Quan Thiền - Chương 109: Ngõ Mai Hoa

Cập nhật lúc: 2026-03-08 22:54:09
Lượt xem: 217

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trình Hy liền trừng mắt , giật mạnh, nhét sách n.g.ự.c áo.

 

Ta do dự một hồi, nhịn : "Ngài xong thì thể trả cho ?"

 

Trình Hy: "……"

 

"Hoặc là chúng cùng thảo luận một chút."

 

"……"

 

Vẻ trấn định của Trình Hy cuối cùng cũng giữ nổi nữa.

 

Tai vốn đỏ bừng, giờ lan xuống cả cổ.

 

Hồng Trần Vô Định

Sau đó thêm nào, dậy.

 

"Nàng nghỉ , về ."

 

"Ngài xem nhanh một chút! Đừng để đợi lâu!"

 

"……"

 

"Xem xong nhớ trả !"

 

"Biết ! Nàng phiền c.h.ế.t ."

 

"Hừ, ngài giả vờ nghiêm chỉnh gì."

 

Chương 28: Ngõ Mai Hoa

 

1

 

Trước ngày Chúc Thanh Sơn rời khỏi Trường An, theo đúng ước hẹn đến nơi ở của .

 

Hắn bày sẵn một bàn đầy thức ăn, thấy liền cong mắt , vui mừng :

 

“Tiểu Hoè, đến .”

 

Ta bàn ăn, thấy bánh bao đường.

 

Bèn hỏi: “Sao bánh bao đường?”

 

Hắn , lộ chiếc răng khểnh đáng yêu trong miệng:

 

“Hôm nay mải nấu món khác, bánh bao đường muộn, mới đặt lên bếp hấp, Tiểu Hoè chúng ăn cơm .”

 

“Được.”

 

Phải rằng, Chúc Thanh Sơn đầu bếp quả thực đáng tiếc, tay nghề của so với phụ cũng hề kém cạnh.

 

Ta nhiều năm còn thích ăn thịt, mà món bạch tràng rán do , dùng xương heo cùng khung gà hầm thành nước dùng, thịt trắng như ngọc, canh sánh như tương, đem ruột rửa bằng bột nấu kỹ, tươi ngon vô cùng.

 

Ta uống liền hai bát, thấy bụng gần no.

 

Còn Chúc Thanh Sơn chẳng lo ăn, giống như một kẻ hầu hạ , ngừng gắp thức ăn cho .

 

“Tiểu Hoè, con cá sáng nay đặc biệt ngoại thành mua từ một bán cá, tươi, ăn thêm chút nữa .”

 

“Còn bát canh đậu phụ , thích nhất, hôm nay canh lửa chuẩn.”

 

“Rau diếp cải tể cũng là món thích…”

 

“Được , đừng gắp nữa, bát chứa nổi.”

 

Chiếc bát lớn mặt gắp đầy ắp thức ăn.

 

Ngay cả xương cá cũng tỉ mỉ gỡ sạch cho .

 

Ta bèn dùng muỗng múc một bát canh đặt mặt :

 

“Huynh cũng ăn , đừng ngốc nữa.”

 

Chúc Thanh Sơn vội vàng gật đầu, rạng rỡ xuống, trông quả thật chút ngốc nghếch.

 

Hôm nay còn vẻ uể oải như ba ngày , cũng vì thế mà tâm tình vui vẻ theo, bất giác ăn hết khá nhiều thức ăn trong bát.

 

No bụng , đặt đũa xuống, lấy túi tiền , đặt mặt .

 

“Đến An Châu , mua một hầu,  sắm sửa vài bộ y phục t.ử tế, kẻo đến huyện nha khác xem thường, bạc cầm lấy.”

 

Chúc Thanh Sơn vội lắc đầu, đẩy túi tiền mặt : “Ta tiền, đủ dùng.”

 

“Huynh bao nhiêu chẳng ? Đã cho thì cứ nhận, coi như tặng quà chia tay.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-thien/chuong-109-ngo-mai-hoa.html.]

