Quan Thiền - Chương 116: Thập Hoàng Tử
Cập nhật lúc: 2026-03-08 22:59:34
Lượt xem: 290
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôm đại công t.ử khiêng xem xiếc ngựa, Linh Lộc sớm động tay động chân chiếc kiệu nhỏ, khiến đại công t.ử ngã.
Trong lòng Linh Lộc chỉ thấy khoái trá.
Bởi chiếc kiệu nhỏ , chính là do nghĩa phụ nàng .
, sẽ còn ai thể trút giận lên nghĩa phụ nàng nữa.
Sau khi ngã, đại công t.ử liệt giường.
Rất nhanh sinh ung nhọt.
Việc chỉ thể trách tay Linh Lộc sạch.
Khi lật xoa bóp cho , nàng thường giấu những thứ dơ bẩn trong kẽ móng tay.
Còn cố ý dùng móng cào xước da , để một vệt m.á.u nhỏ.
Đại công t.ử béo quá, cảm thấy đau.
Về ung nhọt càng lúc càng nặng, đến cả lang trung cũng bất lực.
Phu nhân quỳ bên giường bệnh con trai, đến c.h.ế.t sống .
Rồi quả nhiên ngất xỉu, khiêng về phòng.
Đêm đại công t.ử c.h.ế.t, vô cùng đau đớn.
Phụ và mẫu đều ở bên, chỉ Linh Lộc hầu cận.
Linh Lộc gương mặt béo tròn mất hết ánh sáng, tím tái của , trong lòng rõ là cảm giác gì.
đại công t.ử vẫn cố nhịn đau, còn mỉm với nàng:
“Trong phủ từng một Hồ cơ từ Tây Vực tới, bà là của phụ . Năm bà mắc cũng là ung nhọt. Không , qua đêm nay cũng sẽ giống bà , sẽ vượt qua .”
“Linh Lộc, vì thấy ngươi quen . Ngươi thấy, chúng chút giống ?”
“Công t.ử đùa, chúng giống chỗ nào chứ?”
“Phải, quá béo . Ngươi hơn nhiều…”
Khi trời sáng, đại công t.ử c.h.ế.t.
Linh Lộc đưa tay khép đôi mắt .
Nàng : “Xin ngươi, món nợ kiếp trả.”
Chương 30: Thập Hoàng Tử
1
Khi Trình Hy sai g.i.ế.c Chúc Thanh Sơn, tính toán chuẩn thời gian.
Hôm đó cung, giờ Hợi mới về phủ.
Theo tính toán của , lúc hẳn rời khỏi nơi ở của Chúc Thanh Sơn, trở về phủ .
Chỉ là ngờ, lúc về, cả lẫn Linh Lộc đều ở đó.
Có lẽ ngay khoảnh khắc , ý thức điều gì.
Còn Linh Lộc hôm đó khỏi phủ giờ Hợi.
Thị vệ trong phủ nàng vội.
Bởi đó, nàng gặp một , là La Thốc Nhi.
La Thốc Nhi đến phủ Thị Trung tìm Linh Lộc, cửa , mặt mày hoảng hốt, như kẻ lạc đường.
Không rõ nàng gì với Linh Lộc, chỉ khi nàng rời , sắc mặt Linh Lộc đại biến, nghĩ ngợi gì liền mang theo nỏ khỏi phủ.
Trình Hy nhất định sẽ điều tra rõ chân tướng, cho một lời giải thích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-thien/chuong-116-thap-hoang-tu.html.]
La Thốc Nhi hiện đang ở tại Bắc Uyển trong hoàng thành, bên cạnh Thất hoàng t.ử.
Nếu nàng chủ động xuất hiện, dù là Trình Hy cũng thể tùy tiện đến bắt .
Vì thế đêm , khi trời khuya, mặc một hắc y, cầm kiếm rời phủ.
