“Lính gác cổng cũng áo khoác quân đội, đội mũ lót lông (mũ Lôi Phong).”
Cô bao giờ ở miền Bắc mùa đông, đây là đầu tiên chứng kiến sự lạnh giá của miền Bắc.
Dùng lời của địa phương mà là “lạnh đến mức vãi cả tiểu”.
Kỷ Liên Tề về , thấy Diệp Oanh lạnh đến mức chịu nổi, xót xa nắm lấy bàn tay cô, hà nóng mấy cái, đó đặt lòng bàn tay liên tục xoa nắn, cuối cùng mới ấm lên một chút.
“Trời lạnh thế , đeo găng tay ?
Sưng hết cả lên .”
“Quên mất.”
Diệp Oanh lơ đãng đáp lời.
Kỷ Liên Tề gì, lẳng lặng dậy ngoài.
Một lát , mang về một cái túi sưởi kiểu cũ đầy nước nóng, đặt lòng cô.
Có túi sưởi, Diệp Oanh đang run bần bật vì lạnh lập tức ấm áp hơn nhiều.
“Cảm ơn.”
“Cảm ơn?”
Kỷ Liên Tề cảm thấy hài lòng với lời cảm ơn chút khách sáo , ánh mắt trầm xuống:
“Giữa chúng mà còn cần cảm ơn ?
Hơn nữa đây chỉ là một việc nhỏ thôi mà.”
Diệp Oanh cố gắng để những chuyện phiền lòng ban ngày ảnh hưởng đến , mím môi một cái.
“Xem cái vẻ mặt của kìa, thế cảm ơn nữa, ?”
“Diệp Oanh.”
Vẻ mặt của Kỷ Liên Tề bỗng trở nên nghiêm túc.
Cái biểu cảm .....
Nụ môi Diệp Oanh chợt tắt ngấm, trong lòng lập tức lóe lên một linh cảm lành, “Có chuyện gì ?”
“Anh.....”
Kỷ Liên Tề ấp úng, giữa lông mày hiện rõ vẻ khó xử.
Nhìn thấy dáng vẻ của , sự bất an trong lòng Diệp Oanh càng lớn dần:
“Rốt cuộc là chuyện gì?”
Không lẽ là cha .....
Kỷ Liên Tề cau mày, hít một thật sâu thở , chuẩn tâm lý nửa ngày mới mở miệng:
“Anh .”
“……”
Không chuyện của Kỷ Hưng Quốc, Diệp Oanh thở phào nhẹ nhõm, nhưng sắc mặt tối sầm xuống.
Mới ở đầy một tháng, , đúng lúc cô đang một loay hoay bế tắc.
Lần , thậm chí cần cô mở lời hỏi, Kỷ Liên Tề tự giác hành trình tiếp theo.
“...
Lần là tỉnh Long Giang, thực hiện huấn luyện đại quân mùa đông trong vòng hai mươi ngày, huấn luyện mùa đông.”
“Mùa đông chính là thời điểm để nâng cao trình độ huấn luyện quân sự.”
“……”
“Diệp Oanh?”
Diệp Oanh ngẩn , khẽ gật đầu:
“Vâng.”
Nhìn thấy dáng vẻ của Diệp Oanh, Kỷ Liên Tề bỗng cảm thấy yên tâm, khỏi sâu cô:
“Em, giận đấy chứ?”
Diệp Oanh cụp mắt xuống, giọng nhàn nhạt:
“Không giận.”
“ thấy em trông vẻ tâm trạng .”
“Thật sự mà.”
Thật sự ?
Kỷ Liên Tề vẫn còn nghi ngờ điều đó.
“Diệp Oanh, ....”
Lời của đột ngột Diệp Oanh ngắt quãng, “Em đói bụng quá.”
Kỷ Liên Tề khựng , dậy:
“Được, lấy cơm .”
Anh , cô tuyệt đối hề bình thản như vẻ bề ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-tn-80-toi-duoc-cung-chieu-den-tan-troi/chuong-437.html.]
cũng cảm thấy bất lực, nào xa cô.
Lúc ăn tối, Diệp Oanh ăn ít.