 

Chúc Thanh Sơn một khi cố chấp thì thật khiến bất lực.

 

Hắn nhất quyết chịu nhận, liền nghĩ lúc rời sẽ lén nhét hành lý của .

 

Ta cùng trò chuyện, chẳng trời muộn.

 

Chúc Thanh Sơn ngày mai còn lên đường, bảo nên sớm về.

 

Ta ngẩng đầu sân, : “Không vội, còn chờ ăn bánh bao đường.”

 

Chúc Thanh Sơn như lúc mới nhớ : “Ta xem xem xong .”

 

Hắn bước bếp mái che ngoài sân.

 

Chẳng bao lâu , mặt mày ủ rũ trở , với :

 

“Tiểu Hoè, hôm nay ăn bánh bao đường , vội quá, bột nở, bánh bao cứng như đá.”

 

“…Ta xem.”

 

Ta dậy mái che trong sân, nhấc vung nồi hấp lên, giữa làn nước bốc nghi ngút, quả nhiên thấy từng chiếc bánh bao đường khô quắt, màu xanh.

 

Những năm qua bánh bao đường của Chúc Thanh Sơn nuôi dưỡng khẩu vị càng ngày càng kén, loại như chắc chắn bỏ miệng.

 

Ta đậy nắp nồi , thở dài một tiếng: “Thôi , dù cũng no .”

 

“Tiểu Hoè, xin .”

 

Chúc Thanh Sơn đầy vẻ áy náy: “Sau nếu còn cơ hội, sẽ cho ăn.”

 

Sau nếu còn cơ hội…

 

Hắn rõ ràng rằng, khó còn cơ hội.

 

Chỉ là may , giờ đây đối với bánh bao đường cũng còn chấp niệm nặng nề như .

 

Ta nghĩ thầm, cũng , dù Trình Hy hai ngày nữa sẽ đưa về tiểu viện phía Nam thành ăn bánh canh.

 

Thế nên khẽ mỉm , với Chúc Thanh Sơn: “Ngày mai giờ nào xuất phát? Ta tiễn bến thuyền.”

 

“Không cần Tiểu Hoè, ngày mai tiễn , tiện.”

 

“Hử? Ai tiễn ?”

 

“…Văn tiểu thư ở nhà bên.”

 

“…Ồ, hai quyết định ở bên ư?”

 

“…Chưa, An Châu xa xôi, đợi định mới trả lời nàng .”

 

“…Vậy đừng để chờ quá lâu.”

 

“Ừ.”

 

“…Ngày mai, tiễn nữa?”

 

“Ừ.”

 

“Trên đường nhớ cẩn thận.”

 

“Yên tâm Tiểu Hoè, văn thư bổ nhiệm của triều đình, sẽ chuyện gì .”

 

“Được, đến nơi nhớ gửi cho một phong thư, báo bình an.”

 

“Ừ.”

 

(Hồng Trần Vô Định , cấm ăn cắp)

2

 

Rời khỏi phố Thập Lý, trời tối đen.

 

Ta lập tức cưỡi ngựa trở về phủ Thị Trung, mà chọn dắt Phù Quang dạo một vòng phố.

 

Đại đạo Trường An nối liền những ngõ hẻm phồn hoa, xe ngựa quý tộc, trâu xanh ngựa trắng qua dứt.

 

Đến đêm xuống, sự phồn thịnh càng hiện rõ ràng hơn.

 

Nơi quyền quý tụ hội, phường thị đều thắp đèn sáng rực, bệ cửa sổ t.ửu quán lâu in bóng , tiếng cùng tiếng tỳ bà văng vẳng truyền .

 

Ta thật lâu, thấy bán hàng bên đường đang sức rao mời, chợt nhớ nên tặng cho Chúc Thanh Sơn một chiếc *đèn minh ngõa.

 

(*Minh ngõa đăng là một loại đèn cổ dùng miếng ngói mỏng hoặc vật liệu bán trong suốt để che ánh lửa)

Loading...