Quân Hôn TN 80, Tôi Được Cưng Chiều Đến Tận Trời - Chương 50

Cập nhật lúc: 2026-04-01 20:35:00
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tú Liên thấy cũng hùa theo an ủi:

 

đấy.

 

Chị cũng nghĩ là tình huống giống như chính ủy .”

 

Diệp Oanh thì hé răng, những lúc như thế nhất cô nên lên tiếng thì hơn.

 

Chính ủy Hà đó bổ sung thêm một câu:

 

“Cấp hiện tại vẫn nhận báo cáo ly hôn của đồng chí Hồng Tinh.

 

Cho nên... về việc hai tiếp theo sẽ như thế nào thì cứ đợi về tính tiếp !”

 

“Vậy bao giờ mới về ạ?”

 

Tôn Lâm theo bản năng hỏi dồn.

 

Chính ủy Hà đảo mắt một cái, suy nghĩ một lát :

 

“Cũng mười ngày nửa tháng đấy.”

 

“Lâu ạ?”

 

Tôn Lâm bất lực gật gật đầu, “Dạ , cháu đợi .

 

Là sống ch-ết, về nhất định cho cháu một câu trả lời mới !”

 

Sau khi chính ủy Hà khỏi, Diệp Oanh và Tú Liên an ủi một hồi nữa mới rời .

 

Buổi tối, Diệp Oanh tắm xong về thì thấy Kỷ Liên Tề đang cúi xuống bàn thư.

 

Thời tiết nóng nực, lúc chỉ mặc một chiếc áo may ô, cơ tam đầu ở hai bên cánh tay dường như vẫn còn đang trong trạng thái căng cứng, đường nét vô cùng rõ rệt, tràn đầy dấu vết của việc tập luyện.

 

Trông vẻ như là mới huấn luyện đêm về, mồ hôi vẫn khô nữa.

 

ngang qua nhân cơ hội liếc một cái, phát hiện chữ của khá , giống như từng học t.ử tế .

 

Anh nhập ngũ gần mười năm, mà bây giờ cũng mới chỉ hai mươi bảy hai mươi tám tuổi, chắc hẳn là nghiệp cấp ba .

 

Từ đó suy đoán, hoặc là năm đó thi đậu đại học, hoặc là gặp đúng thời điểm khôi phục kỳ thi đại học......

 

Nếu là trường hợp thì quả thực là quá đáng tiếc .

 

“Cô cứ mãi gì thế?”

 

Nhận thấy Diệp Oanh cứ chằm chằm , Kỷ Liên Tề nhịn mà dừng tay .

 

Diệp Oanh cuối cùng cũng phát hiện vẫn luôn cái bóng lưng của mà thẩn thờ.

 

“Kỷ Liên Tề, gáy mọc mắt đấy ?”

 

Thế mà cũng phát hiện ?

 

Kỷ Liên Tề liếc cô một cái, biểu cảm trông vẻ cạn lời.

 

“Cái còn cần ?

 

Nghe tiếng động là ngay .”

 

Diệp Oanh ngượng ngùng sờ sờ mũi, tranh thủ liếc nội dung trong thư một cái, trông vẻ là cho gia đình.

 

“Kỷ doanh trưởng, thấy cần thiết nhắc nhở một chút, một lòng thể dùng cho hai việc nhé.

 

Anh xem, phân tâm một cái là sai chữ ‘Chúc’ kìa.”

 

“Thừa một dấu chấm ở là sai đấy!”

 

Kỷ Liên Tề cuối cùng cũng đặt cây b.út máy trong tay xuống, xoay , nheo đôi mắt đen láy đ-ánh giá Diệp Oanh.

 

“Cô cũng chữ cơ ?”

 

“Lúc chẳng trả lời ?”

 

Diệp Oanh chớp chớp mắt:

 

“Mặc dù mù chữ nhưng chữ ‘Chúc’ trong ‘chúc phúc’ thì vẫn mặt chữ đấy.”

 

Nghe , Kỷ Liên Tề hề né tránh mà đưa tờ giấy đầy chữ của cho Diệp Oanh.

 

“Thấy cô xem như , thế thì cô cầm lấy mà xem cho đời , xem thử còn những chữ nào cô nữa ?”

 

Khuôn mặt Diệp Oanh trong chớp mắt đỏ bừng lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-tn-80-toi-duoc-cung-chieu-den-tan-troi/chuong-50.html.]

 

Hành động trộm của cô bại lộ !

