Quan Thiền - Chương 103
Cập nhật lúc: 2026-03-08 22:49:37
Lượt xem: 291
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Ta cần nàng rời , đến Sóc Phương một chuyến."
Sóc Phương, phía tây giáp Hạ Lan Sơn, là vùng biên cương phương bắc khắc nghiệt.
Ở đó đóng một đội quân, quanh năm chống ngoại địch.
Trước trấn thủ nơi là vị một lão tướng quân, là nguyên lão ba triều của Đại Kỳ.
Sau lão tướng bệnh nặng, trở về biên ấp đô thành dưỡng bệnh.
Cách đây lâu truyền tin, lão tướng tuổi cao sức yếu, qua đời.
Đó chính là chuyện thứ ba Trình Hy với .
Hắn : "A Thiền, nàng tiễn ông một đoạn. Phụ thuở nhỏ từng ông dạy dỗ, coi như ân sư, cũng xem như kết thúc một chuyện cũ."
Ta chợt nhớ , năm xưa nếu vì quận thủ Hà Đông bội ước, Trình Hy vốn cũng thể lão tướng quân che chở, ẩn danh sống bên cạnh ông mà lớn lên.
Chỉ tiếc thế sự vô thường.
Mà nay khi nhắc , mặt Trình Hy còn gợn sóng.
Ta nhắm mắt , hỏi: "Đại nhân nhân cơ hội để rời , giống như năm xưa đối phó với Tào Nghiêm ?"
"Không. A Thiền, nàng yên tâm. Lần sẽ ngục. Tin , đợi nàng trở về, việc lắng xuống."
"Đại nhân sẽ g.i.ế.c La Thốc Nhi."
"A Thiền, cố nhân cũng mất. Chúng đều cần về phía .”
" nàng là thứ duy nhất A nương để cho ."
"Nàng còn , vượt qua cửa ải , chúng sẽ nhiều hơn."
2
Ngày rời Trường An, trời trong vắt.
La Thốc Nhi Trình Hy giam giữ, chờ ba ngày gả cho .
Ta gặp nàng cuối.
Chỉ dẫn theo một đội , mệt mỏi mà phi ngựa về phía Bắc Quan.
Ngày đầu tiên, mãi đến đêm khuya mới ghìm cương, cho đoàn dừng nghỉ ở một dịch trạm ngoài thành.
Đêm trăng lớn tròn.
Ta nơi cửa sổ lầu hai ngoài, bỗng nhớ năm chín tuổi, cũng một đêm như thế, La Thốc Nhi thả khỏi l.ồ.ng ch.ó.
Năm đó nàng mới mười tuổi, leo lên mái nhà, bóng dáng nhỏ bé của nàng hòa bóng đêm cùng bầu trời rộng lớn.
Trăng treo đỉnh đầu nàng, lạnh lẽo và cô tịch.
Ta nhớ những lời non nớt nàng từng với ——
“Vân nương tin , dựa ngươi tin?”
“Vân nương từng , nếu một ngày rời khỏi La gia, sẽ dẫn theo cùng, nên từ hôm nay trở , chính là tỷ tỷ của ngươi! Ta nguyện cùng ngươi sống c.h.ế.t , nếu trái lời thề, trời đ.á.n.h sét giật!”
“Ngày mai là sinh thần của cha , sẽ tìm cơ hội thả ngươi , hai chúng cùng bỏ trốn!”
"A Thiền, hỏi ngươi, ngươi nhận là tỷ tỷ ?"
“Tốt. Ngươi nhận , sẽ xem ngươi là . Nếu chẳng may bắt giữa đường, thề c.h.ế.t cũng khai ngươi ở . Ngươi cũng thề, tuyệt đối tiết lộ tung tích của !”
“Ta tin ngươi. Vân nương c.h.ế.t , đời ngoài ngươi , sẽ tin bất kỳ ai nữa.”
……
Ta nghĩ, dù Trình Hy từng với , ngọc thành qua quá trình phá núi chẻ đá.
vẫn thể La Thốc Nhi chỗ c.h.ế.t.
Bởi vì còn nợ nàng một mạng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-thien/chuong-103.html.]
Vì thế đêm , khi vạn vật tĩnh lặng, phi lên ngựa, về Trường An.
Ta trở về kịp lúc.
Khắp phường truyền khắp tin Tư Không đại nhân ngày mai cưới vợ.
Trước cổng phủ Thị Trung dán đầy chữ hỷ, treo lụa đỏ rực rỡ.
Ngoài ngõ nhỏ phủ, còn thấy một bóng lén lút.
Là Chúc Thanh Sơn.
Ta , vỗ nhẹ vai: "Huynh gì ở đây?"
Hắn giật , , sững sờ: "Tiểu… Tiểu Hòe, ở đây?"
"Trả lời , gì ở đây?"
"Ta… Tư Không đại nhân sắp cưới một tú nữ loại vợ, lo cho nên tới xem."
"Huynh ngốc ? Lát nữa thị vệ phủ Thị Trung thấy , coi chừng bắt."
"Ta chỉ trốn ở đây , dám đến gần."
"Đi, về ."
"Được."
Ta theo Chúc Thanh Sơn về chỗ ở của .
Thuận tiện hỏi chuyện đến An Châu nhậm chức huyện lệnh nghĩ kỹ .
Chúc Thanh Sơn đáp: "Tờ điều lệnh ghi rằng trong vòng nửa năm đến nhận chức là , ở Trường An thêm một thời gian nữa. "
"Đừng chần chừ. Gần đây Trường An yên , nên rời sớm."
"Tiểu Hòe, ? Còn Tư Không đại nhân vì cưới khác? Hắn cưới khác, ? Muội thể cùng …"
"Ta thể cùng , Chúc Thanh Sơn. Bỏ ý nghĩ đó ."
"…Ừ."
"Ngày mai tìm một cỗ xe ngựa, dừng ở ngõ phủ Thị Trung. Nếu mặc hắc bào từ trong phủ , hãy đưa nàng rời khỏi đây, nhất định đưa nàng khỏi thành."
"Tiểu Hòe, định gì?"
Hồng Trần Vô Định
"Đừng hỏi, chỉ cần theo là ."
3
La Thốc Nhi giam ở Hành Vân Lâu.
Hôm phủ Thị Trung khách khứa đầy cửa, tất cả tụ tập nơi tiền sảnh, chờ uống chén rượu mừng của Tư Không đại nhân.
Khi lẻn phòng, thấy nàng mặc xong hỷ phục, tay chân đều trói, trong miệng nhét một cục vải.
Nàng như con sâu quăng xuống đất, quằn quại giãy giụa.
Thấy từ cửa sổ nhảy , mắt nàng bỗng sáng lên.
Ta rút miếng vải trong miệng nàng .
Nàng lập tức : "Cứu ! A Thiền, thể gả cho ! Ta thể!"
"Vì thể gả cho ? La Thốc Nhi, ngươi rõ , mới cứu ngươi."
Ta bình thản nàng, khóe môi khẽ cong.
Nước mắt La Thốc Nhi mờ nhòe, do dự hồi lâu : "Ta thích."
"Ồ? Là Thái t.ử điện hạ ?"
"Ngươi… ngươi ?"
"La Thốc Nhi, ngươi quá coi thường Trình Hy . Ngươi vì quan viên trong triều sợ như ? Mật thám của Ngũ Gian việc từ thủ đoạn. Trên đời tin tức nào bọn họ dò ."