Kỷ Liên Tề cau mày:
“Lúc nãy em chẳng bảo đói ?
Sao chỉ ăn bấy nhiêu thôi?”
Diệp Oanh đặt bát đũa xuống, đông tây chứ nhất định , “Bỗng nhiên hết đói .”
Cuối cùng, Kỷ Liên Tề cũng hỏi miệng:
“Diệp Oanh, nếu em vui thì em cứ .”
“Em vui.”
Diệp Oanh vân vê ngón tay , giọng điệu vẫn nhàn nhạt như cũ.
Tuy nhiên, Kỷ Liên Tề sớm thấu cô.
Lúc muộn hơn, Diệp Oanh tắm xong chui tọt chăn.
Đến khi Kỷ Liên Tề từ bên ngoài trở về, chỉ thể thấy bóng lưng cô đơn mà cô để cho .
Ngày mai , cô như yên tâm.
Bọn họ vẫn cần thiết chuyện một chút.
Kỷ Liên Tề treo quần áo, với giường:
“Diệp Oanh, em ngủ ?
Anh chuyện với em.”
Người giường lên tiếng.
Anh cởi giày lên giường, ghé sát .
Cô cuộn tròn , đôi mắt nhắm nghiền, hàng mi dài rậm vẫn còn khẽ rung động.
Nhìn cái là , đang giả vờ ngủ.
Kỷ Liên Tề lắc đầu, tắt đèn, xuống bên cạnh cô, vòng tay qua ôm lòng một cách tự nhiên.
ngay lập tức khuỷu tay của Diệp Oanh huých .
Anh bỏ cuộc, cánh tay vươn qua, Diệp Oanh huých một cái.
Qua vài , Kỷ Liên Tề dứt khoát cho cô cơ hội huých nữa, hai tay kéo một cái là ôm trọn lòng.
Ngay lập tức đổi lấy sự vùng vẫy dữ dội hơn của Diệp Oanh.
Kỷ Liên Tề cau mày, hai cánh tay tăng thêm chút lực đạo, cho đến khi trong lòng thể động đậy nữa, mới bất lực mở miệng hỏi han:
“Vẫn còn đang dỗi ?”
Hồi lâu , Diệp Oanh mới lí nhí :
“Ai dỗi chứ?
Anh hiểu lầm gì về chuyện dỗi .”
“Thế thì, em chính là đang vui .”
Kỷ Liên Tề vô cùng khẳng định.
“Không .”
Diệp Oanh thừa nhận.
Tối nay cái miệng của Diệp Oanh bướng bỉnh lắm.
Kỷ Liên Tề bất lực thở dài bên tai cô:
“Anh em trách , cũng , nhưng đây là thông lệ hàng năm, năm ngoái cũng mà.”
Diệp Oanh im lặng, đáp .
Thấy , Kỷ Liên Tề tiếp tục thổi gió bên tai cô:
“Chỉ cần kết thúc một cái, sẽ trở về ngay lập tức.”
Tuy nhiên Diệp Oanh vẫn thèm đếm xỉa đến .
Kỷ Liên Tề đợi mãi thấy cô lên tiếng, cứ ngỡ cô ngủ thật , đưa tay xoa xoa má cô, tình cờ sờ thấy sự ẩm ướt.
Chương 369 Thêm một chiếc nhẫn
Trong lòng Kỷ Liên Tề mềm nhũn , ôm c.h.ặ.t lấy cô:
“Diệp Oanh……”
Diệp Oanh né tránh tay , đầu rúc sâu trong chăn, trầm giọng :
“Được , đừng mấy thứ linh tinh nữa, thời gian nhớ gọi điện cho em là .”
“Anh sẽ gọi.”
Kỷ Liên Tề chút do dự đồng ý ngay, đó kéo kéo chăn, để cô lộ đầu ngoài.
Diệp Oanh gì nữa, nhắm mắt , trong lòng ngổn ngang cảm xúc, sự luyến tiếc và lo âu đan xen .
Hai mươi ngày dài, nhưng cô dường như thể dự đoán sẽ thường xuyên đối mặt với những lúc như thế .