Quan Thiền - Chương 100
Cập nhật lúc: 2026-03-08 22:47:40
Lượt xem: 296
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giọng Trình Hy ôn hòa, ẩn chứa sự thương xót sâu đậm.
Chỉ một câu thôi khiến sống mũi cay xè, suýt rơi nước mắt.
Ta , tờ điều lệnh nhất định là vì thấy suốt ngày u sầu vì chuyện của La Thốc Nhi, nên cố ý lấy để dỗ .
Ta định dùng tay áo lau mắt, kéo lòng.
Trình Hy vuốt đầu , mật áp sát bên tai:
"Ta với nàng từ lâu , ngọc mài mới thành, ắt trải qua quá trình chẻ núi phá đá, A Thiền, nàng học cách thích ứng."
Ta nhắm mắt , gật đầu.
Trình Hy : "Vượt qua giai đoạn , thứ sẽ lên."
Ta gật đầu.
dường như vẫn yên tâm, ngập ngừng một lát chậm rãi :
"Nàng bảo mau ch.óng rời . Ta nhẫn nhịn lâu lắm ."
"Hả?"
"A Thiền, nàng sẽ nhân cơ hội chạy theo đấy chứ?"
"…"
"Nàng nếu dám theo chạy, sẽ…"
"Câm miệng!"
"…Được."
2
Khi cầm quyển điều lệnh tìm Chúc Thanh Sơn, lúc tan trở về nhà.
lúc hoàng hôn, ánh chiều đỏ nhuộm cả chân trời.
Ta phát hiện trong tiểu viện mái ngói xanh của thêm một cây hòe non xanh .
Cây còn mảnh mai, tràn đầy sức sống non trẻ.
Chúc Thanh Sơn thấy , mắt liền sáng lên.
Hắn rời án thư, bước nhanh về phía .
Mấy ngày gặp, gầy nhiều, càng khiến làn da trắng như ngọc, tựa trong tranh.
Khi với , gương mặt đầy vui mừng: "Tiểu Hòe, đến !"
"Ta vẫn chuẩn sẵn nguyên liệu, đói ? Ta bánh bao đường cho ăn…"
"Không cần , Chúc Thanh Sơn, chúng xuống chuyện."
"Ăn xong ? Ta sợ mạch nha để lâu sẽ mất vị, vốn kén ăn…"
"Hôm nay ăn."
"…Tiểu Hòe, … ăn bánh bao đường nữa ?"
Hắn ngẩn , trong mắt chút thất vọng.
Ta mỉm , giống như đầu gặp , đặt thanh kiếm xuống bàn đá trong sân, xuống, :
"Ta đến đưa một thứ."
"Thứ gì?"
Ta đưa quyển điều lệnh cho Chúc Thanh Sơn.
Hắn xem xong, trong mắt vui mừng, chỉ khẽ nhíu mày, hồi lâu mới mím môi :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/quan-thien/chuong-100.html.]
"Ta sẽ rời khỏi Trường An."
"Đây là điều lệnh của Bộ Lại, thể từ chối."
"Vậy ngày mai sẽ đến Tông Chính phủ xin từ chức, tư nữa."
"Chúc Thanh Sơn, trồng cây hòe từ khi nào?"
"…Sau rời đó."
"Huynh thích ?"
Hồng Trần Vô Định
"…Phải."
"Khi còn nhỏ, A nương từng một mối hôn ước từ trong bụng , chỉ là đó gia cảnh sa sút, tung tích thất lạc."
Ta thật nghiêm túc, khóe môi cong lên: " về trời xui đất khiến, gặp . Nếu năm đó biến cố, vốn nên ở bên . Nay ở cạnh , thể bỏ mà ."
"Chúc Thanh Sơn, hiểu rõ tâm ý của , cũng trân trọng tình nghĩa mấy năm nay giữa chúng , nhưng chỉ thể đưa đến đây. Đi thêm một bước nữa, e là thể."
"Ngoại tổ từng tặng một câu, rằng *vật vật nhi bất vật ư vật, là đạo xử thế của Thần Nông. Hôm nay cũng tặng một câu: *niệm niệm nhi bất niệm ư niệm."
(*vật vật nhi bất vật ư vật: Sống giữa vạn vật, việc, nhưng để bản chúng chi phối. *niệm niệm nhi bất niệm ư niệm: Trong lòng nỗi nhớ, tình cảm, nhưng để bản trói buộc bởi nỗi nhớ tình cảm .)
"Tình cảm dành cho , nên trở thành thứ trói buộc . Huynh một tấm lòng thuần khiết, càng nên chí lớn như chim hồng hộc. Huynh hãy xem ruộng lúa phương Nam một năm mấy vụ, dân gian xuân cày hạ chăm, thu gặt đông tàng, bốn điều mất thì ngũ cốc tuyệt. Vậy vì trong nhà bách tính vẫn chẳng dư lương thực?"
"Chúc Thanh Sơn, ở phường đơn kêu oan, cứu ai cả. nếu huyện lệnh một phương, thể thực sự che chở dân chúng. Chẳng đó mới là điều ?"
Lời khiến rơi lệ.
Mắt đỏ hoe, nghẹn ngào hỏi: "Người trong lòng … là Tư Không đại nhân ?"
"Phải."
" Tiểu Hòe, là hoạn quan, theo …"
"Chúc Thanh Sơn, cây hòe nào cũng tiếng ve. Cây trong sân còn non như , lớn nổi còn , hà tất cố chấp."
"Nếu một ngày cây hòe cành lá sum suê, đủ để che mưa chắn gió cho một con ve thì ?"
"Vậy thì đợi nó lớn lên , hãy để con ve ."
"Tiểu Hòe, cho suy nghĩ kỹ một chút."
"Được, mỗi đều mệnh riêng. Ta hết những điều cần , điều thể cho cũng . Chúc Thanh Sơn, hổ thẹn với ."
"Dĩ nhiên. Ta , Tiểu Hòe là quân t.ử lòng quang minh lạc.”
3
Từ chỗ ở của Chúc Thanh Sơn trở về, ý dò hỏi tin tức của La Thốc Nhi, nên vòng qua khách điếm nơi nàng đang ở.
Khi rời khỏi phủ Thị Trung, nàng lớn tiếng tuyên bố đoạn tuyệt quan hệ với , chỉ mang theo một bọc hành lý.
Trong nàng bao nhiêu bạc.
Ở khách điếm lâu như , e rằng cũng sắp cạn tiền.
Nếu nàng thật sự là của Thất hoàng t.ử, tất nhiên chẳng đến lượt bận lòng.
nếu và Trình Hy oan uổng nàng, thì rốt cuộc vẫn là với nàng.
Vì thế nghĩ, bất kể thế nào cũng nên đưa cho nàng chút ngân lượng.
Không ngờ tới nơi, chưởng quỹ : "Cô nương đến muộn , La cô nương sáng nay thu dọn đồ rời ."
"Nàng ?"
"Ta mà , nàng dữ lắm, ai dám hỏi…"
Biết La Thốc Nhi , lững thững bước phố, lòng rối bời.
Đi ngang chợ, vô tình dừng một sạp bày đầy túi thơm.