Quan Thiền - Chương 125 - Ngoại truyện: Trình Hy

Cập nhật lúc: 2026-03-08 23:05:50
Lượt xem: 338

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Như thể dặn dò , để một đến tận chiều.

 

Không cho lấy một miếng ăn.

 

Ta cứ như , bụng đói cồn cào.

 

Trong lòng tính toán, nếu đêm nay Thất hoàng t.ử xuất hiện, nên tìm để g.i.ế.c.

 

rõ ràng là nghĩ nhiều .

 

Trời tối, Thất hoàng t.ử đến phòng .

 

Hắn đến để vén khăn hỉ, tiện thể xem Trình Hy rốt cuộc trông như thế nào.

 

Đáng tiếc khiến thất vọng.

 

Sau khi vén khăn, mắt chỉ là một gương mặt quái dị.

 

Không .

 

Ta , *chư tướng phi tướng.

 

Không ngã tướng, mới chúng sinh tướng.

 

(*Khi còn chấp cái “”, mới thể một cách bình đẳng, phân biệt.)

 

Ta nở một nụ quỷ dị với .

 

Rồi rút d.a.o găm giấu trong tay áo, đ.â.m thẳng về phía .

 

Ta tay cực nhanh.

 

trong khoảnh khắc , vẫn kịp thấy ánh mắt kinh hoảng của Thất hoàng t.ử.

 

Dao quá ngắn, sợ một nhát đủ.

 

Liền rút , định bồi thêm một đao.

 

Thất hoàng t.ử ôm bụng bỏ chạy.

 

A nương từ nhỏ dạy huyền công định tâm.

 

Mắt thể thấy tốc độ như sấm chớp, cũng thể thấy động tác chậm rãi như rùa bò.

 

Thất hoàng t.ử chính là con rùa .

 

Hắn chạy ngoài, hô to hộ giá.

 

Ta vốn nghĩ g.i.ế.c sẽ chút khó khăn.

 

May , cẩn trọng như cũng lúc trăm kín một hở.

 

Xem thời gian đắc chí quá mức, rốt cuộc cũng khinh suất .

 

Mấy cung nữ ngoài cửa thấy m.á.u , hoảng loạn thét ch.ói tai.

 

Còn đuổi kịp .

 

Từ phía vòng tay , một d.a.o đ.â.m thẳng cổ họng .

 

Hôm nay mang theo Quan Thiền kiếm.

 

Bởi thể mang phiền toái đến cho Trình Hy.

 

Một chút cũng thể.

 

Trình Hòe c.h.ế.t, phát tang an táng.

 

Vậy hôm nay chỉ là một con ác quỷ xông hoàng cung, chỉ để g.i.ế.c .

 

Khi Thất hoàng t.ử ngã xuống đất, thấy vô thị vệ cầm đao tràn về phía .

 

Ta thể để họ bắt sống.

 

Thế nên mặc cho một tên thị vệ c.h.é.m rách cánh tay .

 

Ta nghiến răng chịu đau, đoạt lấy thanh đao trong tay .

 

Có đao , thể g.i.ế.c mở đường m.á.u.

 

Nếu may mắn, nhân lúc trời tối, thể thi triển khinh công chạy thoát.

 

Nếu chạy , thề đời sẽ bao giờ Trường An.

 

Cũng sẽ bao giờ gặp Trình Hy nữa.

 

Thực , thật sự thích Trường An.

 

Ta sẽ ẩn cư chốn giang hồ, sống cuộc đời mà A cha A nương từng mong .

 

Ta vẫn là một kiếm khách.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/quan-thien/chuong-125-ngoai-truyen-trinh-hy.html.]

Có thể ghét ác như thù, vì bách tính mà trừ gian diệt bạo.

 

Ta cũng thể hái t.h.u.ố.c, y thư, một lang trung thôn dã cứu .

 

Ta thề, nếu còn sống, từ nay sẽ mang gương mặt quái dị mà ẩn nhân gian.

