“Triệu Đình liếc những thứ đang cầm, dường như quả thật đều .”
đó là của Diệp Oanh, cô thèm!
Nghĩ đến đây, cô dậy:
“Không thèm!
Mọi tự xem , hiếm lạ."
Nói xong, phủi m-ông bỏ .
Mọi ngơ ngác.
Diệp Oanh bóng lưng Triệu Đình:
“Mặc kệ cô .
Cô vốn chẳng ưa gì em, em đoán chắc cô cũng sẽ lấy ."
“Được đấy, một tiếng động mà mở cửa hàng thời trang ."
Lưu Quyên bỗng nhiên .
Diệp Oanh thở dài nhẹ một tiếng:
“Mới chỉ bắt đầu thôi, vạn sự khởi đầu nan, thế nào còn nữa."
Tôn Lâm đang bế con, vẻ mặt ngây thơ:
“Có gì khó ạ?
Chẳng cứ mở cửa hàng đợi mua đồ là ?"
Diệp Oanh mỉm liếc Tôn Lâm một cái, “Làm gì chuyện đơn giản như em nghĩ chứ?
Em tưởng chẳng gì mà tiền tự trời rơi xuống chắc?"
Tôn Lâm ngại ngùng gãi đầu, “Em, em chỉ là kiểu đầu tóc dài nhưng kiến thức ngắn thôi."
Diệp Oanh giải thích:
“Không cứ mở cửa hàng là tự nhiên tìm đến .
Dù thì vẫn còn bận rộn nhiều lắm, sắp tới còn nhiều việc , em tính chắc tuyển thêm một về giúp em việc mới ."
Tú Liên liền Diệp Oanh:
“Ơ?
Vậy em thể bảo Lưu Quyên tới giúp em mà!
Tiểu Thiên học , cô thời gian!"
Chị nghĩ, gia đình Lưu Quyên cần tiền, nếu thể giúp Diệp Oanh việc để kiếm chút tiền thì cũng .
Nghe , ánh mắt Diệp Oanh dừng Lưu Quyên một lát:
“Cũng , chị đến ?"
Lưu Quyên vẻ mặt ngạc nhiên chỉ tay :
“Thật hả?
Có trả tiền ?
Không trả tiền là đấy."
Diệp Oanh lườm Lưu Quyên một cái:
“Em trông giống kiểu bắt chị công lắm ?"
“Ai mà chứ!"
“Chắc chắn sẽ trả tiền công cho chị, yên tâm ."
Nghe thấy tiền công, Lưu Quyên lập tức phấn chấn hẳn lên, toe toét :
“Vậy , thì quá, !"
Thế là, hai bàn bạc xong xuôi, từ ngày mai Lưu Quyên sẽ đến cửa hàng của Diệp Oanh để giúp đỡ.
Tú Liên vì chuyện mà vui mừng, chị và Tôn Lâm chăm con nên , nhưng dù Lưu Quyên cũng là một điều .
Buổi tối, Diệp Oanh đem chuyện với Kỷ Liên Tề, tỏ bất ngờ.
“Em và chị Lưu Quyên lúc gây gổ thành như , ngờ em để chị đến chỗ em việc."
Diệp Oanh mỉm :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-tn-80-toi-duoc-cung-chieu-den-tan-troi/chuong-365.html.]
“Người như em bây giờ còn nhiều ."
Cũng may, đó họ cũng chỉ tán gẫu vài câu, nhắc chuyện tối qua Diệp Oanh kịp .
“Tối qua thế?
Sao cả đêm về?"
Chương 309 Cửa hàng của em tuyệt đối thể dâng cho kẻ khác
Trước khi ngủ, Diệp Oanh cuối cùng vẫn nhịn mà hỏi sự nghi ngờ trong lòng.
Cô đợi chủ động nhắc đến, đợi suốt một đêm.
Kết quả là đợi đến lúc ngủ mà vẫn chẳng ý định chủ động gì cả!
Vậy thì cô chỉ thể gặng hỏi đến cùng thôi.
