Quan Thiền - Chương 110

Cập nhật lúc: 2026-03-08 22:54:51
Lượt xem: 226

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi lén nhét túi tiền hành lý của , mới phát hiện những thứ thể mang theo ít ỏi đến đáng thương.

 

Ngoài vài bộ y phục, chỉ b.út mực giấy nghiên.

 

Ta quầy hàng ven đường, chọn trúng một chiếc đèn thanh sứ đặt đế hoa sen, nhỏ nhắn tinh xảo.

 

Chiếc đèn tròn trịa, chỉ cỡ một bàn tay, trông chắc chắn, sợ mưa.

 

Chúc Thanh Sơn một lên đường, nếu gặp trời tối, thể xách theo soi sáng.

 

Ta cầm chiếc đèn trong tay, định trả tiền, mới chợt nhớ túi bạc đưa cho Chúc Thanh Sơn.

 

Bèn thuận tay tháo một cây trâm tóc, với bán:

 

“Cây trâm ngươi giữ , ngày mai sẽ một cô nương mặt tròn đến trả tiền đèn, khi ngươi trả trâm cho nàng.”

 

Trang sức hầu hết đều do Trình Hy tặng, dĩ nhiên dặn Linh Lộc chuộc về.

 

Cầm chiếc đèn thanh sứ trong tay, dắt ngựa đầu, chuẩn trở tìm Chúc Thanh Sơn.

 

Nào ngờ đến ngõ Mai Hoa ở phố Thập Lý, thấy nơi ở của tắt đèn.

 

Mà cửa viện của đang mở.

 

Ta xách đèn bước sân, đồng thời khẽ nhíu mày gọi một tiếng: “Chúc Thanh Sơn?”

 

Không ai đáp .

 

Trong tiểu viện tối đen, chỉ ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn trong tay .

 

Ta thấy mái che bếp lò, chiếc nồi hấp còn mở nắp, những chiếc bánh bao đường khô quắt xanh tái thiếu mất hai cái.

 

Còn trong phòng, hành lý Chúc Thanh Sơn sắp xếp xong vẫn đặt nguyên tại chỗ.

Hồng Trần Vô Định

 

Chỉ Chúc Thanh Sơn là rõ tung tích.

 

Ta nheo mắt, lập tức bước khỏi viện.

 

Ban đầu định sang nhà Văn Tuấn Công bên cạnh tìm , nhưng chợt nghĩ Chúc Thanh Sơn giữ lễ, thể giờ còn quấy rầy .

 

Nghĩ đến đó, trong lòng dâng lên một cảm giác quỷ dị.

 

Quanh ngõ Mai Hoa mấy con hẻm khá sâu và cũ nát, chất đầy đủ thứ tạp vật lộn xộn.

 

Khác với con phố cuối ngõ đèn đuốc sáng trưng, khi trời tối, những con hẻm hầu như ai qua .

 

Khi lượt tìm trong từng con hẻm, xa xa thấy tiếng tỳ bà từ ngoài phố truyền .

 

Là kỹ nữ trong lâu đang hát khúc Thái Tang.

 

Giữa giọng hát uyển chuyển đầy tình ý , xách đèn, dùng tay gạt từng chiếc l.ồ.ng gà cũ kỹ, cùng những đống tạp vật chất chồng một chỗ.

 

Cho đến khi vén mấy bó cỏ khô sang một bên, thấy gương mặt Chúc Thanh Sơn.

 

Ánh sáng từ chiếc đèn thanh sứ vặn chiếu lên .

 

Hắn dựa bức tường phía , đầu nghiêng sang một bên, mắt nhắm nghiền, nhúc nhích.

 

Gương mặt trắng trẻo ngày thường, lúc ngả xanh, tựa như những chiếc bánh bao đường hấp tối nay, ảm đạm chút sinh khí.

 

Môi còn huyết sắc, nhưng nơi khóe miệng vệt m.á.u lau .

 

Ta đặt chiếc đèn xuống đất, run rẩy đưa tay đặt mũi .

