông), bên đó dạo đang thịnh hành dây chuyền ngọc trai, Diệp Oanh cũng theo kịp thời đại một chút.
Thứ bỏ tiền mua, ngờ vu khống là đồ ăn trộm.
Diệp Oanh tức chịu , định sẽ tranh luận đến cùng với đối phương.
Cô nheo mắt bà chủ đó:
“Bà chắc chứ?
Sợi dây đeo cổ đây là hàng thật đấy nhé."
“Thứ bà bán trong tiệm chẳng qua chỉ là đồ trang sức thôi."
“Cô theo qua đây!"
Bà chủ kéo Diệp Oanh cửa tiệm, lấy từ giá hàng một sợi dây chuyền ngọc trai mang đặt mặt Diệp Oanh.
Diệp Oanh định thần , sợi dây chuyền đó quả nhiên giống hệt sợi cổ .
Cô nhíu mày cầm sợi dây chuyền ngọc trai đó lên xem, thốt :
“Nghĩ cái gì thế, chắc chắn đồ của bà ở đây là hàng giả , đây là hàng nhái, căn bản là ngọc trai thật đúng ?"
“Trước khi bà nghi ngờ trộm đồ, bà thể dùng não suy nghĩ một chút , cần thiết trộm hàng giả ?"
Mặc dù Diệp Oanh lý nhưng bà chủ vẫn chịu buông tha:
“Vậy, cô xem, tại sợi dây cổ cô giống hệt sợi bán trong tiệm?
Trên đời gì chuyện trùng hợp đến thế?"
Cuộc tranh chấp của hai lập tức thu hút sự vây quanh của các khách hàng trong tiệm.
Bà chủ như thể sợ Diệp Oanh chạy mất, một tay còn túm c.h.ặ.t lấy cánh tay cô.
Thấy vây xem càng ngày càng đông, Diệp Oanh cảm thấy hổ cực kỳ.
Cô đang yên đang lành tự nhiên coi là kẻ trộm, cái mụ chủ quán là bệnh thật đấy chứ?
Thấy đều bằng ánh mắt xem kịch, Diệp Oanh dần dần mất kiên nhẫn, lạnh lùng bà chủ:
“Vậy thì chỉ một cách giải thích, đó là mẫu dây chuyền cổ bán chạy quá, xưởng sản xuất vô lương tâm nhái ."
Cái ở thế kỷ 21 chẳng là chuyện gì lạ lẫm nữa.
Một khi cái gì đó hot, cái thị trường hàng hóa nhỏ vạn năng ở nơi nào đó chẳng bao lâu là hàng nhái bán .
“Sao thể!
Đây là đồ tiệm mới nhập về gần đây đấy.
Đây là mẫu giống của ngôi , cô mua chắc?"
Bà chủ rõ ràng vẫn tin lời Diệp Oanh, túm tay cô càng c.h.ặ.t hơn, tức giận phân phó chồng :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-tn-80-toi-duoc-cung-chieu-den-tan-troi/chuong-281.html.]
“Lão Dư cái đồ ch-ết tiệt , ông mau gọi công an tới đây, bắt kẻ trộm ."
Nghe thấy bảo gọi công an, Diệp Oanh nhướng mày:
“Đại tỷ, bà chắc chắn là cần giám định một chút mà coi là kẻ trộm để xử lý luôn ?"
Bà chủ hừ lạnh một tiếng:
“Để công an giám định ."
Diệp Oanh:
......
Cô cạn lời với cái mụ .
Trời sắp tối , cô về nhà!
Kỷ Liên Tề vẫn đang đợi cô ăn cơm đấy!
Không lâu , cái ông tên lão Dư đó quả nhiên dẫn một công an tới.
“Đồng chí công an, chính là phụ nữ đó!
Trộm sợi dây chuyền tiệm chúng bán, mà còn thừa nhận."
Lão Dư từ xa chỉ Diệp Oanh.
Người công an đó tới mặt, Diệp Oanh lập tức mở to hai mắt – đây chẳng là đồng chí Vu Cương đây cùng đưa An Tiểu Đồng đến Thâm Quyến !
Vu Cương khi thấy Diệp Oanh cũng sững sờ, nhưng sự đổi của cô quá lớn, dám nhận, bèn hỏi thử:
“Đồng chí Diệp, Diệp Oanh?"
“Là ."
Xác định đúng là Diệp Oanh, ánh mắt Vu Cương dời xuống sợi dây chuyền ngọc trai cổ cô, nhíu mày :
“Sao cô ... tới lấy sợi dây chuyền ngọc trai trong tiệm thế?"
Mặc dù cũng mang thái độ hoài nghi, nhưng quả thực thấy cổ Diệp Oanh một sợi dây chuyền ngọc trai giống hệt sợi trong tiệm .
Diệp Oanh vội vàng phản bác:
“ trộm!"
“Đây là mang từ Thâm Quyến về, chẳng liên quan gì đến cái tiệm của bà cả đúng ?"
Phát hiện công an quen Diệp Oanh, bà chủ lo lắng Vu Cương sẽ bao che cho Diệp Oanh, thế nên bỗng nhiên cao giọng:
“Đồng chí, mặc dù hai dường như quen , nhưng đồng chí ngàn vạn bao che cho cô nhé!"
“Vừa khéo đeo sợi dây chuyền giống hệt, khéo đến tiệm của , đời gì chuyện trùng hợp đến thế?"
Diệp Oanh:
.....
Thấy vây xem vẫn chịu tản , mà trời tối hẳn, Diệp Oanh sốt ruột về, nhịn đáp một câu:
“Trên đời chuyện lạ lùng nhiều lắm, chỉ là bà thấy qua thôi.
Thường gọi là tóc dài kiến thức ngắn."
“Cô!"
Bà chủ vẻ mặt phục.
Thấy đôi bên giằng co thôi, Vu Cương bất đắc dĩ đành đề nghị:
“Nếu , bà chủ ơi tiệm của bà bán đều là đồ trang sức đúng ?
Vậy chỉ còn cách giám định xem sợi dây chuyền ngọc trai cô là ngọc trai thật thôi."
“Trời tối mịt mùng thế , , tìm ai giám định bây giờ?"
Trong đám đông, quần chúng ăn dưa nhiệt tình chỉ đường.
Vu Cương gật đầu:
“Được, thì cùng qua đó xem ."
Thế là, bà chủ túm c.h.ặ.t lấy tay áo Diệp Oanh, mấy cùng đến tiệm vàng bạc trang sức phía .
Giám định thì giám định thôi, Diệp Oanh căn bản chẳng sợ, ngọc trai của cô còn thật hơn cả thật.
Cô xem lát nữa vả mặt là ai, thể cứ thế mà bỏ qua cho cái đôi vợ chồng lý lẽ .