Quan Thiền - Chương 108

Cập nhật lúc: 2026-03-08 22:52:56
Lượt xem: 278

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta vốn tưởng Thất hoàng t.ử sẽ c.h.ế.t trong đêm .

 

Mà La Thốc Nhi khi Thất hoàng t.ử c.h.ế.t, đoạn tuyệt ý niệm, mang bọc bạc rời khỏi Trường An.

 

Không ngờ nàng về.

 

Không chỉ về, còn tìm cách đến bên cạnh Thất hoàng t.ử.

 

Lúc đó con trai út nhà họ Đàm xử t.ử, Kỳ Đế giam Thất hoàng t.ử nữa, chỉ cho chuyển đến Bắc Uyển của hoàng thành, còn sủng ái.

 

Kỳ Đế phong Thất hoàng t.ử Thận vương, ý để rời kinh phong địa.

 

Ta nghĩ, La Thốc Nhi lúc trở về bên , hẳn cũng vài phần thật lòng.

 

Còn quyết định, từ nay còn dính líu gì với nàng nữa.

 

Bởi Thất hoàng t.ử thực sự quá hiểm độc.

 

Trình Hy thẳng thắn , chỉ cần còn ở Trường An, thì thể đề phòng.

 

Ta từng đề nghị tự kết liễu .

 

Bởi vẫn luôn thấy ghê tởm việc đem vị hôn thê của đẩy chắn đao.

 

Trình Hy dặn manh động.

 

Thất hoàng t.ử ở trong hoàng thành, sơ sẩy một chút là mất mạng.

 

Sau đó Trường An yên ả một thời gian.

 

Đến tháng sáu, Chúc Thanh Sơn cuối cùng cũng còn đến Tông Chính phủ việc nữa.

 

Hắn chuẩn rời khỏi Trường An.

 

Biết tin , vui mừng.

 

Rồi lén giấu Trình Hy, lặng lẽ đến thăm hai .

 

Có lẽ vì sắp rời , tâm trạng trầm xuống.

 

Thấy cũng còn nhiệt tình như , thậm chí chủ động sẽ hấp bánh bao đường cho .

 

Ta chút quen, chủ động hỏi: "Trước khi , thể hấp cho vài cái bánh bao đường ?"

 

Chúc Thanh Sơn ngẩng đầu , thoáng sững , : "Được. Tiểu Hòe, ba ngày nữa đến tìm , coi như là tiễn ."

 

Hôm ngoài việc trông vẻ vui, cũng gì khác thường.

 

Khi rời tiểu viện của , chợt nhớ đến câu thơ từng dạy :

 

“*Nhân sinh bất tương kiến, động như tham dữ thương.”

 

(*Đời khó gặp , giống như Tham và Thương)

 

Người với , chia ly thường sẽ chẳng còn gặp , như Tham và Thương ở hai đầu hoàng đạo, vĩnh viễn tương phùng.

 

Có lẽ tâm trạng của Chúc Thanh Sơn lây sang .

 

Trở về phủ, cảm thấy bụng trống rỗng, đau âm ỉ.

 

Ta co giường, bất động.

 

Linh Lộc thấy như , cuống quýt hỏi: "Cô nương khỏe chỗ nào? Để sai mời lang trung…"

 

"Không cần, chỉ đói thôi."

 

"Đói? Người ăn gì? Ta bảo nhà bếp ."

 

"Nấu cho bát cháo ."

 

"Vâng! Người nghỉ , mang đến ngay!"

 

Linh Lộc vội vã rời .

 

Ta giường hồi lâu, mày nhíu c.h.ặ.t, mơ màng .

 

Cho đến khi gọi, mở mắt liền thấy Trình Hy.

 

Hắn hẳn từ cung về, quan bào vẫn còn , dáng thanh nhã như lan như ngọc bên đầu giường , trong tay bưng một bát cháo.

 

"A Thiền, ăn chút hãy ngủ."

 

Giọng Trình Hy đầy quan tâm.

 

Ta dậy, đưa tay nhận bát cháo.