 

Rồi từ trong n.g.ự.c lấy một chiếc bình nhỏ, đổ một viên t.h.u.ố.c màu đỏ.

 

Viên t.h.u.ố.c tên là “Hồi Lan”.

 

Là năm xưa khi rời Hoằng Nông Chử thị, ngoại công tặng cho .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-thien/chuong-110.html.]

 

Tương truyền loại t.h.u.ố.c thể giữ tinh khí tâm mạch cho sắp c.h.ế.t, để một tia sinh cơ.

 

đem t.h.u.ố.c cho Chúc Thanh Sơn uống, là bởi vì gần như còn thở.

 

Ta “Hồi Lan” tác dụng với .

 

Ta chỉ mau ch.óng đưa tìm lang trung.

 

Hoặc lẽ, lang trung tầm thường căn bản cứu nổi .

 

Ta đưa tìm Lưu Tòng Sĩ.

 

Người là danh y giỏi nhất trong phường.

 

Ta xổm xuống, cõng Chúc Thanh Sơn lên lưng, từng bước từng bước tiến về phía .

 

Thư sinh trông vẻ gầy yếu , thực nặng.

 

Ngựa của đang ở đầu phố ngoài ngõ Mai Hoa.

 

Ta cõng Chúc Thanh Sơn ngoài, dốc hết sức gọi :

 

“Chúc Thanh Sơn! Chúc Thanh Sơn, tỉnh !”

 

Người lưng hề phản ứng.

 

Hai cánh tay nắm c.h.ặ.t, vô lực buông thõng .

 

Nước mắt gần như rơi xuống, ngoài việc gọi tên hết đến khác, còn cách nào khác.

 

Thế nhưng còn khỏi đầu ngõ, đột nhiên thấy phía trong bóng tối, mơ hồ mấy đó.

 

Thân ảnh bọn chúng ẩn trong bóng đêm, chỉ cảm nhận sát ý.

 

Vừa xoay , phát hiện trong con hẻm phía cũng chặn .

 

Kiếm của , giấu trong túi đeo yên ngựa.

 

Chỉ khi khỏi con hẻm , mới thể lấy nó.

 

Vì thế đặt Chúc Thanh Sơn xuống đất.

 

Khi đám hắc y nhân phía sát khí đằng đằng vung kiếm lao tới, đạp một bên tường, bật lên trung, từ cao bổ nhào xuống một kẻ.

 

Ta tay nhanh như chớp, vặn gãy cổ trong nháy mắt.

 

Ngay đó, thanh kiếm trong tay rơi tay .

 

Ngày g.i.ế.c nhiều .

 

Bởi bọn chúng hung hãn ập đến, rõ ràng lấy mạng .

 

Khi từng t.h.i t.h.ể đổ xuống trong con ngõ, mệt đến thở dốc.

 

Ta ném thanh kiếm trong tay , giữa mùi m.á.u tanh nồng nặc khắp nơi, tiếp tục cõng Chúc Thanh Sơn lên lưng, gắng gượng tiến về phía .

 

Đi hai bước, đột nhiên một kẻ đất chộp lấy cổ chân , khiến trở tay kịp, cùng Chúc Thanh Sơn ngã sấp xuống đất.

 

Sau khi dậy, việc đầu tiên là tìm kẻ c.h.ế.t , nhặt một thanh kiếm, cắt ngang cổ .

 

Máu nóng b.ắ.n lên tay và ống tay áo.

 

Ta lau qua loa , đang định tiếp tục cõng Chúc Thanh Sơn, phát hiện nơi khóe miệng chảy m.á.u.

 

Ta hoảng hốt chạy tới, ngừng vỗ mặt : “Chúc Thanh Sơn! Chúc Thanh Sơn!”

 

Có lẽ viên Hồi Lan phát huy tác dụng, khiến nôn một ngụm m.á.u, giữ một tàn.

 

Dưới tiếng gọi liên hồi của , thật sự mở mắt.

Loading...