Quân Hôn TN 80, Tôi Được Cưng Chiều Đến Tận Trời - Chương 449

Cập nhật lúc: 2026-04-01 21:30:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Kỷ Liên Tề khẽ cau mày, bàn tay to lớn vội vàng tách chân cô , tuy tai đỏ bừng nhưng mặt đầy vẻ hối hận và áy náy.”

 

Mở khóa tư thế mới, nhất thời chú ý chừng mực, khiến cô ...

 

“Anh, bôi thu-ốc cho em."

 

Kỷ Liên Tề sờ soạng trong ngăn kéo một hồi.

 

“Không, cần ạ...."

 

Diệp Oanh hổ khép chân .

 

nhanh đó Kỷ Liên Tề tìm thu-ốc cưỡng ép tách , bắt đầu dịu dàng bôi thu-ốc cho cô.

 

“Bôi thu-ốc sẽ nhanh khỏi hơn."

 

Trời đất ơi.

 

Nhà ai đ-ánh bài mà còn xảy tình trạng như thế cơ chứ?

 

Cảnh tượng nóng bỏng suýt chút nữa khiến ngọn lửa d.ụ.c vọng mới bình lặng của Kỷ Liên Tề bùng lên nữa.

 

, mới khiến cô thương , vẫn nên kiềm chế một chút thì hơn.

 

Mà lúc Diệp Oanh cũng chẳng khá hơn là bao, hổ đến mức dùng ngón chân đào một cái lỗ đất để chui xuống, đôi mắt nên cho .

 

Mãi một lúc , Kỷ Liên Tề cuối cùng cũng thu tay :

 

“Xong ."

 

Lúc bôi xong thu-ốc, trán lấm tấm vài giọt mồ hôi.

 

Diệp Oanh thở phào nhẹ nhõm, đúng là một sự dày vò.

 

Tiếp đó, Kỷ Liên Tề lên giường, một nữa nhẹ nhàng ôm cô lòng.

 

Chuyện khiến Diệp Oanh cảm thấy vô cùng ngượng ngùng, lập tức như một con đà điểu vùi đầu ng-ực .

 

Hai ôm c.h.ặ.t lấy , ai gì.

 

họ đối phương đều ngủ.

 

Một lát ——

 

“Diệp Oanh, chúng ....."

 

!

 

Em luôn một chuyện hỏi !"

 

Hai gần như đồng thanh lên tiếng.

 

Diệp Oanh ngẩng đầu khỏi ng-ực , thần sắc nghiêm túc:

 

“Anh còn nhớ ?"

 

“Lần , lúc ở trong tầng hầm của vũ trường, , nếu chúng đều thể sống sót trở , lời với em."

 

“Là lời gì ?

 

Em đợi đến tận bây giờ cũng thấy nha."

 

Thực , khoảnh khắc thốt những lời đó, cô lờ mờ đoán gì với .

 

những ngày qua, cô bỗng nhiên trở nên chút mờ mịt và chắc chắn.

 

Cô bắt đầu nghĩ liệu nghĩ quá nhiều .....

 

Thay vì cứ giữ trong lòng suy tính , chi bằng nhân lúc hỏi luôn .

 

Biểu cảm của Kỷ Liên Tề cứng đờ, mím mím môi, lên tiếng, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.

 

Đợi một lúc, Diệp Oanh chút mất kiên nhẫn.

 

Chẳng chỉ là một câu thôi , cần nghĩ lâu như ?

 

“Anh chứ."

 

Cô nhịn chọc chọc ng-ực .

 

Trên mặt Kỷ Liên Tề xẹt qua một tia bối rối, “Anh...."

 

“Hửm?

 

Anh cái gì?"

 

Kỷ Liên Tề:

 

.....

 

Tuy nhiên trôi qua vài phút nữa, vẫn chẳng thốt cái chữ nào.

 

Diệp Oanh chút vui, “Khó đến thế ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-tn-80-toi-duoc-cung-chieu-den-tan-troi/chuong-449.html.]

 

Thấy cô đanh mặt , Kỷ Liên Tề thở dài, khép mắt:

 

“Anh... quên .

 

Chắc cũng chuyện gì quan trọng ."

 

Diệp Oanh kinh ngạc mở to mắt:

 

“Quên ?"

 

Uổng công cô ghi nhớ lâu như , đợi lâu như , quên là quên luôn ?

 

Người em nhầm nhọt gì ?

 

Kỷ Liên Tề do dự vài giây, gật gật đầu:

 

“Ừm, quên ."

 

“Em tin mới lạ !

 

Làm thể quên là quên ngay !

 

Anh rõ ràng là chứ gì?"

 

“Thực sự là quên ."

 

Diệp Oanh sa sầm mặt:

 

“Cho thêm một cơ hội nữa, !"

 

Kỷ Liên Tề khựng , trong mắt thoáng qua một tia khó xử.

 

Cuối cùng vẫn lắc đầu, ánh mắt dần trở nên thất vọng của Diệp Oanh, kiên trì :

 

“Thực sự... quên mất ."

 

Nghe , Diệp Oanh vẻ mặt vui xuống, dỗi hờn lưng về phía .

 

Uổng phí công sức cô vẫn luôn hiếu kỳ mong đợi, nhẹ nhàng một câu “quên " để đuổi khéo cô.

 

Kỷ Liên Tề ngẩn , giơ tay chạm cánh tay cô, lập tức cô dùng khuỷu tay hất .

 

“Em giận ?"

 

Anh chút hiểu chuyện gì đáng để mà tức giận cơ chứ.

 

Diệp Oanh tức giận đáp một câu:

 

“Không giận, mệt , miễn phiền!"

 

“....."

 

Đối mặt với Diệp Oanh bỗng nhiên nổi giận, Kỷ Liên Tề cảm thấy bất lực, chỉ thể cưỡng ép kéo cô gần , bắt đầu vụng về dỗ dành.

 

Anh đây thử qua một , chiêu dường như khá hiệu quả.

 

Mặc dù như Diệp Oanh phản kháng, nhưng trong lòng cô oán niệm.

 

Cô là hiện đại, một câu , quá đáng chứ?

 

Vậy mà cái gã , cái miệng cứ như dán c.h.ặ.t , một chữ cũng chịu !

 

Cuối cùng Diệp Oanh mang theo cả một bụng lầm bầm mà giấc ngủ, lúc ngủ mơ màng, cô lờ mờ thấy Kỷ Liên Tề chuyện, nhưng cụ thể nội dung là gì thì cô rõ.

 

 

Thời tiết ngày càng lạnh lẽo, chẳng chút dấu hiệu nào của việc sẽ ấm lên.

 

Diệp Oanh vẫn luôn bận rộn vì việc xây xưởng, nhưng địa điểm đặt xưởng vẫn xác định.

 

Và tần suất cô gần như cách dăm bữa nửa tháng chạy đến nhà máy thực phẩm Hồng Thái Dương cũng khiến Kỷ Liên Tề chút “oán hận".

 

còn cách nào khác, Hồ Dũng là “kim chủ" đầu tư cho cô, một chuyện lớn nhỏ vẫn cần tìm bàn bạc một chút.

 

May mà trời phụ lòng , một vòng một vòng sàng lọc, địa điểm đặt xưởng cuối cùng cũng chốt.

 

Cô và Hồ Dũng bàn bạc xong, nhất trí quyết định khi ăn Tết xong mới chính thức khởi động nhà xưởng.

 

Thời gian hơn một tháng còn , tiên sẽ công tác chuẩn giai đoạn đầu.

 

Tuy nhiên, nhanh đó Diệp Oanh gặp khó khăn.

 

Hiện tại trình độ và kỹ thuật trong nước còn khá lạc hậu, nếu cô sản phẩm giá thành rẻ, chất lượng thua kém sản phẩm hiện thị trường, thì thể theo quy trình và nguyên liệu sẵn trong nước .

 

Cô cảm thấy vô cùng cần thiết nước ngoài một chuyến để học hỏi và đưa kỹ thuật nước ngoài về.

 

Nếu cần thiết, sẽ chi một khoản tiền lớn để đưa một dây chuyền sản xuất của nước ngoài về .

 

Bỏ nửa tháng, chắc là thể học hỏi hòm hòm .

 

Khi Diệp Oanh đem tin tức cho Hồ Dũng, nhận sự tán thành nhiệt liệt của .

 

 

Loading...