 

thong thả xuống bên cạnh, dùng thìa khuấy bát cháo trắng, thổi nguội đưa một thìa đến bên môi .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-thien/chuong-108.html.]

Ta mở miệng nuốt xuống.

 

Hắn tiếp tục, đút thêm mấy thìa nữa.

 

Chợt , hỏi: "Ngon ?"

 

Ta nhíu mày : "Không ngon, nhạt nhẽo."

 

Trình Hy cong môi, cúi đầu khuấy cháo: "Trong cháo đường, tất nhiên ngọt bằng bánh bao đường."

 

Tim khẽ thắt , vội .

 

thần sắc vẫn bình thản, như chỉ thuận miệng .

 

Ta liền : "Là kén ăn, chỉ ăn đồ ngon. cũng chỉ ăn bánh bao đường, còn ăn thứ khác nữa."

 

"Ồ? Nàng còn ăn gì? Đào vàng ?"

 

"Ta ăn bánh canh."

 

"Hử?"

 

"Canh canh, bánh bánh, loại ngài từng nấu cho ăn."

 

Ta chằm chằm Trình Hy, cho đến khi bật , dịu dàng :

 

"Vậy hôm khác cùng nàng về tiểu viện phía Nam thành, sẽ tự tay nấu cho nàng."

 

"Sao thể cho ngay trong phủ?"

 

"Ta nghĩ dùng cái nồi lớn từng hầm nàng, mới vị ngày xưa."

 

"Trình Hy!"

 

Hôm nửa bát cháo xuống bụng, dày dễ chịu hơn nhiều.

 

Lại thấy Trình Hỷ mày mắt mang ý , tâm trạng cũng lên.

 

Ta nhân cơ hội : "Ba ngày nữa, Chúc Thanh Sơn sẽ ."

 

Trình Hy ừ một tiếng.

 

Ta : "Đợi , chúng về tiểu viện phía Nam thành ăn bánh canh."

 

"Được."

 

Hắn , tiếp tục đút nốt cháo cho , còn dặn ăn nhiều một chút.

 

Ta ngoan ngoãn ăn, ánh mắt rơi xuống bàn tay .

 

Chiếc bát sứ men lam hoa sen càng tôn lên bàn tay đến nao lòng, như một bức họa tinh xảo.

 

Ngón tay Trình Hy khớp xương rõ ràng, trắng trẻo thon dài, ngay cả móng tay cũng sáng bóng sạch sẽ.

 

Thấy mãi, hỏi: "Sao ? Đang nghĩ gì?"

 

"Tay đại nhân thật , như ngọc ."

Hồng Trần Vô Định

 

"Hử? Thích ?"

 

"Thích."

 

"Thích là ."

 

"Hả?"

 

Ta khó hiểu Trình Hy, thấy thần sắc nghiêm chỉnh, nhưng vành tai đỏ bừng, nhanh lan đến cả má, nóng bừng.

 

Bởi chợt nhớ mấy hôm trong thư phòng , thấy một cuốn sách tên là《Chí Đạo Đàm》.

 

Cuốn sách thực sự kinh thế hãi tục.

 

Mở đầu : “*Cổ quyển di hương Chí Đạo Đàm, phòng trung diệu lý ý thiên ban.”

 

(*Quyển sách cổ ‘Chí Đạo Đàm’ lưu hương xưa, trong đó ghi chép vô vàn đạo lý tinh diệu về phòng the.)

 

Trong đó ghi ít chiêu thức lấy lòng nữ t.ử.

 

Hôm lén lút xem, càng xem càng thấy thú vị, sợ Trình Hy phát hiện, liền nhét sách n.g.ự.c mang .

 

Bây giờ hiểu ý tứ trong lời , lập tức đỏ bừng mặt, dám ngẩng đầu nữa.

 

Trình Hy vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nghiêm chỉnh hỏi : "Đọc xong ? Đọc xong thì trả ."

 

Ta ừ một tiếng, ngoan ngoãn lôi sách từ gối đưa .

 

Trình Hy: "…"

 

Hắn đưa tay nhận, còn lưu luyến kéo một chút.

Loading...