Ban đêm lén hoàng thành dò xét, lẻn Bắc Uyển nơi Thất hoàng t.ử cư ngụ, đối với chỉ cần thi triển khinh công cho , hành sự cẩn trọng.
Khi nấp mái nhà xuống La Thốc Nhi, thấy Thất hoàng t.ử ở trong phòng nàng.
Trong phòng đèn trường minh sáng rực.
Hồng Trần Vô Định
Thất hoàng t.ử đang dạy La Thốc Nhi chữ.
Nam t.ử dung mạo ôn nhu ôm mỹ nhân trong lòng, tay nắm lấy tay nàng, hạ b.út ——
“*Tri ngã giả, vị ngã tâm ưu. Bất tri ngã giả, vị ngã hà cầu.”
(*Người hiểu thì lòng đang ưu sầu, kẻ hiểu tưởng đang mong cầu điều gì.)
Đêm khuya, hai tình ý mặn nồng.
Viết xong, họ , mật áp má .
lúc , ngoài cửa vang lên tiếng một cung nhân:
“Điện hạ, trắc phi đau bụng chịu nổi, xin ngài qua xem.”
La Thốc Nhi đang ở trong lòng Thất hoàng t.ử liền đặt b.út xuống, thuận tay chống khuỷu tay lên bàn, kéo giãn cách giữa hai , chống cằm, bằng ánh mắt đầy ẩn ý.
Vị trắc phi của Thất hoàng t.ử là con gái một viên tiểu quan ở địa phương, đợt tuyển tú đưa đến hầu hạ bên cạnh .
Ánh mắt khó dò của La Thốc Nhi khiến Thất hoàng t.ử bật , kéo nàng lòng, ôm c.h.ặ.t eo nàng.
Ánh mắt dán c.h.ặ.t La Thốc Nhi, nhưng lời với cung nhân ngoài cửa:
“Đi mời thái y cho trắc phi, bản vương rảnh.”
“Đã mời thái y , thái y trắc phi mắc hàn lỵ, t.h.u.ố.c cho uống, nhưng trắc phi vẫn kêu đau bụng, sắp c.h.ế.t, cầu xin điện hạ qua xem.”
Vị trắc phi dung mạo yểu điệu, khi hầu hạ bên cạnh cũng coi như dịu dàng hiểu ý.
Bệnh lỵ nếu sơ suất, quả thực thể nguy hiểm đến tính mạng.
Vì thế mặt Thất hoàng t.ử thoáng hiện một tia do dự, dịu giọng với La Thốc Nhi:
“Ta xem một lát .”
La Thốc Nhi hừ một tiếng, hất tay : “Đi thì khỏi về, trời cũng khuya , tắt đèn ngủ.”
“Ta chỉ xem nàng một cái, đêm nay nhất định với nàng.”
Thất hoàng t.ử nhẫn nại dỗ dành, cam đoan nhiều sẽ về.
La Thốc Nhi mới đảo mắt, buông một câu: “Tùy ngài.”
Thất hoàng t.ử mỉm , cưng chiều xoa mặt nàng, mới dậy rời .
Hắn bước khỏi cửa, La Thốc Nhi lạnh một tiếng, sai cung nhân bên cạnh tắt hết đèn.
Cung nữ vẻ cận với nàng, thấy liền hỏi: “Điện hạ chẳng sẽ ?”
“Hừ, lời của nam nhân mà ngươi cũng tin.”
La Thốc Nhi khẩy một tiếng, xoay tẩm điện.
Đợi đến khi Bắc Uyển chìm tĩnh lặng, lẻn phòng nàng, đặt một lưỡi đao lên cổ nàng.
Cảm giác lạnh lẽo khiến nàng gần như lập tức mở mắt.
Nàng kinh hoàng , hỏi là ai.
Ta chỉ một tiếng “A Thiền”, nàng càng hoảng sợ hơn, giọng bắt đầu run rẩy: