Quan Thiền - Chương 123: Không Còn Cái Ta
Cập nhật lúc: 2026-03-08 23:04:13
Lượt xem: 370
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nếu ông thua, thì bảo A cha mang ngài rời , đưa đến biên quan, đổi tên đổi họ."
“Bảo Tích điện hạ, ngài , ít nhất cũng nên giống như phụ , để cho một chút kỷ niệm mới .”
Ta gọi Trình Hy một tiếng “Bảo Tích điện hạ”.
Hắn sững , mắt đỏ hoe hỏi : “Nàng kỷ niệm gì?”
Ta đưa tay ôm lấy , ngẩng đầu thẳng:
“Quyển 《Chí Đạo Đàm》 ngài xong ? Chúng thể bàn luận một chút ?”
“A Thiền…”
“A nương , khi bà m.a.n.g t.h.a.i , tự chẩn đoán là một bé gái. Sùng Vương điện hạ tin, thư cho A cha rằng nếu sinh con gái, gả cho Bảo Tích vợ, Thế t.ử phi của phủ Sùng Vương.”
“Bảo Tích điện hạ, và từng lời hứa của cha , hứa hôn từ trong bụng . Hôm chúng cũng bái đường thành . Ta coi như gả cho .”
“Vậy nên đêm nay viên phòng với ."
Ánh mắt thẳng khiến nước mắt Trình Hy rơi xuống kịp phòng .
Hắn che mắt : “Sau nàng sẽ gặp hơn . Ta là hoạn quan, sớm xứng với nàng.”
“Ồ, nếu , thì càng thể .”
“A Thiền…”
“Viên phòng với , ba ngày nữa Khỏa Nhi sẽ cung. Trước đó, ở bên . Ba ngày , sẽ như mong , rời khỏi Trường An.”
Chương 32: Không Còn Cái Ta
1
Sau khi “Trình Hoè” phát tang, liền ở Hành Vân Lâu của Trình Hy.
Đêm trong phòng đốt nhiều nến đỏ.
Ngoài lớp màn ngọc rủ xuống từng tầng, ánh nến chiếu rực rỡ một màu hỉ khí.
Ta cởi đến chỉ còn tâm y và tiết khố, mà tai vẫn đỏ bừng, nhất quyết chịu cởi lớp trung y mặc kín mít .
Trong lòng bực bội, nhào tới kéo áo :
“Chàng thanh cao như là diễn cho ai xem? Cởi !”
“A Thiền, nàng… nàng để bình tĩnh một chút.”
Trình Hy nắm tay , chút luống cuống.
Ta lạnh: “Trước nội thị trong cung Từ Tuế, nàng hầu hạ hoàng đế chắc ít. Từ Tuế từng quyến rũ , mà mặt giả bộ.”
“Nàng đừng bậy! Ta từng chạm nàng !”
Ai mà ngờ , Tư Không đại nhân trầm xưa nay, hai mươi sáu tuổi đầu, giờ phút giống hệt một thiếu niên, mặt đỏ bừng hết đến khác.
Thậm chí còn chút tức giận, với : “Ta từng chạm ai! Nàng đừng vu oan cho !”
“Ồ, giờ thể chạm . Mau cởi.”
“Nàng tránh , tự .”
Ta buông tay, quỳ mặt chờ đợi.
Ai ngờ đợi mãi, tháo trung y chậm rãi nửa ngày, vẫn chỉ hờ hững khoác .
Nhìn l.ồ.ng n.g.ự.c nửa kín nửa hở , nổi giận, nhào tới đè xuống giường.
“Lần ăn kim đan, sờ sờ đến hăng hái, giờ nên trả .”
Ta chuyện viên phòng , thể trông mong Trình Hy chủ động.
Vậy nên c.ắ.n lên môi , hôn dữ dội.
Chẳng mấy chốc hôn đến mức thở dốc.
Giữa thở đứt quãng, còn bật một tiếng rên trầm khó nhịn.
Tiếng đó vang lên khiến càng hưng phấn.
Ta như con thú nhỏ, c.ắ.n lên cổ và bờ vai trắng ngần của .
Trình Hy ngửa đầu, tay đặt lên tóc .
Rồi bàn tay chuyển phía , chạm gò má .
Ta hôn mệt , nghỉ một chút, liền nắm lấy tay .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/quan-thien/chuong-123-khong-con-cai-ta.html.]
Hồng Trần Vô Định
Vốn định mười ngón đan , ai ngờ đầu óc bỗng hồ đồ, c.ắ.n nhẹ một ngón tay .
Tay Trình Hy xương khớp rõ ràng, ngón tay thon dài trắng trẻo, gân xanh hiện rõ da.
Khi c.ắ.n, cảm thấy khẽ khựng .
Ngẩng đầu , thấy ánh mắt trầm xuống, sâu thẳm khó lường.
Trong khoảnh khắc, từ thiếu niên đỏ mặt, trở về dáng vẻ Tư Không đại nhân trầm .
Mà Tư Không đại nhân, dĩ nhiên nắm quyền chủ động.
Hắn kéo tay , lật ép xuống .
Ta thừa nhận, quyển sách kỹ hơn nhiều.
Cũng thừa nhận, một hoạn quan khi động tình, lẽ còn cách chiều chuộng hơn thường.
Hắn khiến gần như cảm thấy đau, chỉ khẽ bên tai: “Vào .”
Ta suýt nữa .
Trình Hy nhanh dùng hành động chứng minh, tiếng thở dốc còn hợp với tâm trạng lúc hơn cả nước mắt.
Ta trêu đến đỏ bừng mặt, nhắm mắt , dám .
Hắn , hôn môi , giọng dịu xuống: “A Thiền, mở mắt .”
Ta lắc đầu, vòng tay ôm cổ , trán chạm trán, thì thầm: “Chàng thể dừng .”
Hắn khẽ : “Ta còn thể khiến nàng sướng hơn nữa.”
Sau đó quả thực dùng hành động chứng minh rằng miệng của còn hữu dụng hơn cả tay, khiến còn suy nghĩ gì nữa.
Ta , Trình Hy đang cố gắng hết sức vui.
từ đầu đến cuối, vẫn cởi chiếc tiết khố .
Nửa đêm khi chuyện kết thúc, ôm ngủ.
Tay trượt xuống theo l.ồ.ng n.g.ự.c trần của , xuống .
Trình Hy lập tức nắm lấy tay , trêu chọc: “Vẫn đủ ?”
Ta khẽ hừ một tiếng, oán trách: “Chàng còn cởi quần.”
Trình Hy ôm c.h.ặ.t hơn: “A Thiền, để giữ chút thể diện. Đừng ép nữa.”
“Vậy, vui ?”
“Nàng vui, liền vui.”
“...Chàng gạt .”
“Thật đấy.”
“Chàng vui thế nào? Nói thử.”
“…Trong thư phòng còn giấu vài thứ. Mai đưa nàng xem.”
“Cái gì?”
“Ta chuẩn lâu .”
“Hả?”
“Ta tự tay khắc.”
“Khắc cái gì?”
“Ngọc khí.”
“Ngọc khí gì?”
“Ngủ , A Thiền ngốc.”
“Ta ngủ , rõ .”
“……”
2
Ta với Trình Hy rằng, ba ngày sẽ rời khỏi Trường An.
khi , để cho một chút kỷ niệm.
Vì thế suốt ba ngày , dốc hết sức chiều chuộng .
Trong đôi mắt đỏ ửng, là tình ý giấu nổi.