Quan Thiền - Chương 114
Cập nhật lúc: 2026-03-08 22:57:44
Lượt xem: 268
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nàng thể nữa.
đôi môi vẫn khẽ mấp máy.
Từ trong ánh mắt nàng, điều nàng ——
*Vinh khô bổn thị vô thường , Đông hải dương trần do nhật xuất.
(*Vinh suy vốn là lẽ vô thường, Biển Đông dẫu hóa thành bụi, mặt trời vẫn mọc.)
Nàng dùng câu để khuyên .
nàng rõ ràng từng , vế của “Vinh khô bổn thị vô thường ” là “*Hà tất đương phong sử tận phàm.”
(*Gặp gió thuận cũng cần căng hết buồm)
Ta rốt cuộc còn đợi nàng múa điệu Lục Yêu cho nữa.
Thật sớm , nàng là Trình Hy cài bên cạnh .
Bởi nàng luôn đem chuyện của , bỏ sót một chi tiết nào, bẩm báo cho Trình Hy.
từng để tâm.
Ta đối với luyện võ cảm giác cực kỳ nhạy bén.
Linh Lộc võ công, đó chính là lý do yên tâm về nàng.
từng nghĩ, nàng dùng nỏ.
Chỗ ở của nàng sát bên phòng , đây ít khi bước .
Hôm nay chân trần, từng bước từng bước tới phòng nàng.
Trong phòng nàng dọn dẹp ngăn nắp, vật dụng đầy đủ.
Sau tấm bình phong, nơi đầu giường, hai chiếc rương gỗ trông nặng trĩu.
Không ngoài dự liệu, bên trong hẳn là bộ y phục của Linh Lộc.
Ta bước tới, mở chiếc rương cùng.
Trong đống y phục mới cũ xếp chật ních, thấy chiếc váy múa tay rộng .
Ta bèn đậy rương , định ôm cả chiếc rương xuống.
rương quá nặng, mà cả ngày ăn uống gì, chân tay bủn rủn.
Nha canh ngoài cửa thấy , vội giúp khiêng chiếc rương xuống.
Chiếc rương phía mở .
Chiếc váy múa quả nhiên gấp ngay ngắn đặt bên trong.
chỉ chiếm một góc nhỏ.
Trong đó còn mấy mũi tên nỏ bằng đồng, một bức họa gấp , và một chiếc hộp gấm trông vô cùng quý giá.
Ta mở bức họa , thấy bên trong vẽ một gương mặt to, trông buồn .
Gương mặt béo tròn, ngũ quan chen chúc, như đang nhăn nhó trò.
Rất .
cũng đáng yêu.
Chiếc hộp gấm , nhận .
Nó vốn đặt kệ trong phòng , về thấy Linh Lộc thích, liền tặng cho nàng.
Nàng cẩn thận giấu đáy rương như , hẳn bên trong là vật gì vô cùng quý giá.
Ta mở hộp .
Đập mắt, là một hạt đào gặm sạch.
Ta cầm hạt đào ngả vàng trong tay, , nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng nhịn , bật .
Đó là năm Trình Hy cho hai quả đào vàng ngự ban, để cho Linh Lộc một quả.
Sao cô nương ngốc nghếch như , đem hạt đào gặm sạch bỏ hộp gấm, cất giữ như bảo vật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/quan-thien/chuong-114.html.]
Một tay ôm hộp gấm của Linh Lộc, một tay chống rương, sụp xuống đất, gần như đến ngất .
Sau đó mơ mơ hồ hồ, bế lên.
Ta đó là Trình Hy.
Hắn bế về phòng, đặt lên giường, đắp chăn cẩn thận.
Rồi đút cho mấy thìa canh sâm, nhét vài lát sâm miệng .
Đêm Trình Hy luôn ở bên .
Giọng khàn khàn, ẩn chứa sự lạnh lẽo tàn nhẫn, hứa với :
“A Thiền, chuyện của Linh Lộc, nhất định sẽ cho nàng một lời giải thích.”
Có lẽ để an ủi , cũng như để tự biện minh cho , đó Trình Hy với nhiều chuyện về Linh Lộc.
Ví dụ như, Linh Lộc quả thực từng là nha trong phủ Trung Đại Phu.
Sau khi Trung Đại Phu tịch biên gia sản, nàng Trình Hy phát hiện trong địa lao.
Năm việc xét nhà Trung Đại Phu là do Trình Hy một tay thúc đẩy.
Cho nên khi Linh Lộc hấp hối trong địa lao, thấy phận của , liền phịch một tiếng quỳ xuống mặt .
Nàng cả nhà Trung Đại Phu là kẻ thù của nàng.
“Đại nhân giúp báo thù, từ nay về chính là ân nhân của . Xin đại nhân giữ bên cạnh.”
Ban đầu Trình Hy để ý đến nàng.
Thấy sắp rời , Linh Lộc vội vàng :
“Cha xuất thợ mộc, từ nhỏ dùng nỏ, bách phát bách trúng! Ta còn thông minh. Ta ở phủ Trung Đại Phu nhiều năm, hại c.h.ế.t đại công t.ử của mà ai phát hiện, bản lĩnh của lớn lắm!”
Trình Hy cảm thấy nàng chút thú vị, nên đầu .
Hắn hỏi: “Ngươi võ công?”
Linh Lộc lắc đầu, nhưng lập tức : “Không , nhưng sức khỏe, dùng nỏ cũng thể g.i.ế.c !”
“Ta cần ngươi g.i.ế.c .”
“Vậy đại nhân cần gì?”
“Thế , dẫn ngươi gặp một . Có thể khiến nàng giữ ngươi , xem bản lĩnh của chính ngươi.”
……
Đêm , trong cơn mê man, tựa hồ mơ thấy một giấc mộng.
Trong mộng một Hồ cơ xinh , tại yến tiệc long trọng, hình uyển chuyển múa lượn.
Những kẻ quý nhân đắm trong thanh sắc, mặt lộ vẻ hài lòng.
Có nhân cơ hội ngâm một bài thơ ——
“*Nam quốc hữu giai nhân, khinh doanh lục yêu vũ.
Hoa diên cửu thu mộ, phi mệ phất vân vũ.
Phiên như lan điều thúy, uyển như du long cử.”
(*tạm dịch: Phương Nam giai nhân, múa điệu Lục Yêu nhẹ nhàng uyển chuyển.
Trong yến tiệc rực rỡ cuối thu, tay áo bay phấp phới như lướt qua mây mưa.
Dáng múa lả lướt như cành lan xanh biếc, uyển chuyển như rồng đang bay lượn.)
Hồ cơ dung mạo tuyệt mỹ động lòng , là công cụ Trung Đại Phu dùng để kết giao quyền quý.
Hồng Trần Vô Định
Cũng là một cơ ông sủng ái nhất.
khi cơ xinh dần lớn tuổi, chẳng may mắc chứng ung nhọt, quý nhân chán ghét, Trung Đại Phu cũng đổi sắc mặt.
Trên Hồ cơ mọc đầy độc sang.
Dù lang trung đó là ung nhọt, Trung Đại Phu vẫn nghi nàng mắc bệnh dương mai (giang mai).
Thế là ông sai nàng dọn sang một gian phòng nhỏ ở thiên viện, bảo nàng dưỡng bệnh cho .