Quan Thiền - Chương 127 - Ngoại truyện: Chúc Thanh Sơn

Cập nhật lúc: 2026-03-08 23:07:28
Lượt xem: 390

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiểu gia nô vui, tên là Trình Hy.

 

Tiểu Trình Hy gọi một tiếng “ca ca”, chuyện gì cũng kể cho .

 

Nói ba tuổi bán phủ quận thủ.

 

Trong nhà vốn còn mẫu , đáng tiếc thất lạc từ lâu, rõ tung tích.

 

Nói phía tường Đông viện của phủ quận thủ một cái lỗ ch.ó.

 

Thỉnh thoảng sẽ chui ngoài, lén hít thở một chút khí.

 

một ngày nọ, tiểu Trình Hy ăn phần cơm chia, bỗng thất khiếu chảy m.á.u, ngã xuống mà c.h.ế.t.

 

Bảo Tích khi mới cữu cữu đầu độc .

 

Hắn liền đổi y phục với tiểu Trình Hy, xõa tóc tiểu Trình Hỷ , rối lên.

 

Tiểu Trình Hy c.h.ế.t vì trúng độc, mặt xanh xám, m.á.u đầy mặt.

 

Nếu kỹ, cũng nhận đổi .

 

Bảo Tích mặc quần áo tiểu Trình Hy, cúi đầu thấp, nhân lúc trời tối chui qua lỗ ch.ó trốn ngoài.

 

Hắn một đường dò hỏi, đến Sóc Phương.

 

Chỉ cần tới Sóc Phương, lão tướng quân che chở, thể lớn lên nơi biên quan.

 

Sau mới thể báo thù cho phụ , mẫu và Quý thúc thúc.

 

Hắn mãi, trốn mãi, ăn xin lẩn tránh.

 

Không lưu lạc bên ngoài bao lâu.

 

Cho đến khi của nha hành bắt , bán đến Trường An.

 

Lần đầu tiên trong đời hiểu rằng, con rốt cuộc thắng nổi thiên mệnh, là khi bán tới Trường An hai năm , nhiều bỏ trốn thành, tịnh .

 

Năm mười tuổi.

 

Qua tay quan nha, cung, đến Dịch Đình.

 

Hắn hiểu rõ, đời chỉ thể mang hoạn quan mà sống lay lắt.

 

Sáu năm đó, còn chút chí khí nào.

 

Giống như một con ch.ó ủ rũ.

 

Vô tình cứu một tiểu cung nữ cùng tuổi.

 

Nàng ở bên , nương tựa mà sống.

 

Hắn kinh ngạc, nhanh cảm thấy chán ghét.

 

Từ khi thành hoạn quan, ghê tởm bất kỳ cung nữ nào tìm cách đến gần .

 

Để thoát khỏi Từ Tuế, giúp nàng trở thành phi tần của hoàng đế.

 

Bảo Tích từng nghĩ, đời cứ sống mục rỗng như thế cũng .

 

Ngày nào sống nữa, tùy lúc cũng thể c.h.ế.t.

 

Sống c.h.ế.t, với chẳng gì khác biệt.

 

Ít nhất, khi gặp A Thiền, vẫn luôn nghĩ .

 

từ khi đưa A Thiền đến Trường An, bỗng cảm thấy gánh vai một sứ mệnh to lớn.

 

Ban đầu, sứ mệnh chỉ là nuôi nàng, cho nàng ăn no.

 

Sau đó, là cho nàng một cuộc sống hơn, che chở nàng vẹn.

 

Rồi về , nghĩ dù là hoạn quan, cũng thể như A Thiền từng , sống một cuộc đời khác.

 

Hắn từng bước leo lên cao.

 

Trong lòng sinh d.ụ.c vọng và dã tâm khổng lồ.

 

Sau quyền cao chức trọng, trở thành Tư Không đại nhân khiến kính sợ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/quan-thien/chuong-127-ngoai-truyen-chuc-thanh-son.html.]

 

Cũng từng nghi ngờ A Thiền ngày một xa .

