Quan Thiền - Chương 118

Cập nhật lúc: 2026-03-08 23:00:52
Lượt xem: 309

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi Trình Hy xuất hiện mặt , mặc một đạo bào tay rộng, khoác áo choàng hạc, bước nhanh điện, tựa như đạo sĩ thần tiên bước từ tranh.

 

*Thủy mặc họa tùng thanh thụy nhãn, vân hà tiên xưởng quải ngâm .

 

(*tạm dịch: Cây tùng trong tranh thủy mặc khiến mắt thêm thanh tĩnh, áo choàng mây ráng của tiên nhân khoác lên kẻ thơ.)

 

Hắn giờ đây càng thêm phần cao quý, khiến khác dám thẳng.

 

Lúc đôi mắt lạnh như , nhưng khi về phía , giọng mềm xuống ——

 

“A Thiền, thả nàng , đến bên .”

 

Trình Hy đêm nay lẽ ở Trùng Dương Quán.

 

Sự xuất hiện của khiến bất ngờ.

 

theo lời mà buông La Thốc Nhi .

 

Ta : “Đại nhân, từ hôm nay trở , và ngài còn nửa phần liên hệ. Những việc , đều liên quan đến ngài.”

 

“Nàng liên quan là liên quan ? A Thiền, đừng gây phiền toái cho . Ngoan nào, thả nàng .”

 

Trong tình thế , thể tay với Thất hoàng t.ử nữa.

 

Mà hôm nay nếu cố chấp g.i.ế.c La Thốc Nhi, Thất hoàng t.ử tất nhiên sẽ tha cho .

 

cũng , đối phó với Trình Hy, cũng dễ dàng như .

 

Cùng lắm chỉ lấy mạng để báo thù cho La Thốc Nhi mà thôi.

 

Ta thực sự g.i.ế.c La Thốc Nhi.

 

Vì thế bất chấp tất cả, lưỡi đao trong tay ấn sâu thêm cổ nàng .

 

Chớp mắt, La Thốc Nhi hét lên, m.á.u từ cổ nàng chảy , nhuộm đỏ bàn tay cầm d.a.o của .

 

“A Thiền, đến bên .”

 

Ánh mắt Trình Hy siết c.h.ặ.t, bước lên một bước, đưa tay về phía .

 

Giọng thậm chí mang theo khẩn cầu: 

 

“Nàng c.h.ế.t đáng tiếc, nhưng nàng thể vì nàng mà mất mạng. Ta hứa với nàng, nhất định sẽ tìm cơ hội g.i.ế.c nàng , nhưng tuyệt đối lúc .”

 

Đường đường là Tư Không đại nhân, ngay mặt Thất hoàng t.ử và La Thốc Nhi, ngang nhiên sẽ tìm cơ hội g.i.ế.c , quả thật quá mức ngông cuồng

 

Sắc mặt Thất hoàng t.ử trầm xuống hết đến khác.

 

La Thốc Nhi mặt trắng bệch, lóc: “A Thiền, đây là hoàng thành! G.i.ế.c ngươi chắc chắn sống ! Ngươi nghĩ kỹ , thật cùng đồng quy vu tận !”

 

“A Thiền, thả nàng , chúng về nhà.”

 

“Xin nàng.”

 

Trong thế giằng co , Trình Hy từ đầu đến cuối chỉ , giọng dịu dàng dỗ dành hết đến khác.

 

Khi hai chữ “xin nàng”, đuôi mắt đỏ lên.

 

Cho dù quyền cao chức trọng, mí mắt của Kỳ đế mà bảo vệ một thích khách g.i.ế.c trong cung, hẳn cũng khó như lên trời.

 

Huống hồ thích khách xuất từ phủ của .

 

Ta đương nhiên tin Trình Hy bản lĩnh tự bảo .

 

lúc thần sắc hoảng loạn, đến cả phận cũng màng, liên tục cầu xin

 

Cuối cùng khiến đỏ mắt, thêm lời nào nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-thien/chuong-118.html.]

 

Thấy , Trình Hy bước nhanh tới, một tay nắm lấy bàn tay đang cầm d.a.o của .

 

Hắn ném đoản đao xuống đất.

 

Rồi như trút gánh nặng, ôm lòng.

 

Trình Hy dùng áo choàng phủ kín , định đưa rời .

 

Nào ngờ còn khỏi cửa, Thất hoàng t.ử lệnh cho giương cung, nhắm thẳng về phía chúng .

 

Chỉ trong khoảnh khắc, đội quân hộ vệ do Trình Hy mang đến cũng rút trường đao.

 

Hồng Trần Vô Định

Thất hoàng t.ử lạnh giọng: “Tư Không đại nhân coi nơi là chỗ nào, đến thì đến, thì ?”

 

Trình Hy lấy một , chỉ lạnh nhạt : “Thần cung là để dâng kim đan cho bệ hạ. Thất điện hạ nếu gan, cứ việc hạ lệnh b.ắ.n tên.”

 

“Tư Không đại nhân đem kim đan của phụ hoàng tới Bắc Uyển hoàng thành, còn ngang nhiên dẫn một thích khách lẻn cung rời , nên đến mặt phụ hoàng giải thích một phen?”

 

“Nếu Thất điện hạ nhất quyết như , thần xin phụng bồi đến cùng.”

 

Trình Hy đầu , ánh mắt u ám Thất hoàng t.ử, khẽ một tiếng:

 

“Đến lúc đó, cũng xin điện hạ giải thích một phen, thích khách bắt giữ là ai.”

 

Là ai ư?

 

Đương nhiên là vị phu nhân thành với Tư Không đại nhân bao lâu “bạo bệnh qua đời”.

 

Thất hoàng t.ử là thông minh.

 

Hắn , nếu chuyện ầm lên mặt Kỳ đế, Trình Hy sẽ để chiếm nửa phần tiện nghi.

 

Huống hồ hiện giờ vốn Kỳ đế sủng ái.

 

Vì thế dù trong lòng cam, vẫn hạ lệnh thu cung tên , trơ mắt Trình Hy đưa rời .

 

(Hồng Trần Vô Định , cấm ăn cắp)

2

 

Đêm Trình Hy che chở trở về phủ.

 

Trong Hành Vân Lâu, bên mép giường, thần sắc đờ đẫn chuyện với một hồi…

 

“Đêm nay suýt nữa gây phiền toái cho ngài. Mấy ngày gần đây thường nghĩ, lẽ nên tiếp tục ở bên cạnh ngài.”

 

“A Thiền, nàng là ý gì?”

 

“Ta rời khỏi Trường An, mong đại nhân thành .”

 

Đôi mắt trầm tĩnh của Trình Hy vì câu mà khẽ co .

 

Hắn bước lên, quỳ một gối mặt , đưa tay chạm , trán kề trán, khẽ thở dài ——

 

“Nàng vẫn còn trách tay với , ?”

 

“Không, lấy đúng sai để định lập trường, kẻ nô tỳ lấy lập trường để định đúng sai. Ta tư cách trách đại nhân. Ta chỉ là chán ghét cuộc sống , cảm thấy ngu ngốc, cũng thể tha thứ cho những sai lầm gây . Ta liên lụy đến đại nhân.”

 

“A Thiền, nàng từng liên lụy đến , càng cần tự trách. Nàng sai điều gì cả.”

 

“Đại nhân, để .”

 

“Không thể.”

 

Đây là đầu tiên với Trình Hy rằng rời .

 

Hắn áp sát gương mặt , chút hoảng loạn, khẽ hôn lên môi .

Loading...