 

Quả hổ danh là thể leo lên vị trí chính doanh trưởng mà, khả năng phản ứng thật đáng nể.

 

Diệp Oanh nhận lấy tờ giấy đó nhưng lướt mắt qua cũng thể đại khái nội dung bên trong.

 

Chẳng qua cũng chỉ là báo cáo qua tình hình gần đây của , quan tâm hỏi han sức khỏe của trong nhà, một bức thư gia đình vô cùng điển hình.

 

Căn bản chẳng gì để mà hóng hớt cả.

 

Diệp Oanh đặt lá thư lên bàn:

 

“Chỉ sợ là.. chúng nó , chứ chúng nó .

 

Anh , mau tiếp , ngủ đây.”

 

Nói xong liền vội vàng leo lên giường thẳng cẳng.

 

Sau khi xuống, cô liếc cái bụng to tướng như quả bóng của , cảm thấy thể cứ tiếp tục buông xuôi như thế nữa.

 

Vì địa bàn “chiếm” mất nên cô mấy ngày nay động đậy gì .

 

Ngày mai cô nhất định xem thử rốt cuộc là kẻ nào đang giở trò.

 

Trong đại viện nhiều ghét cô như , sẽ là ai mà ngại phiền phức tìm đủ cách để “chiếm dụng” cái địa bàn mà nhắm trúng như thế chứ?

 

Cái những rảnh rỗi mà còn thiếu đức, ngu ác nữa chứ!

 

tưởng cô sẽ phản kháng ?

 

Sáng ngày hôm trời còn sáng, Diệp Oanh dậy còn sớm hơn cả Kỷ Liên Tề.

 

Cô âm thầm chạy tới gần chỗ thường xuyên tập thể d.ụ.c, tìm một cái cây nấp gốc cây đó.

 

Không lâu , một tới, ôm một cái bao tải, loáng một cái rải lạc đầy kín cả cái khoảnh đất đó.

 

Diệp Oanh nấp gốc cây thầm nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm, cô rõ cái chính là Lâm Nhiễm Nhiễm!

 

phát hiện của cho kinh ngạc thôi, ngờ cái con Lâm Nhiễm Nhiễm bên trong thâm căn cố đế xa đến thế!

 

Sau khi xong việc ở đây, cái bóng đó mang những vỉ cá mặn phơi ngày hôm qua gác lên cái góc thứ hai mà Diệp Oanh tập thể d.ụ.c.

 

Mà chỗ thứ ba, hôm nay thứ đang phơi chính là tấm chăn bông .

 

là “diễn viên cũ" .

 

Khoảnh khắc Diệp Oanh dở dở , đều nên Lâm Nhiễm Nhiễm là ngu ngốc là ngây ngô nữa.

 

tưởng những trò vặt vãnh tác dụng gì với cô ?

 

là hão huyền!

 

Buổi chiều tối, Diệp Oanh ăn cơm xong cố ý lảng vảng quanh chỗ Lâm Nhiễm Nhiễm phơi chăn bông.

 

Một lát , đợi đến khi Lâm Nhiễm Nhiễm tới thu chăn bông, một tiếng hét ch.ói tai vang vọng khắp cả đại viện truyền tới.

 

“Á!!

 

Là kẻ nào nhét cá ch-ết trong chăn bông của thế ?!”

 

Diệp Oanh lập tức tươi như một con mèo mới ăn vụng , đầy mãn nguyện mà rời .

 

Mấy con cá ch-ết đó là cô mua ở chợ Hữu Nghị.

 

Cá ch-ết mua về liền treo lên nhét tấm chăn bông của Lâm Nhiễm Nhiễm, tấm chăn giờ sực mùi tanh hôi, đa phần là bỏ .

 

kiếm mấy con chuột ch-ết nhét cho cô là nể mặt lắm .

 

Lại qua một ngày nữa, khi Diệp Oanh tới xem thử thì chỗ đó còn phơi chăn bông nữa, nhưng lượt phơi lạc, cá mặn, còn một ít hạt ngô từ lòi nữa.

 

Rải kín mít mặt đất.

 

Diệp Oanh mỉm gì, về.

 

Xem cái mụ vẫn chịu bỏ cuộc!

 

đầy cách, cứ để cái mụ nhảy nhót thêm vài ngày nữa !

 

Có lẽ là thấy tiếng bước chân của cô về nên cô còn kịp phòng thì Tôn Lâm ở ngay bên cạnh chặn đường .

 

“Sao thế em gái, mà thần thần bí bí thế .”

 

 

Loading...