 

Nếu thật như , ?

 

Làm đây?

 

Hắn từng dám nghĩ.

 

Mất A Thiền , đời sẽ .

 

khi thật sự mất , vẫn thể sống tiếp.

 

Chỉ là giống như một cái xác mà thôi.

 

Và nhiều năm , vị Quốc công đại nhân nắm trọn triều chính , vội vã c.h.ế.t gốc cây hòe già ở tiểu viện phía Nam thành.

 

Trong khoảnh khắc cuối cùng, điều nghĩ tới là—

 

A Thiền, năm khi nàng cập kê ước một điều, điều ước sắp thành .

 

, đến tìm nàng.

 

Ngoại truyện: Chúc Thanh Sơn

 

An Châu là vùng đất xa xôi hẻo lánh, nơi một vị huyện lệnh nổi danh thanh liêm.

 

Người nhậm chức tri huyện ba năm, giảm thuế khóa, xét án oan, khơi thông sông ngòi, trấn áp hào cường địa phương, thực sự yêu dân như con.

 

Mỗi năm xuân cày hạ cấy, thu gặt đông trồng, đều đích xuống ruộng, tuần xem lúa.

 

Huyện lệnh tên Chúc Thanh Sơn, là một thư sinh dung mạo tuấn tú.

 

Mỗi tuần lúa, đều nghiêm túc ghi sổ, rằng một năm hai vụ.

 

Năm nay cũng .

 

Hắn đang giữa đồng ruộng, xa xa gọi tên

 

“Chúc Thanh Sơn! Chúc Thanh Sơn!”

 

Đầu thôn ngoài ruộng, đỗ một cỗ xe ngựa.

 

Một cô nương mặt mày rạng rỡ, đang vui vẻ vẫy tay với .

 

Cô nương tên Chử Dao.

 

Quách Châu, nữ nhi của Hoằng Nông Chử thị.

 

Lần nàng đến tìm Chúc Thanh Sơn, là để đưa t.h.u.ố.c cho .

 

Hồng Trần Vô Định

Thuốc tên là “Hồi Lan”.

 

Mỗi năm một viên, thể giúp ngăn bệnh cũ tái phát.

 

Khi Chử Dao đưa lọ t.h.u.ố.c cho , miệng vẫn lải nhải:

 

“Đã bảo ngươi bớt lao lực, dưỡng cho , mà còn chạy xem lúa.”

 

“Không , thể vẫn ."

 

“Đợi đến khi thấy ngươi thì muộn .”

 

Chử Dao trừng mắt: “Ngươi quên ba năm , khi A tỷ cõng ngươi đến mặt , ngươi còn thở ? Nếu nhờ lúc giả nam trang, lẫn trong phường Vĩnh Ninh Tây thị lang trung, ngươi mất mạng .”

 

“Vậy thì đa tạ Dao lang trung cứu mạng.”

 

“Chuyện nhỏ thôi.”

 

“Gần đây ngươi sai Trường An dò tin ?”

 

“Có, nhưng vẫn tìm tin tức của A tỷ . Trước đó Trình Thị Trung phát tang cho là Trình Hòe, nhưng vẫn cảm thấy A tỷ c.h.ế.t. Đó chỉ là cái cớ. Ngươi thấy ?”

 

“Đương nhiên, Tiểu Hòe chắc chắn c.h.ế.t. Ta đó cũng sai đến Trường An, câu trả lời đều giống , nào là chịu nổi bệnh tật nên tự thiêu trong phòng, thật nực !”

 

! A tỷ lợi hại như thế, thể tự thiêu !”

 

“Phải đó. Tiểu Hòe một bữa ăn tám cái bánh đường, thể bệnh nặng!”

 

“Vậy nên định đích Trường An. Tên hoạn quan Trình Hy từ khi trở thành Trấn Quốc công, tính tình quái đản lắm, bình thường chẳng tiếp ai. Ta tự hỏi , rốt cuộc giấu A tỷ .”

Loading...