Quan Thiền - Chương 113
Cập nhật lúc: 2026-03-08 22:57:13
Lượt xem: 243
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Điều Trình Hy hiểu rõ hơn ai hết.
Cho nên mới căng thẳng, bất an.
lúc nên phản ứng thế nào.
Cho dù Linh Lộc thật sự là do sai , thể trách điều gì?
Quả thật, Trình Hy từng sẽ giấu bất cứ chuyện gì.
nếu thật sự với rằng sẽ g.i.ế.c Chúc Thanh Sơn, chẳng lẽ sẽ ngăn cản ?
Lần thả La Thốc Nhi , so đo với .
Lần giấu g.i.ế.c , chẳng qua là rút kinh nghiệm từ .
Nghĩ kỹ , chuyện dường như đều do tự chuốc lấy.
Ta ngơ ngác màn trướng đầu giường, nhớ đến thuở nhỏ cùng A nương ở thôn La gia.
A nương nhiều đem phần bánh bao đường thuộc về cho La Thốc Nhi.
Ta tính tình trầm lặng, nhưng ham ăn, vì thế chỉ tròn mắt nàng ăn hết, nhưng dám.
Về lén chạy phòng bếp hậu viện, ôm lấy cột cửa, nồi canh gà đang hầm bếp, nồi hấp bốc nghi ngút, nuốt nước bọt ngừng.
Không cẩn thận Chúc sư phụ thấy.
Ông luôn hiền lậu , lén múc nửa muỗng canh gà, hoặc dùng đũa gắp một lát thịt khô thái mỏng, nhân lúc ai để ý, đưa miệng .
“Lại đây, A Thiền nếm thử xem vị thế nào.”
Chỉ một ngụm nếm thử thôi, cũng là sự ấm áp mà cả đời khó lòng quên .
Người đời thường , ơn một giọt nước, cũng báo bằng suối nguồn.
Vậy thì nửa muỗng canh gà , trả bao nhiêu?
Năm sáu tuổi, La Thốc Nhi lấy phần bánh bao đường của .
năm chín tuổi, chính nàng, hình nhỏ bé , cầm một gói thạch tín chuồng ch.ó, sẽ cùng sống c.h.ế.t .
Nàng cứu thoát khỏi xiềng xích, đến khi tính mạng ngàn cân treo sợi tóc, nàng thà nhảy xuống sông mà c.h.ế.t, cũng từng tiết lộ tung tích của .
Ta còn thể gì, cũng hiểu vì đến bước , rơi cảnh tiến thoái lưỡng nan.
Lại càng hiểu vì vận mệnh trêu ngươi, để La Thốc Nhi và Chúc Thanh Sơn ở phía đối lập với .
Có lẽ như Trình Hy từng , đáng lẽ từ sớm nên sinh thủ đoạn tàn nhẫn, tự tay bóp c.h.ế.t quá khứ của .
Hồng Trần Vô Định
Trong lòng , nên còn giữ một đốm lửa.
Đốm lửa gọi là chấp niệm, cuối cùng sẽ bùng lên, thiêu rụi tất cả những gì giữ .
Cho đến khi thành môn bốc lửa, ao cá cũng chịu họa lây.
Ta đương nhiên , cái c.h.ế.t của Chúc Thanh Sơn liên quan đến Trình Hy.
Hắn chỉ sai vài , định đợi khi rời lặng lẽ g.i.ế.c Chúc Thanh Sơn.
còn tới lượt của tay, Chúc Thanh Sơn tự uống t.h.u.ố.c độc, đám hắc y nhân đầu tiên truy sát.
Không ngoài dự liệu, đám đó hẳn là của Thất hoàng t.ử.
Còn Linh Lộc vì xuất hiện đêm , lỡ tay g.i.ế.c c.h.ế.t, Trình Hy , lẽ dối.
Bởi Trình Hy giỏi dối .
Có những việc , nếu giấu , đó là bản lĩnh của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/quan-thien/chuong-113.html.]
Nếu giấu , cũng luôn thẳng thắn.
Đối diện với sự chất vấn của , khinh thường việc biện giải cho bản .
cho dù , lúc cũng thấy .
Nói chính xác hơn, lúc chỉ ở một , gặp bất kỳ ai.
Vì thế dùng giọng khàn đặc, ánh mắt lo lắng của Trình Hy, câu đầu tiên khi tỉnh ——
“Để ở một một lúc."
Trình Hy siết nhẹ tay .
Hắn do dự giây lát, cuối cùng : “Được, nàng cả ngày ăn gì, nhà bếp nấu bánh canh cho nàng. A Thiền, chúng cần đến tiểu viện phía Nam thành nữa. Nàng ăn gì, đều đích cho nàng.”
Có lẽ từng thấy tuyệt vọng như , đến cả Tư Không đại nhân quyền thế ngập trời, cũng hoảng loạn, tìm cách khiến vui.
Hắn rời khỏi phòng, yên tâm.
Bèn dặn hai nha nhất định canh giữ ngoài cửa.
Sau khi Trình Hy rời , dậy, chân trần bước khỏi phòng.
Ánh sáng ban ngày quá ch.ói, khiến nhất thời mở nổi mắt, đầu óc choáng váng.
Ta mái hiên, bước chân hư nhược.
Nha bên cạnh vội vàng đỡ lấy , đầu cúi thấp, dám thở mạnh.
Ta những chậu hoa cỏ trong sân, bày biện ngay ngắn, nở rực rỡ.
Xa xa là cây san hô đỏ Trình Hy tặng , ánh nắng đến như mộng như ảo.
Tất cả, đều chẳng khác ngày thường.
Chỉ là thiếu một Linh Lộc ríu rít bên tai ——
“Cô nương, hôm nay ăn ít một chút, cảm thấy gầy hơn , chẳng bao lâu nữa sẽ mặc chiếc váy múa tay rộng !"
"Sao , hôm nọ ngươi chạy thử, chẳng mặc ?”
“Ta mặc ! Chỉ là rách váy thôi, đem đến tiệm vải khâu , mấy hôm lấy về.”
“Ha ha ha, đừng miễn cưỡng nữa, ngươi mặc nổi.”
“Ta mặc nổi!”
“Cho dù ngươi mặc nổi, điệu Lục Yêu ngươi nhảy cũng chẳng .”
“Cô nương là ?”
“Ngươi từng thấy con chuột béo nào múa ?”
“Cô nương!”
Hôm đó Linh Lộc giậm chân, suýt nữa đưa tay đ.á.n.h .
nàng kịp thu tay , hậm hực :
“Cứ chờ đó xem, nhất định khiến cô nương bằng con mắt khác! Đến lúc sẽ múa gốc san hô đỏ , để hiểu thế nào là nhất cố khuynh nhân quốc, tái cố khuynh nhân thành!”
“Là *nhất cố khuynh nhân thành, tái cố khuynh nhân quốc.” (*Một ngoái nghiêng ngả cả thành, ngoái nữa khiến cả nước xiêu lòng.)
“Kệ , dù cũng sẽ khiến say mê !”
2
Đêm , nửa mũi tên cắm cổ họng Linh Lộc.
Khi lật mặt nạ nàng xuống, nàng vẫn mở mắt, như đang mỉm .