Kỷ Liên Tề rõ ràng nhiều, hồi lâu chỉ thốt vài chữ nhàn nhạt:
“Hác đoàn trưởng tìm chút chuyện."
“Hả?
Vậy là hai cả đêm ngủ ?
Nghiên cứu cái gì ?"
“Chưa."
Kỷ Liên Tề đưa tay ôm Diệp Oanh lòng, giọng giấu vẻ mệt mỏi:
“Ngủ , mệt lắm."
“Được , ngủ thôi."
Ngày hôm , Diệp Oanh gọi Lưu Quyên, hai cùng xuất phát đến cửa hàng ở huyện.
Nhìn quần áo treo đầy nhà, cùng với những bao tải lớn đất, Lưu Quyên ngẩn cả .
“Đừng thẩn thờ nữa, mau giúp em sắp xếp đống quần áo , mỗi kiểu dáng treo một đến hai bộ."
Diệp Oanh nhàn nhạt mở miệng nhắc nhở Lưu Quyên tỉnh .
Có thêm một thì hiệu quả sẽ nhanh hơn nhiều, hai phụ nữ dành cả ngày trời để sắp xếp và treo hết quần áo lên.
Như , cửa hàng sắp thể chính thức khai trương .
Diệp Oanh bên ngoài cửa tiệm trong, tới lui vẫn cảm thấy nên đặt một con ma-nơ-canh ở chỗ cửa sổ trưng bày.
cô tìm mãi cũng thấy thứ gọi là ma-nơ-canh đó nên đành thôi.
Ngày chính thức khai trương cửa hàng thời trang định ba ngày , Diệp Oanh tranh thủ ba ngày để một đợt quảng bá, tạo chút tiếng vang.
Không rầm rộ một chút thì chắc mấy ở đây mới mở một cửa hàng thời trang.
Tuy nhiên, ngày khai trương, lẽ vì những kiểu dáng cô chọn thật sự mới lạ, hoặc lẽ vì yếu tố vị trí cửa hàng, mà ngày hôm đó trong tiệm xuất hiện cảnh tượng đông nghịt .
Thậm chí mấy kiểu dáng bán cháy hàng ngay lập tức.
Tình huống bất ngờ ngoài dự tính của Diệp Oanh, và Lưu Quyên cũng chấn động kém.
Hai bận rộn suốt cả ngày đến tận bảy tám giờ tối mới đóng cửa, nếu dùng biện pháp mạnh “mời" khách hàng khỏi tiệm thì e là hai họ vẫn thể xong việc lúc bảy giờ .
Mấy ngày tiếp theo, việc kinh doanh bùng nổ từng , thậm chí nhiều danh mà tìm đến.
Cứ như mà tiếng lành đồn xa.
Chỉ trong vòng vài ngày ngắn ngủi, quần áo Diệp Oanh nhập về đợt gần như bán hết sạch.
Cô từng dự liệu như , vô cùng chấn động tình huống bất ngờ , vội vàng gọi điện cho lão Vương ở tận Dương Thành.
Cô nhập thêm hàng!
Cô nhập hàng!
Cô bảo lão Vương gửi cho theo những kiểu dáng , nhưng với lượng gấp đôi, và càng nhanh càng .
Lão Vương cô bán cháy hàng thì nhân cơ hội khuyên cô nên lấy thêm nhiều một chút, đỡ đặt hàng năm bảy lượt, tốn thời gian đường mà còn kiếm ít tiền hơn hẳn.
Diệp Oanh lọt tai.
Cuối cùng lão Vương gửi cho cô gần mười bao tải quần áo, đồng thời gửi luôn cả mớ áo hai dây “cân ký" đó cho cô, cô chỉ cần chuyển khoản một tài khoản của lão Vương là xong.
Bỗng nhiên gửi về nhiều hàng như , cái cửa hàng vốn chẳng rộng rãi dĩ nhiên là chứa hết .
Diệp Oanh khẩn cấp thuê một cái kho khi xe tải chở hàng đến.