 

Vô ngã tướng.

 

Mới thấy chúng sinh tướng.

 

lẽ vui mừng quá sớm.

 

Bởi thị vệ trong cung quá nhiều.

 

Hồng Trần Vô Định

Hết đợt đến đợt khác, khắp nơi đều là .

 

Ta chuẩn thời cơ, chuẩn tung nhảy qua tường trốn chạy.

 

Không ngờ phía cung tên nhắm thẳng .

 

Vút v.út v.út.

 

Vút v.út v.út.

 

Vút v.út v.út.

 

Thì thật sự chạy thoát nổi.

 

Lưng đau quá.

 

Đau xuyên đến tận n.g.ự.c.

 

Có lẽ b.ắ.n xuyên qua, thành con nhím .

 

Ta cúi đầu, quả nhiên thấy mũi tên xuyên thấu thể.

 

Ta bĩu môi, chút buồn.

 

Hóa võ công giỏi đến thế, cuối cùng vẫn giống A cha, rời Quan Thiền kiếm là thể sống nổi.

 

Khi ý thức dần mơ hồ, m.á.u trong miệng tuôn ngừng.

 

Ta rơi từ cao xuống, suốt quá trình vẫn mở mắt, xa xa lên bầu trời đêm đen kịt.

 

Trên trời dường như trăng, cũng .

 

Ngày mai chắc sẽ là trời nắng.

 

Chắc sẽ mặt trời.

 

Ánh nắng trưa sẽ ấm áp mà rực rỡ.

 

Giống như thuở nhỏ, A nương bên chuồng lừa ở hậu viện nhà họ La, ánh nắng mà chải mái tóc gội cho .

 

Giống như khi lén Chúc sư phụ bận rộn trong bếp, ông gắp một miếng thịt khô, nắng mà híp mắt nhét miệng .

 

Giống như thấy Chúc Thanh Sơn, bên bếp lò dựng bằng cỏ tranh, xắn tay áo bánh đường cho , ánh nắng cũng mỉm với .

 

Giống như cây san hô trong viện , ánh mặt trời rực rỡ vô cùng, Linh Lộc mặc chiếc váy múa , nhảy một điệu Lục Yêu tán cây.

 

Giống như vô ngày nắng, từng cây hòe già ở tiểu viện phía Nam thành, Trình Hy gốc cây, nghiêm túc vá áo rách.

 

Thiếu niên gương mặt như vàng ngọc, trời sinh cao quý, trăm đời khó ai sánh.

 

Ta nhớ năm đầu gặp , trong Lộc Đài Sơn tuyết lớn bay đầy trời, cầm ô mặt .

 

Hàng mày lạnh lẽo, ánh mắt xa cách.

 

Sau đó sách thế nào nhỉ ——

 

*Thánh nhân kiến vi tri , đổ thủy tri chung.

 

(*Thánh nhân thấy điều nhỏ mà việc lớn, khởi đầu mà kết cục.)

 

, gặp vốn là thiên ý.

 

Khi rơi xuống đất, bỗng nhớ một chuyện.

 

Hôm nay dường như ăn gì cả.

 

Nếu thể ăn một bát bánh canh “canh canh, bánh bánh” thì bao.

 

Ngoại truyện: Trình Hy

 

Năm Ninh Đức thứ mười tám, Thái t.ử ám sát.

 

Thích khách lai lịch rõ.

 

Nghe là kẻ bắt cóc của Tư Không đại nhân, chui kiệu, giả trắc phi của Thái t.ử, khiêng Đông cung.

 

Muội ngốc nghếch của Tư Không đại nhân nhanh một vị tăng nhân phát hiện trói ở hậu sơn của chùa.

 

Còn nữ thích khách vạn tiễn xuyên tâm phận rõ, t.h.i t.h.ể treo tường thành, phơi xác thị chúng.

Loading...